Nội dung truyện
Hôm nay là cuối tuần, như thường lệ, cậu lại vào app . Dương tìm kiếm những nick có thể là anh , những avatar là công an hay có sự giống nhau giữa avatar trước của anh nhưng kết quả gần như là số 0 tròn trĩnh, cậu thất vọng nhưng vẫn luôn có 1 tia hi vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ quay lại , có thể chat chit với anh như trước , và có thể gặp anh ngoài đời chứ không phải qua những dòng chữ nữa.
” Nghĩ cũng thật buồn cười. Có lẽ, mấy tháng rồi , anh ta quên luôn mình cũng nên “. Đôi lúc , cậu tự chế giễu bản thân như vậy . Tại sao lại chờ 1 người trong vô vọng, người mà thậm chí còn không biết được mặt đối phương ? Nhiều lần tự nhủ, phải quên anh ta mà tìm kiếm người khác, nhưng cuối cùng, cậu vẫn không làm được .Có lẽ, qua những lần trò chuyện về cuộc sống đời thường của nhau, cậu đã có cảm tình với người cảnh sát nhân dân này, 1 người luôn bận rộn với những công việc ở cơ quan và chỉ có thể nói chuyện cùng vào cuối tuần.
Lướt app 1 hồi , cậu cũng cảm thấy chán. Rót đầy chai nước lọc rồi bỏ vào balo, cậu cất bước ra bến xe bus . Cậu hôm nay lại đi lượn lờ quanh thành phố , việc đi xe bus giúp cậu dễ dàng ngắm cảnh hơn . Dòng người, phong cảnh ,… như thước phim lướt qua nhanh qua ô cửa sổ . Cậu nhìn vô định như vậy suốt quãng đường đi. Đến 1 điểm nào đó, cậu sẽ xuống xe và tiếp tục đi dạo .Giữa những người trên đường, cậu thường chú ý tới những đồng chí cảnh sát màu áo xanh .
” Ồ ! Biết đâu có thể gặp anh ta thoáng qua trên đường . Không thì cũng có thể làm quen 1 anh cảnh sát đẹp trai nào khác .” Cậu tự nhủ với bản thân là như vậy .
Cậu cũng không nhớ rõ lắm , nhưng cậu biết nghành cảnh sát này phải đối diện với rất nhiều áp lực , nguy hiểm . Có lần, để thu hút các nick của những người cảnh sát, cậu từng đặt avatar là huy hiệu cảnh sát. Ấy vậy mà cũng có đôi nick từ đâu nhắn tin đá đểu , bảo công an thế này thế kia …làm cậu phải block mấy nick đó vội. Có lẽ, anh ấy khi còn hoạt động trên app thì cũng từng gặp phải những trường hợp như vậy .