Anh Quý rút cặc ra (Tiếng Phụt ướt át). Bình thở hắt nặng nhọc, cơ thể nhũn ra trên bàn, cậu nghĩ rằng cơn ác mộng đã kết thúc.
Nhưng ngay lập tức, cả người cậu bị anh Quý vác qua vai một cách thô bạo. Bình vùng vẫy yếu ớt, cảm giác đau và nhục nhã tột độ khiến cậu tái xanh mặt. Anh Quý lờ đi mọi sự chống cự, đi thẳng lên phòng cậu.
Anh Quý quăng cậu nằm ngửa trên nệm. Cơ thể trắng nõn của Bình trần truồng, lỗ lồn đỏ au và ướt đẫm. Quý đứng trên nền nhà, kéo mạnh hông Bình sát mép giường.
Bình run rẩy, tay cố đẩy anh Quý ra, giọng nức nở van xin: “Anh Quý… em không chịu nổi nữa… Làm ơn…”
Quý lạnh lùng cười nhếch môi. Tay anh nắm hai cổ chân Bình, dơ cao và banh rộng ra, phơi bày lỗ lồn đang rỉ dịch của cậu. Cặc anh ta lại cương cứng vì sự chiếm hữu và thịnh nộ dục vọng.
Anh Quý thúc cặc dứt khoát lúc cán vào lỗ lồn Bình.
“PHẬP! BẠCH!”
Bình gào khóc thảm thiết, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong phòng, nhưng Quý mặc kệ, đụ mạnh bạo không ngừng nghỉ.
“Bạch bạch! PHẬP! CẠCH CẠCH!”
Quý đụ như một kẻ điên cuồng, cơ thể cơ bắp hùng hục thúc vào lỗ lồn sưng tấy của Bình. Dục vọng chiếm hữu và ghen tuông khiến anh ta liên tục hỏi những câu tàn bạo:
Quý: “Nói! Cặc ai bự hơn! Cặc thằng kia đụ sướng hơn cặc tao hả! Nói mau!”
Bình: “Hức… Hức… Không… Không có… Đau quá… Xin anh… Em xin anh…”
Quý: “Lỗ lồn mày của ai! Nói ngay! Mày của tao hay của thằng chó nào! Địt mẹ! Trả lời!”
Anh ta thúc mạnh cặc vào tận cùng, cảm giác đau và căng tức khiến Bình ngất lịm đi trong chốc lát rồi tỉnh lại ngay lập tức vì cú sốc mạnh.
Bình: “Hức… Hức… Của anh… Của anh Quý… Xin anh đừng đụ nữa… Em chết mất…”
Quý: “Mày nói dối! Lỗ lồn này mới bị đụ nát đêm qua! Tao đụ cho mày nát nữa này! BẠCH BẠCH!”
Quý rời tay khỏi chân Bình, tay nắm lấy hông cậu, vò và ấn mạnh để cố định tư thế, rồi đổi tư thế đứng quỳ trên giường, cơ thể cơ bắp áp sát vào thân dưới Bình, cặc thúc sâu và liên tục.
“BẠCH! PHẬP! BẠCH!”
Anh ta cúi xuống, mút và cắn vào núm vú toàn thân Bình đang run rẩy, nhấn mạnh sự chiếm hữu bạo tàn.
Hơi thở dồn dập, cơn cực khoái bệnh hoạn của anh Quý sắp đến. Cơ thể Bình đã quá giới hạn chịu đựng, chỉ còn là một cơ thể trần truồng bị tra tấn bởi dục vọng và ghen tuông điên loạn.
Quý thả hai chân Bình xuống, cúi rạp người xuống cắn mạnh núm vú hồng hào, sưng tấy lên, không ngừng đụ lúc cán.
“Nhóp nhép! BẠCH BẠCH! CẠCH CẠCH!” Tiếng cặc đâm lồn và tiếng mút dục vọng hòa vào nhau.
Bình khóc nấc thảm thiết, cơ thể giật bắn lên khi cậu bắn tinh nhầy nhụa lên ga nệm.
Quý thúc cặc mạnh liên tục lần cuối rồi xuất đầy ứ bên trong lỗ lồn Bình (Tiếng Phụt nặng nề và nóng hổi). Anh ta ngẩng đầu lên thở hắt ra, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Quý rút cặc ra, cặc mềm nhũn và nhỏ lại, rồi anh nằm lăn qua bên cạnh thở dốc.
Bình co rúm người lại, quay lưng lại với Quý. Cậu run rẩy khóc thút thít, lỗ lồn rỉ tinh nóng ấm ra, ướt cả mép đùi. Miệng lồn cậu sưng to, không khép lại được sau hai trận bạo dâm liên tiếp.
Chợt, điện thoại Quý reo lên. Là Lâm gọi lên cơ quan có việc gấp.
Quý bật dậy ngay lập tức, khuôn mặt quân nhân lại trở nên nghiêm nghị.
Quý: “Mày ở nhà yên đó! Cấm bước ra khỏi cửa!”
Anh ta quăng lời đe dọa cuối cùng vào Bình, rồi ra cửa tắm rửa qua loa, thay quân phục và chạy xe lên cơ quan.
Bình nằm đó, cơ thể đau nhức và tê dại, lỗ lồn bỏng rát. Cậu nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài xuống gối, khóc nấc trong cơn tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng. Sự bạo tàn của Quý đã vượt quá mọi toan tính của cậu.
Khoảng một tiếng sau khi anh Quý đi khỏi, căn nhà chìm vào im lặng. Bình ngồi dậy trên giường, người đau nhức tê dại, lỗ lồn bỏng rát. Mắt cậu ngấn nước, cảm xúc hỗn loạn giữa đau đớn và nhục nhã.
Cậu ôm lấy thân mình trần truồng, khóc nấc lên. Dù khao khát có được anh rể, nhưng sự bạo tàn và cuồng nộ của anh Quý đã vượt quá mọi sự mong đợi và toan tính của cậu. Đó không phải là điều cậu muốn.
“Hức… Hức… Tại sao lại như vậy… Anh Quý quá đáng…”
Bình lấy hết sức đứng dậy, bước đi loạng choạng. Cậu lấy vài bộ quần áo bỏ vào ba lô một cách vội vã. Sau đó, cậu tắm rửa sơ qua, cố gắng rửa trôi dấu vết của cuộc tấn công dục vọng vừa rồi.
Thay vì ở lại và chịu đựng lệnh cấm túc của anh Quý, Bình quyết định phải chạy trốn khỏi cơn ác mộng này ngay lập tức. Cậu biết rằng, nếu anh Quý trở về, cậu sẽ không chịu đựng nổi một trận bạo hành nào nữa.
Bình ra xe máy, khóa cửa nhà một cách cẩn thận, rồi chạy xe thẳng về nhà với Mẹ. Khi rời khỏi con hẻm, cậu ngoái nhìn lại căn nhà một lần cuối, ánh mắt đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng. Cậu đã có được sự chú ý và chiếm hữu bệnh hoạn của anh Quý, nhưng với một cái giá quá đắt.
…
Chiều về, chị Hương vẫn nấu ăn bình thường dưới bếp. Anh Quý trở về, gương mặt quân nhân điềm đạm nhưng ẩn chứa sự căng thẳng. Anh tắm rửa nhanh chóng rồi lên thẳng phòng Bình để kiểm tra.
Phòng trống không. Anh Quý trợn mắt, tay nắm chặt cửa. Anh ta không thể tin vào lệnh cấm của mình đã bị vi phạm một cách trắng trợn.
Anh Quý bước xuống nhà, giọng gằn: “Em, Bình đâu rồi?”
Chị Hương quay lại, tay cầm vá: “Em không biết, chắc đi làm hay đi đâu chưa về đó anh. Anh tìm nó có việc gì hả?”
Anh Quý hậm hực, lồng ngực nóng bừng vì tức tối và lo lắng vô lý. Anh ta đấm nhẹ vào tường, lẩm bẩm (không để chị Hương nghe thấy): “Đụ mẹ, thằng bê đê dơ bẩn! Mày dám trốn tao hả!”
Chị Hương thấy chồng khác thường, bèn gọi điện cho Bình.
Bình nghe máy, giọng lí nhí nhưng cố tỏ ra bình thường.
Chị Hương: “Bình hả? Em đâu rồi, chị về không thấy em? Anh Quý hỏi em.”
Bình: “Dạ, em xin nghỉ phép mấy ngày về chơi với ba mẹ, em quên nói chị biết, em xin lỗi chị.”
Chị Hương thở phào: “À, vậy hả. Không sao em, em cứ ở chơi vui vẻ nhé. Về nhớ gọi chị.” Rồi chị cúp máy, quay sang nói với chồng.
Chị Hương: “Anh, Bình nó nghỉ phép về nhà mẹ chơi rồi anh. Nó quên nói với mình.”
Anh Quý đứng sững lại. Tay anh buông lỏng, sự tức giận tột độ chuyển hóa thành cơn hậm hực và mệt mỏi. Anh ta biết Bình đã trốn thoát, và lý do nghỉ phép này chỉ là một cái cớ để thoát thân khỏi cuộc tra tấn của anh ta.
Ngày qua ngày, Bình ở nhà với ba mẹ, cố gắng xua tan đi hình ảnh và cảm giác đau đớn của những cuộc ân ái bạo liệt với anh Quý trước đó. Cậu cảm thấy an toàn hơn trong vòng tay của gia đình, nhưng dư chấn tâm lý vẫn còn ám ảnh.
Thân thể cậu đã dần hồi phục, nhưng vết thương lòng và sự sợ hãi cơn thịnh nộ của anh Quý thì khó lành. Mỗi khi nhắm mắt, Bình lại nhớ lại ánh mắt điên cuồng và lời chửi rủa tục tằn của người anh rể quân nhân ấy.
Trong khi đó, điện thoại của Bình thường xuyên reo lên. Anh Quý hay nhắn tin cho cậu, với nội dung hỗn độn giữa sự hối lỗi giả tạo và sự chiếm hữu hung hăng.
Anh Quý: Bình, sao em không trả lời tin nhắn của anh? Về nhà đi,…
Anh Quý: Mày dám trốn tao hả? Về ngay!
Bình chỉ nhìn những tin nhắn đó, cảm thấy kinh tởm và run rẩy. Cậu không trả lời, quyết định cắt đứt mọi liên lạc để bảo vệ sự an toàn của mình, dù dục vọng tội lỗi vẫn âm ỉ trong lòng cậu biết rằng kế hoạch đã thành công một phần.
Chiều tối hôm đó, Bình trở lại nhà chị Hương. Cậu chào anh chị một cách khẽ khàng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, rồi vọt lẹ lên phòng. Cậu biết, sự trở lại này sẽ khởi động lại cuộc chiến dục vọng và chiếm hữu với anh Quý.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Bình biết là ai, cậu mở cửa.
Anh Quý bước vào, gương mặt nhăn nhó, cau mày khó chịu, ánh mắt lạnh lùng và căng thẳng. Anh ta không hề giấu giếm sự tức giận vì Bình đã bỏ trốn.
Bình chậm rãi ngồi xuống nệm, ánh mắt buồn bã và tổn thương nhìn thẳng vào anh Quý. Vẻ mặt yếu đuối này là một đòn tâm lý mà cậu cố tình sử dụng.
Quý: “Đụ mẹ, mày dám trốn hả? Tao cấm mày ra khỏi nhà mà! Khốn nạn! Mày thích bị đụ đến mức không chịu nổi phải kiếm thằng khác hả?”
Anh Quý dùng lời lẽ không hay với cậu, mắng mỏ bằng những từ tục tằn, nhưng lần này anh ta không hề đụng chạm hay hành động bạo lực ngay lập tức. Dục vọng vẫn âm ỉ, nhưng cơn thịnh nộ đã được thay thế bằng sự kiểm soát và giận dỗi của kẻ chiếm hữu.
Bình lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt tỏ vẻ uất ức nhưng câm nín.
Bình: “…” (Bình im lặng, chỉ nhìn anh Quý với vẻ mặt thương tổn và tuyệt vọng.)
Sự im lặng và cái nhìn đầy buồn bã của Bình như một gáo nước lạnh tạt vào cơn giận của anh Quý.
Bình ngước nhìn anh Quý, khẽ cười nhẹ một cách bất lực và tuyệt vọng. Cậu lấy hết can đảm để nói ra quyết định của mình, như một đòn giáng mạnh vào sự chiếm hữu của anh ta.
Bình: “Em sẽ dọn đến chỗ trọ mới, anh Quý. Mấy ngày qua em ở nhà với ba mẹ để cố gắng quên đi mọi chuyện.”
Anh Quý khựng người lại. Khuôn mặt đang cau mày khó chịu của anh ta đột ngột tái đi, ánh mắt hoang mang và sốc nặng.
Bình tiếp tục nói, giọng nói thành thật và buồn bã:
Bình: “Đúng, em thầm thích anh… Em muốn có anh, nhưng anh vốn là công an, thẳng tính và có gia đình, em không dám với tới. Việc em qua lại với người khác… chỉ là muốn mình không nghĩ đến anh nhiều hơn thôi.”
Bình lấy tay quẹt nhẹ khóe mắt, vẻ mặt tan vỡ đầy thương tâm.
Bình: “Em xin lỗi vì đã làm phiền anh và chị Hương bấy lâu nay. Em thấy mình không thể ở lại đây được nữa.”
Anh Quý đứng sững, cơ thể cơ bắp căng cứng lại. Những lời nói đầy tình cảm và tuyệt vọng của Bình đã đánh sập mọi lý trí bảo thủ của anh ta. Dục vọng chiếm hữu và cơn ghen điên loạn khiến anh ta không thể chấp nhận sự thật là Bình rời bỏ mình để tìm kiếm cặc của người khác.
Bình không đợi anh Quý phản ứng, cậu rời khỏi phòng chậm rãi, lững thững bước xuống tầng trệt. Cậu ngồi xuống sofa, bắt đầu nói chuyện với chị Hương về việc dọn đi, giọng nói bình thản nhưng vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi.
Phòng Bình, anh Quý đứng đó, hai tay nắm chặt đến lằn cả gân xanh, người khẽ run, đầu óc rối ren và tuyệt vọng. Anh ta bật không nói được một lời nào. Anh ta, người đàn ông quân nhân cục cằn và thẳng tính, cuối cùng đã gục ngã trước lưới tình bằng nước mắt và sự lẩn tránh của Bình. Sự kiểm soát đã mất hoàn toàn.
..
Sáng Chủ Nhật, không khí tại bàn ăn tầng trệt vô cùng căng thẳng.
Chị Hương nói với cậu rất nhiều, cố gắng giữ Bình lại: “Bình à, ở đây anh chị quen rồi, vui hơn. Em đi thuê trọ tốn kém mà một mình lại buồn.”
Bình lắc đầu nhẹ, ánh mắt cậu buồn nhưng cười nhẹ một cách kiên quyết:
Bình: “Dạ, em biết anh chị thương em. Nhưng em học với làm nhiều nên sợ phiền anh chị. Hơn nữa, em cũng tìm được phòng trọ đoạn giữa công ty và trường rất tiện. Có gì rảnh cuối tuần, em sẽ về chơi với anh chị.”
Chị Hương thở dài, ánh mắt lo lắng hướng ra phía ghế đá trước nhà. Anh Quý đang ngồi đó, rít thuốc hùng hục, gương mặt nhăn nhó cau mày, hậm hực và khó chịu vẫn chưa nguôi. Tâm trạng của anh ta cực kỳ tồi tệ vì sự mất kiểm soát và tuyệt vọng.
Chị Hương định phụ cậu dọn dẹp: “Để chị lên dọn đồ với em nhé, chị giúp em sắp xếp cho nhanh.”
Bình vội vàng từ chối một cách lịch sự:
Bình: “Dạ thôi chị. Đồ em ít lắm, em tự dọn được. Chị cứ nghỉ ngơi đi.”
Bình tránh để chị Hương lên phòng, tránh việc chị Hương nhìn thấy sự bằng chứng nào đó về cuộc ân ái bạo liệt của cậu và anh Quý.
Chị Hương thương cậu em, nói với giọng điệu ân cần: “Vậy em cần gì cứ nói chị. Mấy đồ dùng trong nhà như chăn gối hay xoong nồi, chị sẽ mang cho em. Sống một mình phải tự lo cho bản thân, không được lơ là đâu đấy.”
Bình gật đầu, cảm ơn chị Hương. Cậu biết, màn kịch dọn đi này nhất định sẽ thúc đẩy anh Quý ra quyết định cuối cùng. Cậu tin chắc vào sự chiếm hữu và dục vọng đang giày vò người anh rể quân nhân của mình. Sự ra đi là đòn tâm lý mạnh nhất lúc này.
…
Đúng 9 giờ sáng, Bình bước xuống tầng trệt. Trên người cậu đeo một ba lô lớn chứa đầy quần áo, tay sách hai túi đồ dùng cá nhân lỉnh kỉnh. Vẻ ngoài cậu mệt mỏi nhưng kiên quyết.
Cậu chào chị Hương lần cuối: “Em đi đây chị. Cuối tuần em sẽ về chơi với chị.”
Chị Hương vẫy tay, ánh mắt lo lắng: “Ừ, đi cẩn thận nha em. Có gì khó khăn nhớ gọi cho anh chị.”
Bình bước ra sân, cậu dừng lại ở bước cuối. Ánh mắt buồn của cậu hướng thẳng về phía ghế đá, nơi anh Quý đang ngồi im lặng. Cậu mỉm cười nhẹ, một nụ cười chua chát và bất lực, rồi gật đầu chào anh Quý. Đó là lời tạm biệt và cũng là đòn tâm lý cuối cùng.
Anh Quý dụi điếu thuốc xuống bàn đá, lực mạnh đến mức hằn cả vết. Tay anh nắm chặt lại thành quả đấm, ánh mắt đầy phức tạp nhìn Bình quay lưng lại.
Bình ra xe máy, nổ máy rồi chạy đi thẳng tắp về phía phòng trọ.
…