Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Chiếc Còng Vô Hình
  3. Chương 11 - Tránh mặt - Cảm xúc - Ghen?
Prev
Next

Trưa Chủ Nhật, sau giấc ngủ chập chờn vì nỗi sợ hãi từ cơn thịnh nộ của anh Quý, Bình rón rén bước xuống nhà. Cậu thấy chị Hương đã về, đang ngồi dưới nền nhà, xung quanh là mớ vải, đồ chị lấy về để bán, chất thành đống.

Bên cạnh chị Hương, anh Quý cũng ngồi đó, thân hình cơ bắp vạm vỡ nhưng lại vụng về giúp vợ xếp đồ. Vì là đàn ông, anh làm không được tỉ mỉ như chị Hương, động tác có phần thô ráp.

Vừa thấy Bình xuống, ánh mắt sắt lạnh của anh Quý lập tức đanh lại, nhìn chằm chằm vào cậu. Bình lờ đi ánh mắt đó, cúi đầu đi đến ngồi cạnh chị Hương, phụ chị một tay soạn vải. Không khí giữa hai người đàn ông nặng nề đến nghẹt thở.

Đến chiều, chị Hương nấu một bữa ăn thịnh soạn. Cả ba ngồi vào bàn. Chị Hương vốn phúc hậu, không hề hay biết về những bí mật đen tối đang diễn ra. Chị thỉnh thoảng để ý thấy Bình từ trưa đến giờ im lặng quá, lại thấy anh Quý hay cau có vô cớ.

Chị Hương gắp thức ăn cho anh Quý rồi hỏi: “Mấy ngày em đi, có chuyện gì không anh Quý?”

Anh Quý ăn cơm một cách bình thản đến đáng sợ, cố gắng che giấu cơn giận. “Tốt, không có gì hết em.”

“Không có gì sao anh cứ cau có suốt, còn thằng Bình nó im ru vậy?” Chị Hương thắc mắc, nhìn từ chồng sang em họ.

Bình đang ăn, giật thót người. Cậu nhanh chóng cười trừ, cố tỏ vẻ tự nhiên. “Dạ, không có gì đâu chị. Tại hôm qua em đi qua nhà bạn ngủ, có cho anh Quý hay mà chắc anh không vui nên ảnh giận em thôi.”

Chị Hương nghe vậy liền cười lớn. “Trời phật, có vậy thôi hả? Anh cũng kỳ. Bình lớn rồi, việc ngủ lại bên ngoài có sao đâu, nó lại còn nói cho anh hay rồi mà…”

Anh Quý trừng mắt, môi mấp máy định nói: “Đụ mẹ, nhưng mà nó…” – nhưng chợt khựng lại. Anh ta không thể nói ra sự thật rằng Bình đã đụ với thằng Tây, hay cuộc gọi đầy rên rỉ kia.

Cùng lúc đó, Bình giả vờ sặc cơm, lấy tay che miệng, rồi luống cuống đứng dậy, đi vào bếp uống nước.

Anh Quý chỉ biết xua tay với vợ, thân hình cơ bắp thả lỏng một chút. “Thôi em, ăn cơm đi. Chuyện nhỏ thôi.” Anh ta tiếp tục cúi xuống ăn, nhưng cảm giác khó chịu và sự ghen tuông vô hình vẫn bủa vây người đàn ông nghiêm nghị này.

…

Chị Hương đi xa về mệt nên vừa ăn tối xong đã vào phòng nghỉ ngơi sớm. Mới tám giờ tối, Bình ngồi một mình trước ghế đá ngoài sân, tay lướt TikTok, khóe môi thầm cười đầy ẩn ý.

Anh Quý từ trong phòng bước ra. Thân hình cơ bắp vạm vỡ của anh ta tiến thẳng đến bếp rót một ly nước. Anh ta uống xong, lập tức tiến đến chỗ Bình, ánh mắt sắt lạnh quét qua màn hình điện thoại của cậu.

“Lại nhắn tin với thằng Tây đó à?” Anh Quý hỏi cộc lốc, giọng trầm và đầy sự dò xét.

Bình giật mình, vội vàng tắt màn hình, ngước lên nhìn anh rể. “Dạ, em lướt mạng thôi. Sao anh chưa ngủ?”

“Chuyện của tao bớt hỏi,” anh Quý cắt lời, thái độ nghiêm nghị và khó chịu.

Bình biết không thể né tránh. Cậu hít một hơi sâu, quyết định đối diện. “Dạ, chuyện tối qua là em vô ý không hay nên lỡ gọi anh, em xin lỗi anh. Anh đừng giận.” Bình nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định. “Còn chuyện em ngủ ngoài, em có xin anh rồi. Với lại, em có quen ai thì cũng là chuyện của em mà, sao anh lại không vui?”

Câu hỏi của Bình như chạm đúng vào dây thần kinh nhạy cảm của anh Quý. Anh ta trừng mắt, gân xanh nổi lên ở cổ.

“Đụ mẹ! Tao không vui lúc nào? Tao ghét mấy đứa bê đê như mày!” Anh Quý gầm lên, cố gắng dùng sự kỳ thị để che đậy cảm xúc thật sự của mình.

Bình nghe những lời chửi rủa đó, mắt đỏ hoe, giọng cậu bắt đầu run và ấm ức. “Em bê đê nhưng em có làm gì sai trái với anh đâu, sao anh khó khăn với em vậy!”

Nói rồi, Bình bật dậy, không muốn nghe thêm lời xúc phạm nào nữa, cậu chạy thẳng lên phòng, để lại anh Quý đứng một mình ngoài sân.

Anh Quý nhìn theo bóng lưng Bình, tay anh nắm chặt lại thành quyền. Sự phản kháng và nước mắt của Bình khiến anh ta đầy bất ngờ. Anh ta không ngờ lời nói của mình lại gây ra phản ứng mạnh như vậy.

Trong khoảnh khắc đó, anh Quý cảm thấy một sự day dứt và hỗn loạn khủng khiếp. Anh ta không rõ bản thân đang nghĩ gì nữa. Là sự thù ghét một cách điềm đạm theo bản năng, hay là sự ghen tuông vô cớ khi thấy cái lồn dơ bẩn của Bình thuộc về người khác.

…

Sáng thứ Hai, không khí trong nhà vẫn còn dư âm của sự căng thẳng tối qua. Anh Quý ngồi ăn sáng cùng chị Hương. Khuôn mặt nam tính, nghiêm nghị của anh ta có vẻ điềm tĩnh trở lại, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự bận lòng.

Bình đi xuống nhà. Dáng vẻ cậu hơi vội vã, nhưng vẫn giữ vẻ hiền lành thường thấy. “Em chào anh Quý, em chào chị Hương.”

Chị Hương nhìn cậu, ánh mắt phúc hậu đầy quan tâm: “Ăn sáng rồi đi em. Còn sớm mà.”

“Dạ, em sắp trễ học, em đi luôn ạ,” Bình nói, cố ý tránh ánh mắt anh Quý. Cậu đi thẳng ra ngoài, lên xe máy và chạy thẳng đến trường.

Anh Quý khẽ liếc mắt nhìn theo bóng lưng Bình cho đến khi chiếc xe khuất hẳn. Ánh mắt anh ta phức tạp, vừa có sự thờ ơ cố hữu, vừa có chút bận tâm không rõ ràng.

Chị Hương quay sang nhìn chồng, ánh mắt đầy nghi vấn: “Thằng này nay sao lại vậy? Bộ anh chửi nó phải không?”

Anh Quý đặt đũa xuống, giọng nói điềm tĩnh đến mức khó tin: “Không, làm gì có.” Anh ta không muốn giải thích về cơn giận đêm qua, cũng như sự thật rằng anh ta đang bị ám ảnh bởi lồn của cậu. Anh Quý ăn nhanh hơn, đứng dậy: “Anh ăn xong rồi. Anh lên cơ quan đây.”

Anh Quý nhanh chóng rời khỏi nhà, như thể muốn trốn tránh mọi sự dò xét, và quan trọng hơn, trốn tránh chính những cảm xúc hỗn loạn của bản thân mình. Sự ghét gay của anh ta đang dần bị xói mòn bởi dục vọng và những trò chơi nguy hiểm của Bình.

…

Trong lớp học, Bình ngồi ở hàng ghế giữa, chăm chú nghe giảng. Người đứng trên bục giảng là thầy Linh – người mà cậu thầm quý mến. Dẫu chưa dám nói ra điều gì, chỉ cần nhìn thấy thầy Linh với vẻ ngoài điềm đạm, tri thức là Bình đã cảm thấy rất vui.

Khi đang ghi chép, điện thoại Bình báo tin nhắn Zalo. Là Matheusz.

Matheusz: Bình, sao hôm nay em không đi làm? Em tránh mặt anh hả?

Bình biết Matheusz đang cảm thấy tội lỗi về đêm qua. Cậu nhanh chóng nhắn lại để trấn an:

Bình: Dạ, em đi học anh ơi. Hôm nay là ngày học chính. Anh đừng nghĩ nhiều nha.

Bình cất điện thoại, tiếp tục tập trung vào bài giảng.

Tại cơ quan, anh Quý đang ngồi trước màn hình máy tính, nhưng khuôn mặt cau có, thỉnh thoảng đăm chiêu, không hề tập trung vào công việc. Anh ta vẫn bị ám ảnh bởi cuộc gọi đêm qua, sự bực bội và kỳ thị cố hữu đang chiến đấu với cảm giác kích thích tội lỗi mà Bình mang lại.

Lâm, đồng nghiệp và cũng là người bạn thân cơ bắp ngồi cạnh, nghiêng đầu hỏi khẽ: “Sao vậy mày? Chuyện gì nói tao nghe. Mày cứ như mất sổ gạo ấy.”

Anh Quý hậm hực, gằn giọng nói cọc: “Không có gì.”

Lâm cười khẩy, giọng nói nhỏ lại, đầy thâm ý: “Đụ mẹ, chắc vụ thằng em vợ mày phải không? Hay là bị nó quấn quá rồi?”

Anh Quý lập tức quay sang trừng mắt nhìn Lâm, như muốn cảnh cáo. Nhưng ngay sau đó, anh ta giãn mặt ra, thở hắt một hơi đầy kiệt sức. Anh ta không thể chối bỏ sự thật Lâm nói. Sự im lặng của anh Quý chính là lời thừa nhận không chính thức.

..

Đến trưa, Bình học xong liền tranh thủ lên công ty làm việc. Cậu bước đến chỗ Mateusz, người vẫn còn vẻ mặt đầy hối lỗi. Bình vỗ nhẹ vai anh ta một cái, cười tươi trấn an: “Anh Mateusz, em nói rồi mà, mọi việc đều ổn. Anh đừng bận tâm nữa nhé.” Matheusz nhìn Bình với ánh mắt biết ơn sâu sắc.

…

Phía khu vực nghỉ ngơi ở cơ quan, anh Quý đang ngồi nhâm nhi ly cà phê ở bộ ghế đá dưới tán cây râm mát. Lâm ngồi cạnh, thấy vẻ mặt căng thẳng của bạn, liền nói khẽ: “Mày cứ giữ trong lòng hoài làm gì? Có gì nói ra, biết đâu tao giúp được gì.”

Anh Quý nhấp một ngụm cà phê, thở hắt ra, rồi khẽ nói, giọng trầm và nhỏ vừa đủ cho Lâm nghe: “Tối kia, thằng Bình nó ngủ lại nhà đồng nghiệp. Tao ở nhà đang nằm thì thấy nó gọi. Tao bắt máy, nhưng chẳng thấy tiếng nói gì hết…”

Anh Quý dừng lại một chút, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy mệt mỏi: “Mày biết gì không? Đập vào tai tao là cái âm thanh nó rên rỉ sướng quá. Tao tức quá chửi ầm bên điện thoại mà nó không đáp. Tao phải tắt máy.”

Lâm nhướng mày, tỏ vẻ tò mò và hiểu chuyện.

“Sáng nó về, tao hỏi nó bảo em không biết, chắc do cấn điện thoại. Nó xin lỗi tao,” Quý tiếp tục, giọng đầy vẻ bực dọc. “Tao có nói Tao ghét thứ bê đê như mày… rồi nó khóc bỏ lên phòng ngủ. Vợ tao thấy Bình im ru, rồi sáng nay không ăn sáng nên hỏi tao chửi thằng Bình chuyện gì hả? Tao nói không có.”

Nghe xong, Lâm cười như được mùa, tay vỗ vai anh Quý một cái bốp rõ mạnh. Anh ta cố nén tiếng cười.

Anh Quý hậm hực, nhìn Lâm với ánh mắt giận dữ, giọng khẽ đủ nghe: “Đụ má, tao kể cho mày nghe để mày lo cười à? Tao đấm chết mẹ giờ.”

Lâm hít một hơi, cố lấy lại vẻ nghiêm túc: “Rồi, rồi, tao xin lỗi. Nhưng cặc mày có cứng không, thằng nghiêm nghị?”

Anh Quý hậm hực, tay nắm chặt ly cà phê. Ánh mắt nghiêm nghị của anh ta giờ đây đầy sự rối ren và mâu thuẫn.

Anh ta khẽ nói, giọng trầm khàn đầy sự khó chịu: “Đụ má, không rõ lúc đó sao tao không tắt máy liền mà nghe một lúc… Sau đó lại tự nhiên bực dọc, cặc tao cứng, sục đéo ra nên tức ngủ luôn.” Anh Quý cuối cùng cũng thừa nhận sự thật bẩn thỉu.

Lâm cười tiếp, không hề nén lại. Anh ta ghé sát tai Quý, giọng nói đầy sự trêu chọc và thấu hiểu: “Đụ má, mày chê bẩn mà nghe thì cứng cặc. Đụ má, mày bắt đầu để tâm thằng em vợ mày rồi đó, thằng chó! Mày ghen đó Quý.”

Ngay lập tức, anh Quý quay ngang, hất mạnh tay Lâm ra khỏi vai mình. Khuôn mặt nam tính của anh ta đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ.

“Địt! Đéo có chuyện đó!” Anh Quý gằn giọng, cố gắng phủ nhận sự thật đang giày vò mình. “Tao ghét thứ bê đê đó!”

Lâm không tranh cãi thêm. Anh ta đứng dậy, tay vỗ nhẹ vai Quý một cái, ánh mắt đầy sự khoan dung. “Rồi. Để tao chờ coi, mày cứng đầu tới đâu.”

Lâm quay trở vào cơ quan, để lại anh Quý hậm hực rối ren ngồi đó. Anh Quý nhìn chằm chằm vào ly cà phê, trong đầu đầy tiếng rên rỉ của Bình và lời trêu chọc của Lâm. Cảm giác ghét bỏ và dục vọng đang đấu tranh khốc liệt, khiến người đàn ông điềm đạm này mất hết sự bình tĩnh thường ngày.

…

Chiều đó, gần hết giờ làm, Bình đang dọn dẹp bàn làm việc để chuẩn bị ra về. Matheusz bước đến gần cậu, gương mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ, giọng nói ngập ngừng và có chút căng thẳng.

“Bình… hay… hay anh mời em ăn tối… rồi ngủ lại nhà anh nha…” Matheusz đề nghị. Lời mời này xuất phát từ sự tội lỗi và mong muốn được bù đắp, không phải từ dục vọng.

Bình nhìn Matheusz, thấy vẻ thành thật và e ngại trên khuôn mặt anh ta. Cậu biết Matheusz đang cố gắng hàn gắn và muốn mình cảm thấy được trân trọng. Bình cười nhẹ nhàng, đồng ý:

“Dạ, để em gọi chị em báo một tiếng đã.”

Matheusz nghe Bình đồng ý, vui ra mặt lập tức, gật đầu lia lịa. “Tuyệt vời, cảm ơn em!”

Đâu đó, ở một góc khuất, đứng xa, anh Quý vừa kết thúc cuộc gọi. Anh ta thấy Bình đang nói cười vui vẻ với Matheusz. Ánh mắt anh Quý lập tức nhíu mày, khuôn mặt nam tính lại hiện lên vẻ bực dọc khó chịu.

Sự vui vẻ, tự nhiên giữa Bình và thằng Tây lại chạm vào sự ghen tuông vô cớ và kỳ thị sâu sắc trong lòng anh Quý. Tuy nhiên, anh ta liền lắc nhẹ đầu, cố gắng xua tan đi hình ảnh đó, tự nhủ không được để tâm đến thứ bê đê dơ bẩn này nữa.

Anh Quý quay lưng lại, cố gắng điềm tĩnh rời khỏi chỗ đó, nhưng sự rối ren và cảm giác bị đánh bại vẫn khiến bước chân anh ta trở nên nặng nề hơn.

..

Matheusz đưa Bình đi ăn pizza, rồi cả hai ghé vào quán cà phê trò chuyện vui vẻ. Sự lịch thiệp và chân thành của Matheusz khiến Bình cảm thấy thoải mái, nhưng trong đầu cậu vẫn đầy những tính toán.

Về đến nhà Matheusz cũng đã gần tám giờ tối. Matheusz đưa quần áo của mình cho Bình để cậu có đồ thay, rồi đi tắm.

Ở nhà, sau khi ăn cơm chiều xong, anh Quý đứng trong bếp uống nước. Ánh mắt sắt lạnh và nghiêm nghị của anh ta nhìn quanh phòng khách và phòng bếp, nhưng không thấy Bình.

Anh Quý đi đến chỗ chị Hương đang đứng rửa chén, giọng nói trầm và có vẻ bực dọc: “Bình chưa về hả em?”

Chị Hương đáp, giọng thản nhiên: “Nó ngủ nhà bạn rồi. Có gọi em xin phép rồi mà.”

Nghe câu trả lời, anh Quý nhíu mày lại, đặt ly nước xuống bàn bếp hơi mạnh tay.

Chị Hương nghe tiếng động, quay sang nhìn chồng, ánh mắt phúc hậu hiện lên sự khó hiểu. “Anh sao vậy? Bình nó lớn rồi, nó xin phép rồi mà. Em thấy anh cứ khó khăn với nó vậy.”

Anh Quý cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. “Anh không có. Chỉ là thấy nó cứ ngủ ngoài, lỡ có chuyện gì rồi ăn nói với mẹ nó sao…” Anh ta cố gắng dùng lý do trách nhiệm để che đậy cơn ghen tuông và bực bội vô lý trong lòng.

Chị Hương cười lớn: “Trời phật! Nó lớn rồi, gần 30 tuổi rồi anh lo gì. Thôi vào ngủ đi anh. Anh cứ khó tính mãi.”

Anh Quý không nói thêm, chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi đi vào phòng. Lời nói của chị Hương không làm dịu đi sự hậm hực trong anh, mà càng khiến anh ta cảm thấy vắng vẻ và khó chịu một cách kỳ lạ vì vắng mặt của người em vợ mà anh ta luôn miệng chê bai.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 3 ngày ago
Chương 39 3 ngày ago
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 ngày ago
Chương 35 1 ngày ago
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
Chương 4 30 Tháng 12, 2025
Chương 3 30 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 11"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz