Trụ sở Công an Quận những ngày hè nóng như đổ lửa. Hậu ngồi bần thần trên hàng ghế chờ, tay cầm tờ số thứ tự 102. Cậu đến đây để làm lại căn cước công dân gắn chip. Giữa đám đông ồn ào và cái oi bức của máy điều hòa quá tải, Hậu chỉ muốn làm cho nhanh rồi về.
Nhưng rồi, một giọng nói trầm thấp vang lên: – “Số 102, mời vào chụp ảnh.”
Hậu ngước mắt lên và ngay lập tức, tim cậu như trật mất một nhịp. Đứng sau chiếc máy ảnh chuyên dụng là một anh công an trẻ với bảng tên ghi vỏn vẹn hai chữ: Lê Quý. Anh có gương mặt góc cạnh, làn da trắng hồng đặc biệt là đôi mắt sâu hút hồn và bờ vai rộng đến mức dường như chiếc áo cảnh phục đang căng cực ra vì những khối cơ bắp ẩn hiện, tuy chiếc áo cảnh phục đang che đi sự vạm vỡ của cơ thể nhưng thông qua ánh mắt của Hậu thì anh Quý là 1 người thường đàn ông lực lưỡng, đặc biệt có thêm đôi chân mày rất rậm.
Trong suốt 5 phút chụp ảnh và lấy dấu vân tay, Hậu hoàn toàn mất hồn. Anh Quý nhẹ nhàng cầm lấy tay cậu để ấn vào máy quét, hơi ấm từ những ngón tay thon dài của anh khiến Hậu run rẩy. – “Em thả lỏng tay ra, đừng gồng quá.” – Anh Quý khẽ nhắc, môi nở một nụ cười nửa miệng đầy quyến rũ.
Hậu chỉ biết “vâng” một tiếng lý nhí. Cả thế giới của cậu lúc đó chỉ thu bé lại bằng gương mặt của anh Quý. Cậu thầm nghĩ: “Trời ơi, nếu bị bắt vì tội ‘say nắng’ công an, chắc mình tình nguyện ngồi tù cả đời!”
Sau khi hoàn tất thủ tục, Hậu định ra về nhưng vì run quá nên buồn tiểu không chịu được khiến cậu phải tìm đến nhà vệ sinh. Khu vệ sinh nằm ở cuối một dãy hành lang vắng vẻ, ít người qua lại.
Hậu đẩy cửa bước vào. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng quạt thông gió chạy rì rì. Cậu tiến đến bồn rửa tay, nhưng rồi nghe thấy những tiếng thở dốc kỳ lạ phát ra từ buồng vệ sinh cuối cùng – buồng duy nhất đang đóng cửa.
Cánh cửa buồng đó vốn dĩ bị hỏng chốt, chỉ khép hờ. Tò mò và lo lắng có người gặp sự cố sức khỏe, Hậu tiến lại gần. Qua khe cửa hẹp, một cảnh tượng đập vào mắt khiến cậu hóa đá tại chỗ.
Là anh Quý.
Anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác cảnh phục, chỉ còn mặc chiếc áo thun lót màu xanh ô-liu bó sát. Anh đang tựa lưng vào tường, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích. Một tay anh bám chặt vào thành tường, tay kia đang sục lấy con cặc dài hơn 15cm đã lộ rõ đầu khấc của mình. Tiếng thở dốc của anh nặng nề và đầy nam tính, mồ hôi đã nhễ nhại khắp trán, mắt anh dán vào chiếc điện thoại cầm trên tay còn lại.
Hậu đứng chôn chân tại chỗ nhìn chằm chằm vào dáng của người đàn ông dâm đãng kia, cả cơ thể lõa lồ với hành động đầy dâm dục trong căn phòng toilet chật hẹp. Sự thèm khát và xấu hổ đấu tranh dữ dội trong lòng cậu. Nhưng vì quá bàng hoàng, Hậu vô tình tựa người vào cánh cửa, khiến cái chốt lỏng lẻo bật ra.
Rầm!
Cánh cửa mở toang. Anh Quý giật mình mở mắt. Bốn mắt nhìn nhau trong một không gian chật hẹp, sực nồng mùi đàn ông và sự bối rối, mặt anh tái mét khéo lấy tay che lại con cặc đang chuẩn bị xuất tinh, 2 tai của anh Quý đỏ bừng vì cơn nứng kéo dài.
Không gian như đông cứng lại. Anh Quý đứng hình mất 5 giây, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế nhạy cảm. Hậu thì mặt đỏ đến mức sắp bốc cháy, đôi mắt không biết nên nhìn vào đâu nhưng lại chẳng thể rời khỏi thân hình cực phẩm của người đối diện.
– “Em… em xin lỗi! Em thấy cửa không chốt, em tưởng có người bị ngất!” – Hậu lắp bắp, định quay lưng chạy trốn.
Nhưng nhanh như chớp, anh Quý đã lấy lại bình tĩnh. Anh kéo khóa quần, chỉnh lại trang phục trong tích tắc rồi bước một bước dài chặn đứng lối thoát của Hậu. Anh dồn Hậu vào góc tường, một tay chống lên vách, tạo thành một thế “bích đông” đầy áp đảo.
– “Thấy hết rồi sao?” – Giọng anh Quý giờ đây không còn sự điềm tĩnh lúc chụp ảnh, mà mang theo một chút khàn đặc, chút nguy hiểm và cả sự khiêu khích.
Hậu run cầm cập, tim đập nhanh đến mức cậu nghe rõ tiếng thình thịch bên tai: – “Anh Quý có cần em giúp gì không?”
Anh Quý cúi thấp người xuống, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Hậu: – “Hậu phải không? Em có biết nhìn lén cán bộ đang ‘làm việc riêng’ là tội gì không?”
Hậu nhắm mắt lại, lí nhí: – “Em đang muốn bị anh phạt đây, phạt em nặng lên đi anh, thằng nhỏ của em cũng đang muốn bị phạt”. Hậu lấy tay vuốt ve bên ngoài quần của anh Quý, con cặc của anh vẫn còn sừng sững trong quần mà chưa có dấu hiệu trở về với kích thước ban đầu, nó vuốt ve liên tục làm cho anh Quý không kiềm chế được bản thân mình nữa.
Anh Quý bật cười, một tiếng cười trầm thấp và gợi cảm. Anh không lùi lại mà trái lại, càng xích lại gần hơn: – “Phạt em… phải đền bù cho anh vì đã làm anh mất hứng nửa chừng.”
Hậu lấy hết can đảm ngước nhìn anh. Cậu thấy trong mắt Quý không có sự giận dữ, mà là một ngọn lửa ham muốn đang bùng cháy. Anh Quý cũng nhận ra sự khao khát trong ánh mắt của cậu trai trẻ này từ lúc ở phòng chụp ảnh.
– “Anh Quý… thực ra… anh đẹp trai lắm.” – Hậu đánh liều thốt lên câu thật lòng.
– “Hậu cũng đẹp trai lắm mà, ảnh chụp của em trên mạng làm anh chịu không nổi, hôm nay lại được gặp em ở ngoài.” – Anh Quý thì thầm vào tai của Hậu.
Quý hơi khựng lại, rồi nụ cười trên môi anh rộng hơn. Anh đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc trên trán Hậu: – “Anh đang cần người giúp, em có tình nguyện giúp anh không.”
Trong không gian chật hẹp của nhà vệ sinh, sự căng thẳng ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một bầu không khí dâm đãng và nồng nhiệt. Quý nhẹ nhàng nâng cằm Hậu lên, đôi môi hai người chỉ cách nhau vài centimet.
– “Theo anh, ở đây không an toàn” – Quý thì thầm.
Hậu gật đầu, quên sạch cả nỗi sợ hãi ban đầu. Cậu nhận ra rằng, đôi khi những sự cố “khó đỡ” nhất lại là khởi đầu cho một mối lương duyên nồng cháy nhất.
Sau cái chạm đầy ám muội ở khu vệ sinh, anh Quý không để Hậu kịp định thần. Anh nắm chặt lấy cổ tay Hậu, dắt cậu đi nhanh qua dãy hành lang vắng vẻ, qua những phòng ban đã tắt đèn, rồi dừng lại trước một cánh cửa gỗ nhỏ nằm khuất sau cầu thang. Đó là phòng nghỉ nội trú dành cho cán bộ trực đêm.
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên đanh gọn trong không gian tĩnh lặng, chiếc rèm phủ nhanh cửa sổ. Anh Quý bật công tắc điện, ánh đèn vàng nhạt phủ lên căn phòng nhỏ đơn sơ nhưng cực kỳ ngăn nắp. Một chiếc giường đơn trải ga xanh quân đội phẳng lỳ, một chiếc tủ sắt và mùi gỗ nhàn nhạt.
Hậu giả bộ đứng nép mình bên cửa, tim đập loạn nhịp như trống trận. Anh Quý quay lại, thong thả tháo chiếc thẻ ngành và cởi bỏ chiếc áo thun đang mặc, tay nhanh chóng cởi luôn chiếc quần cảnh phục quăng xuống đất, con cặc cương cứng đã rỉ đầy nước dâm lộ ra, bên dưới hàng lông rậm rạp đầy dâm đãng. Vẻ đẹp của 1 anh công an tầm 30 tuổi lộ ra trước mặt của Hậu, đã lâu rồi nó không bị tấn công như thế này.
– “Lúc nãy… em làm anh dang dở.” – Quý bước lại gần, giọng nói đã khàn đặc vì ham muốn – “Bây giờ, em tính đền thế nào đây?”
Hậu lột bỏ lớp nhút nhát của 30 phút trước. Ánh mắt nồng nàn của anh Quý như một chất xúc tác khiến sự khao khát trong cậu bùng nổ. Hậu tiến lên một bước, bàn tay run rẩy chạm vào lồng ngực ấm nóng của anh.
– “Em muốn bị đụ, làm chồng em đi.” – Hậu thì thầm, giọng nói đứt quãng.
Quý không kìm lòng thêm được nữa. Anh cúi xuống cởi toang quần áo của Hậu quăng ra đất để lại duy nhất chiếc quần lót lọt khe màu trắng trong, sau đó đánh chiếm bờ môi của Hậu bằng một nụ hôn mãnh liệt. Nó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, mà là sự va chạm của khao khát và bản năng. Hậu đáp trả nồng nhiệt, tay cậu đan vào mái tóc cắt ngắn cứng cáp của anh, tận hưởng mùi hương nam tính bao vây lấy mình.
Anh Quý bế bổng Hậu đặt lên chiếc giường đơn rồi đưa tay xé toạc chiếc quần lót còn sót lại trên người của thằng Hậu. Sức nặng của cơ thể anh ép xuống khiến Hậu thấy nghẹt thở nhưng cũng đầy phấn khích. Trong căn phòng chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rì rì và tiếng thở dốc hòa quyện vào nhau, tay anh vuốt ve khắp cơ thể 6 múi với làn da trắng mịn của anh chàng người mẫu mà anh Quý chỉ thấy trên web sex gay.
Mọi ranh giới về thân phận, về sự nghiêm minh của bộ cảnh phục dưới đất dường như tan biến. Lúc này, chỉ còn lại hai tâm hồn và hai cơ thể trần truồng sự hòa quyện vào nhau, anh Quý rất bú cu thằng Hậu rất thuần thục như đã thực hành rất nhiều lần rồi, lưỡi anh đánh xung quanh đầu khấc rồi liếm ngay lổ tiểu làm cho thằng Hậu rên lên vì sướng.
Anh Quý rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyết liệt. Từng cử chỉ của anh, từ cách anh hôn lên cổ đến cách bàn tay anh ve vuốt những đường cong trên cơ thể Hậu, anh bóp nhẹ đầu ti rồi bú liếm liên tục như đang bú sữa mẹ, đều khiến cậu run rẩy trong sự sung sướng cực hạn. Hậu cảm nhận được sự chiếm hữu mãnh liệt từ người đàn ông đầy dâm đãng này.
Trong ánh sáng mờ ảo, anh Quý lật người của thằng Hậu lại, đưa tay sục mạnh con cặc vẫn còn đang biểu tình của mình vào cái lổ sung sướng của Hậu và bắt đầu đụ thật mãnh liệt, những cử động nhịp nhàng và những tiếng rên rỉ khẽ khàng lấp đầy căn phòng. Đó là một sự kết nối không chỉ về thể xác mà còn là sự đồng điệu của những trái tim lần đầu biết rung động mãnh liệt. Hậu thấy mình như tan chảy trong vòng tay của Quý, còn Quý thì tìm thấy sự tươi mới, ngọt ngào mà anh chưa từng trải qua trong cuộc sống kỷ luật khô khan của mình.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, những tiếng rên, những tư thế thay đổi liên tục, tiếng cót két trên chiếc giường yếu ớt cũng bắt đầu giảm, anh Quý bắn tinh đến tận 2 lần và ngã quỵ xuống người của thằng Hậu và thở hổn hển. Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng không khí vẫn còn vương vấn mùi dâm đãng của cuộc hoan lạc.
Hậu nằm gọn trong lồng ngực của anh Quý, đầu tựa lên cánh tay rắn chắc của anh. Anh Quý một tay ôm lấy vai cậu, tay kia luồn xuống nắm lấy con cặc chưa xả tinh của Hậu sục liên tục để Hậu bắn tinh lên tay của mình.
– “Hậu này,” – Quý lên tiếng, giọng trầm ấm – “Làm căn cước thôi mà ‘lỗ’ nặng thế này, có hối hận không?”
Hậu mỉm cười, dụi mặt vào ngực anh: – “Lỗ gì chứ… Em thấy mình ‘lời’ được cả một anh công an đẹp trai thế này cơ mà.”
Quý bật cười, hôn nhẹ lên trán cậu: – “Từ nay về sau, em thuộc diện ‘quản lý đặc biệt’ của anh. Khi nào có thời gian cứ nhắn cho anh nhé, anh kết bạn với em rồi, hôm nay anh sướng quá.”
Hậu ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh hạnh phúc: – “Rõ, thưa cán bộ Quý!”
Ngoài kia, thành phố đã lên đèn. Cuộc gặp gỡ hy hữu nơi toilet và cái kết nồng cháy trong phòng nghỉ đã viết nên một chương mới cho cuộc đời của cả hai. Có những duyên phận bắt đầu theo cách kỳ lạ nhất, nhưng lại bền chặt và nồng nàn nhất.