Tiết trời cuối thu se lạnh, nắng tháng Mười dần lên, trải vàng trên hiên nhà. Hơn chín giờ sáng thứ Bảy, Bình đang ngồi trên ghế salon xem tivi cùng ba mẹ thì bên ngoài vang lên tiếng gọi thân thuộc.
“Mẹ ơi, có vợ chồng chị Hương ghé chơi nè mẹ!”
Bình vội vàng đứng dậy, khuôn mặt hiền hậu thoáng chút rạng rỡ. Vợ chồng chị Hương bước vào, mang theo hơi ấm và sự phúc hậu quen thuộc. Bình nhanh nhẹn mời nước, lấy bánh trái đặt lên bàn.
“Chị Hương và anh Quý ghé chơi bất ngờ quá!” Bình cười tươi.
Anh Quý, với vóc dáng cao lớn, cơ bắp rắn chắc trong chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, chỉ đứng đó thôi cũng toát lên vẻ điềm đạm, uy nghiêm của một người công an. Anh đặt túi quà lên bàn, giọng nói trầm ấm: “Anh và chị tranh thủ về thăm bên ngoại, sẵn tiện ghé qua thăm Thím với em luôn.
Mẹ Bình và chị Hương nhanh chóng bắt đầu câu chuyện thăm hỏi rôm rả. Bình ngồi cạnh mẹ, ánh mắt thỉnh thoảng lại vô thức lướt sang nhìn anh Quý. Dù anh chỉ đơn giản ngồi yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng nhấp ngụm trà, nhưng phong thái chững chạc, nghiêm nghị và cái vẻ đàn ông mạnh mẽ ấy lại in sâu, ám ảnh trong tâm trí cậu.
Bình cố gắng tập trung vào câu chuyện của mẹ và chị Hương, nhưng ánh mắt cậu cứ như bị nam châm hút về phía anh Quý. Mỗi khi anh cử động nhẹ, hay xoay người một chút, trái tim Bình lại vô cớ đập nhanh hơn một nhịp. Cảm giác vừa ngưỡng mộ, vừa thầm kín khao khát này khiến cậu bối rối.
“Bình ơi, con có nghe mẹ nói gì không?”
Mãi đến khi mẹ gọi, giọng hơi cao một chút, Bình mới giật mình quay lại, tai nóng bừng.
“Dạ, con… con xin lỗi mẹ. Mẹ nói gì ạ?” Bình cúi đầu lúng túng.
Mẹ Bình nhìn cậu lắc đầu cười hiền, rồi quay sang nói với chị Hương: “Thằng bé này, ngồi đâu hồn vía để trên mây. Chị Hương hỏi con dọn lên chỗ chị ở, con thấy sao?”
Bình ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh Quý thoáng qua một chút khó hiểu, rồi lại trở về vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Cậu vội vàng trả lời chị họ, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh người đàn ông cơ bắp đang ngồi cạnh. Nỗi khát khao thầm kín đối với người anh rể thẳng thắn, ghét gay này, tựa như một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy trong lồng ngực Bình.
Bình vội đáp lời chị Hương, giọng pha chút bối rối nhưng ánh mắt lại cố tình lướt nhanh về phía anh Quý, giả vờ lo lắng: “Dạ, em sợ làm phiền anh chị quá. Anh Quý làm công an công việc nghiêm túc, em không biết mình có… làm phiền anh không?”
Chị Hương nhìn chồng mình trìu mến, rồi quay sang Bình cười hiền, nắm nhẹ tay cậu. “Có gì đâu em. Nhà chị rộng, có vài phòng trống, thỉnh thoảng chỉ có anh chị và thằng út Hùng đi học nó về thôi, hai anh Trung và Tùng cũng đã ra riêng với vợ con gần đó cả rồi. Em lên ở thì nhà cửa đông vui hơn, biết đâu lại phụ giúp được anh chị vài việc lặt vặt nữa.”
Chị quay sang anh Quý, giọng điệu mang theo sự nũng nịu nhẹ nhàng: “Đúng không anh? Anh thấy Bình lên ở có tốt không?”
Anh Quý, người đàn ông phong thái nghiêm nghị, đặt chén trà xuống, cười nhẹ một cái – một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua, nhưng đủ làm tim Bình lỡ một nhịp.
“Ừ, em lên ở cho nhà vui. Nhà anh cũng còn mấy phòng trống, không có vấn đề gì cả,” anh Quý khẳng định chắc chắn, giọng trầm ấm, dứt khoát.
Câu nói của anh Quý như một sự đồng ý chính thức, xóa tan mọi lo lắng giả vờ của Bình. Cảm giác mừng rỡ lan tỏa khắp lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy vừa may mắn, vừa hưng phấn trước cơ hội được sống chung dưới một mái nhà với người đàn ông mà cậu thầm ngưỡng mộ này.
Mẹ Bình ngồi bên cạnh thấy vậy thì tiếp lời, khuôn mặt lộ rõ sự yên tâm: “Thôi thì chị Hương và anh Quý đã có lòng, Bình con cứ yên tâm lên ở với anh chị. Con đi làm thì cũng cần chỗ tiện nghi, gần công ty. Mà chị Hương tính tình phúc hậu, anh Quý lại nghiêm túc, mẹ tin con sẽ sớm quen thôi.
Mẹ quay sang vợ chồng chị Hương, giọng biết ơn: “Thím xin phép gửi gắm thằng Bình cho vợ chồng con. Nó còn trẻ người non dạ, có gì sai sót, mong 2 đứa dạy bảo thêm giùm.”
“Dạ, thím cứ yên tâm. Bình ngoan ngoãn, con quý còn không hết,” chị Hương dịu dàng đáp.
Lòng Bình như mở cờ. Cậu vui ra mặt, cúi đầu cảm ơn mẹ và vợ chồng chị Hương một cách chân thành. Cơ hội này không chỉ là giải pháp cho công việc, mà còn là cánh cửa mở ra những bí mật thầm kín, nơi cậu có thể tiếp cận gần hơn với đối tượng cấm kỵ của mình – người anh rể cơ bắp, nghiêm nghị và tuyệt đối ghét đồng tính. Kế hoạch tạo tài khoản giả gái, lén lút tiếp cận anh Quý đã hình thành rõ nét hơn trong đầu Bình, mang theo cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở.
…
Chủ nhật cuối tuần, mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Vợ chồng chị Hương đi xe hơi đã giúp Bình chở hết vali và thùng đồ lên, còn Bình chạy xe máy theo sau. Chiếc xe dừng lại trước căn nhà hai tầng rộng rãi, thoáng đãng.
Anh Quý nhanh nhẹn mở cổng, gương mặt nghiêm nghị thường ngày thoáng chút mỉm cười thân mật: “Em vào đi Bình. Cứ xem đây là nhà mình, đừng ngại gì cả.”
Bình hơi ngượng ngùng, dắt xe vào sân. Anh Quý, với vẻ ngoài cao to, cơ bắp, khiến Bình luôn cảm thấy có một sức hút vô hình mỗi khi đứng gần.
Chị Hương đã đứng chờ sẵn ở cửa, chỉ tay về phía căn phòng ở tầng một: “Phòng của em đây, đối diện phòng thằng Hùng đó. Anh chị ở tầng trệt.” Chị giải thích thêm: “Hai phòng tầng hai thì dành cho Trung và Tùng, thỉnh thoảng chúng nó đưa vợ con về chơi.”
Đúng lúc đó, cửa phòng đối diện mở ra. Hùng, cậu con trai út 21 tuổi, bước ra với thân hình săn chắc, làn da bánh mật khỏe khoắn, chỉ mặc độc chiếc quần thun ngắn, để trần phần trên để lộ cơ bắp trẻ trung, năng động của tuổi sinh viên.
“Chào cậu Bình!” Hùng chào lớn, gương mặt sáng sủa rạng rỡ.
Bình vội cười đáp lại: “Chào con, Hùng. Cậu mới chuyển lên đây, mong em giúp đỡ.”
Chị Hương thúc giục: “Hùng, con phụ cậu Bình dọn đồ đi. Nhiều đồ quá, một mình cậu ấy làm sao xuể.”
“Dạ, mẹ!” Hùng nhanh chóng quay sang Bình, tỏ vẻ nhiệt tình: “Cậu Bình cứ để đó, con khỏe lắm. Phòng cậu ở đây có cái tủ to này, để con sắp xếp lại giúp cậu cho gọn.”
Bình cảm thấy thật ấm áp và dễ chịu trước sự niềm nở của cả gia đình, đặc biệt là sự gần gũi vô tư của Hùng. Cậu nhìn thùng đồ nặng mà anh Quý đang xách vào, rồi nhìn sang Hùng đang hăm hở dọn dẹp, trong lòng lại dấy lên một cảm xúc phức tạp. Cả ba người đàn ông trong nhà này đều mang một vẻ nam tính mạnh mẽ, nhưng chỉ có hình bóng nghiêm nghị, trầm tĩnh của anh Quý là chiếm trọn tâm trí Bình.
“Vậy, cảm ơn con nhé,” Bình nói, cố gắng che giấu sự phấn khích của mình. Cậu biết rằng, cuộc sống chung này sẽ là cơ hội hoàn hảo để cậu triển khai kế hoạch tiếp cận anh Quý một cách bí mật.
…
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, sự mệt mỏi ập đến, Bình lên giường nghỉ ngơi một giấc đến tận chiều. Khi ánh nắng đã dịu bớt, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng của chị Hương vang lên:
“Bình ơi, em dậy ăn cơm tối đi. Dậy rửa mặt xuống nào.”
Bình vội vàng tỉnh giấc, chỉnh trang lại quần áo rồi xuống tầng trệt. Bàn ăn đã bày biện nóng hổi. Chị Hương đã ngồi vào bàn, gương mặt phúc hậu rạng rỡ. Anh Quý ngồi đối diện chị, vẫn với phong thái điềm đạm, ít nói thường ngày. Hùng cũng có mặt, mặc một chiếc áo thun ba lỗ, cơ bắp cuồn cuộn trẻ trung.
“Bình ngồi đây này em” chị Hương thân mật mời.
“Dạ, cảm ơn chị,” Bình đáp, ánh mắt không quên liếc nhanh sang anh Quý. Người đàn ông dùng bữa một cách từ tốn, nghiêm túc.
Trong bữa cơm, chị Hương là người chủ động nói chuyện, tạo không khí vui vẻ.
“Cậu Bình thấy thức ăn có hợp khẩu vị không?” Hùng lễ phép hỏi.
“Hợp lắm con. Cảm ơn con nhé,” Bình cười nhẹ, sự ấm áp của gia đình khiến cậu thấy dễ chịu.
Anh Quý hầu như chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng mới lên tiếng trả lời ngắn gọn khi chị Hương hỏi ý kiến về công việc hay chuyện nhà cửa. Sự trầm tĩnh và nghiêm nghị của anh Quý càng làm tăng thêm vẻ nam tính, khiến Bình khó lòng dứt được sự chú ý khỏi anh.
Sau bữa ăn, Hùng đứng dậy, mặc áo khoác chuẩn bị về lại nhà trọ gần trường.
“CậuBình ở lại mạnh khỏe nha!” Hùng chào cậu.
“Ừ, cậu biết rồi. Con đi đường cẩn thận nhé!” Bình dặn dò.
Căn nhà dần trở nên yên tĩnh hơn. Giờ đây, chỉ còn lại Bình và vợ chồng chị Hương ở tầng trệt. Sự hiện diện của anh Quý trong không gian nhỏ hẹp này tạo nên một áp lực vô hình, nhưng cũng đồng thời thắp lên ngọn lửa khát vọng trong lòng Bình. Cậu biết rằng, đây chính là lúc thích hợp để bắt đầu những bước đi đầu tiên trong kế hoạch tiếp cận bí mật của mình.
…
Tối đó, gần mười một giờ, sự lạ chỗ khiến Bình trằn trọc không sao ngủ được. Cậu khẽ mở cửa phòng, rón rén bước xuống tầng trệt định bụng kiếm ly nước lạnh.
Khi vừa đến gần khu vực bếp, đi qua nhà tắm, chợt có một âm thanh rất khẽ, nhưng đầy ám muội lọt vào tai cậu. Bình đứng khựng lại. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra từ khe cửa nhà tắm, hình bóng phản chiếu to lớn trên nền gạch không lẫn vào đâu được: chính là anh Quý. Bình nín thở, nép sát vào tường, lắng tai nghe.
Giọng anh Quý trầm khàn, khác hẳn vẻ nghiêm nghị ban ngày, giờ đây đầy rẫy sự dâm đãng, nhỏ nhẹ đến mức thỏ thẻ qua điện thoại: “Em yêu, anh nhớ cái miệng nhỏ của em quá…”
Bình nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt từ đầu dây bên kia, rồi tiếng Ực ực của anh Quý nuốt nước bọt. Anh ta đang nói chuyện với cô gái nào đó, và chắc chắn không phải là chị Hương.
“Em… em đang làm gì đó? Thơm vào núm vú nhỏ xinh của em này… Ư… ưm…” Anh Quý rên khẽ, giọng đầy dục vọng, tay phải bắt đầu chuyển động nhịp nhàng bên dưới thắt lưng.
Bình cảm thấy máu dồn lên não, hơi thở Hít hà một cái thật sâu. Cậu lén lút nhìn vào khe cửa hẹp. Anh Quý đang đứng tựa vào bồn rửa mặt, khuôn mặt ngăm đen nam tính giờ đây nhăn lại vì khoái cảm, chiếc cặc to lớn đang cương cứng của anh ta được bàn tay rắn chắc bao bọc.
“Nói cho anh nghe, cái lỗ lồn nhỏ của em có đang ướt không? Anh muốn nhét cặc to này vào đó ngay lập tức… Em muốn nó siết chặt cặc anh như thế nào, nói anh nghe đi em…” Giọng anh Quý trầm đặc, đầy uy quyền và đòi hỏi.
Từ phía đối diện vọng lại tiếng rên Ư… ưm… kéo dài. Anh Quý bắt đầu tăng tốc, tay anh nắm chặt lấy thân cặc to lớn, di chuyển càng lúc càng mạnh mẽ.
“Hộc hộc… Anh đang chịu không nổi nữa rồi, lồn em có biết siết chặt không? Anh muốn Phập mạnh một cái vào đến tận bên trong lồn của em, để dịch vị chảy ra…” Anh nghiến răng, cơ hàm siết lại, gương mặt đầy vẻ đàn ông đang cố gắng kiềm chế cơn khoái cảm.
Bình đứng đó, toàn thân nóng bừng, dồn dập. Cái nhìn trực diện vào sự nam tính, sự ham muốn thô ráp của anh Quý như một cú sốc điện. Trái tim cậu đập Bạch bạch trong lồng ngực. Cậu thầm nghĩ, nếu không phải qua màn hình, mà là cái miệng nhỏ của mình đang ngậm lấy cặc của anh, hoặc lỗ lồn của mình đang bị anh Phập mạnh vào.
“Aaaah… nói cho anh nghe, em muốn đầu lưỡi anh liếm lồn em, hay cặc anh đụ vào lồn em trước? Ưm… ưm…” Anh Quý khẽ rên, cố giữ giọng thật nhỏ, hơi thở Hì hục ngày một nặng nề.
Bình tựa người vào tường, cố gắng không phát ra tiếng động. Cậu cảm thấy quần mình đã căng cứng, bị kích thích đến cực độ bởi cảnh tượng và lời nói gợi dục của người đàn ông cậu thầm thèm muốn. Cái vẻ nghiêm nghị ban ngày giờ đã tan biến, thay vào đó là sự kiểm soát tuyệt đối, sự dâm đãng nam tính của một người đàn ông trưởng thành, cơ bắp. Khoảnh khắc này, Bình nhận ra, cậu đã chính thức bước vào trò chơi nguy hiểm mà cậu hằng khao khát.
Bình, nấp sau góc tường, ánh mắt trợn to đầy kinh ngạc và kích thích. Anh Quý, người đàn ông điềm đạm, nghiêm nghị, giờ đây đang tự tay dày vò chính mình một cách mạnh bạo.
Anh buông điện thoại xuống, cởi chiếc áo thun. Cơ ngực to dày, rắn chắc hiện ra, hai núm vú săn cứng, sưng tấy và nổi gai nhọn vì bị anh tự tay se nắn, bóp mạnh. Gương mặt ngăm đen của anh đỏ bừng, gân cơ bắp nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay đang sục cặc. Anh lặp đi lặp lại hành động kích thích kép này, tay trái nắm cặc to lớn, tay phải xoay vặn núm vú của mình, như thể đang cố gắng cảm nhận khoái cảm qua những dây thần kinh nhạy cảm nhất.
“Ahh, Ahh…” Anh Quý rên lên những tiếng bị bóp nghẹt, cố gắng giữ lại trong cổ họng.
Bàn tay anh Hì hục vuốt ve thân cặc to, tốc độ nhanh dần. Chiếc cặc của anh Quý đã cương cứng hết mức, đầu cặc đỏ ửng vì máu dồn nén. Anh gồng cơ bụng, cơ bắp cuồn cuộn ở bắp tay hiện rõ, thể hiện sự gắng sức và khao khát cực độ.
“Ohh… Ohh…” Anh Quý Hít hà một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy.
Anh Quý đưa cặc đến gần miệng mình, hôn gió vào đầu cặc như thể nó là môi cô gái kia.
“Em ơi… Ư… ưm… Anh muốn đụ vào lồn em… Aaaah!”
Vài giây sau, cơ thể anh Quý co thắt dữ dội. Gân xanh nổi đầy trên trán, anh nghiến răng, và rồi, sự giải thoát ập đến.
“Phụt… Phụt phụt…” Âm thanh của dòng tinh dịch nóng ấm được đẩy ra mạnh mẽ, bắn liên tục vào bồn rửa mặt.
“Aaaahhh…” Anh Quý rên một tiếng dài, cơ thể thả lỏng, hơi thở dồn dập, mệt mỏi. Lưng anh tựa vào tường, cặc to lớn vẫn còn run rẩy vì khoái cảm.
Anh Quý đứng thẳng người dậy, thở dốc vài nhịp, rồi chậm rãi cầm khăn lau sạch sẽ cơ thể và vật nam tính. Sau đó, anh cầm điện thoại lên, giọng trở lại vẻ trầm tĩnh, chỉ còn chút mệt mỏi: “Anh xong rồi. Em ngủ sớm đi nhé, cưng. Mai anh gọi lại.”
Sau khi nghe tiếng Anh Quý đóng cửa nhà tắm, Bình mới lấy lại hơi, rón rén lanh lẹ chạy ngược về phòng mình. Cậu đóng cửa nhẹ nhàng, rồi đổ vật xuống giường.
Tim cậu đập Thình thịch, như vừa trải qua một cuộc chạy đua marathon.
“Không ngờ… anh Quý điềm đạm, nghiêm nghị như thế… lại dâm đãng, ngoại tình sau lưng chị Hương như vậy…”
Hình ảnh chiếc cặc to lớn, cơ bắp căng cứng và núm vú sưng tấy của anh Quý ám ảnh trong đầu Bình. Cảm giác kích thích và ham muốn trỗi dậy mạnh mẽ đến mức cậu phải tự tay giải quyết phần còn lại của mình. Cậu biết rằng, bí mật này chính là chìa khóa để cậu bước vào thế giới cấm kỵ của người đàn ông chuẩn quân nhân, ghét đồng tính này. Kế hoạch tạo tài khoản giả gái phải được thực hiện ngay lập tức.
…
Sáng hôm sau, Bình xuống tầng trệt ăn sáng cùng vợ chồng anh chị. Dù đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt cậu vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn anh Quý. Người đàn ông công an đang mặc bộ quân phục chỉnh tề, càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị, phong độ. Anh Quý nhíu mày thắc mắc trước ánh nhìn lạ lẫm của cậu em vợ.
Bình vội cười nhẹ, che giấu sự lúng túng, rồi khen một câu nửa thật nửa đùa: “Công nhận anh Quý hợp với bộ quân phục ghê. Nhìn anh phong độ dữ lắm!”
Chị Hương ngồi cạnh nghe thấy thì cười vui vẻ: “Thấy chưa, chị nói mà không chịu tin! Em thấy anh Quý mặc bộ đồ đó có phải là đẹp trai hơn không?”
Anh Quý khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm tim Bình rung lên. “Ăn nhanh đi còn đi làm kìa em.”
Bình vội vàng cúi xuống ăn, trong lòng vừa thỏa mãn vì được nhìn ngắm anh Quý, vừa cảm thấy tội lỗi khi biết bí mật dâm đãng của anh.
Ăn xong, chị Hương ở nhà chuẩn bị cho buổi bán hàng online (live bán vải, quần áo), còn Bình và anh Quý cùng nhau rời khỏi nhà. Mỗi người một hướng, Bình đi xe máy đến công ty dược phẩm, còn anh Quý lái xe đến cơ quan công an. Cơ hội để Bình thực hiện kế hoạch giả gái đã mở ra. Cậu biết rằng, cuộc sống chung với anh Quý chỉ vừa mới bắt đầu, và những điều cấm kỵ sắp sửa bị phá vỡ.
Mình có cùng fetish về vú và núm vú với Bình nên đọc kích thích thật sự, mong tác ra thêm nhiều truyện tương tự.
Ra tiếp đi ạ, ra tiếp đi huhu