Qua là đêm khó ngủ của cả hai người. Với Dương, cảm xúc thật khó tả , khi có thể gặp được anh cũng như không phải chờ đợi anh nữa. Còn đối với anh, đó là 1 cảm xúc vui khó tả- khi cậu vẫn nhớ đến anh , và cũng có thể gặp được cậu. Cả hai chỉ mong thời gian trôi thật mau để có thể gặp được nhau.
…
10h sáng tại điểm hẹn.
Dương với chiếc quần jeans xanh , áo phông trắng thật bảnh bao khi vừa bước xuống xe bus. Nhìn điểm hẹn , cậu cảm thấy hồi hộp khó tả, chuẩn bị bước vào thì điện thoại reo :
– Alo, em tới chưa.
– Em tới nơi rồi , đang trước cửa quán .
– Đợi anh ra đón, anh đang ở trong.
Lát sau, anh bước ra. Nay anh mặc áo polo, quần âu đen nhìn thật điển trai. Làn da ngăm do sương gió cũng không thể che đi vẻ ngoài nổi bật của anh.
– Em có phải là…
– Vâng, em là người đã đợi anh mấy tháng qua….
– Cho anh xin lỗi…
– Em không muốn anh xin lỗi, em muốn anh cảm ơn vì đã đợi anh, và cũng muốn cảm ơn anh vì đã quay trở lại…
Cậu nhìn anh. Gương mặt anh lúng túng vào lần đầu gặp mặt . Cậu cảm thấy không tiện đứng trước cửa quán lâu bèn hỏi :
– Anh ngồi bàn nào vậy ? CHúng ta đứng đây chắn lối vào của khách khác đấy.
Anh vội dẫn cậu đến bàn , thực ra quán cũng đang không có ai ngoài anh và cậu, cùng vài nhân viên khác. Anh ân cần hỏi cậu thích ăn gì, giới thiệu các món ngon của quán. Cứ vậy, cả 2 dùng bữa trong im lặng mà ngại ngùng, không dám nói gì với nhau.
Dùng bữa xong , cậu phá vỡ bầu không khí yên lặng :
– Em muốn chúng ta đi dạo ở …
“Đó là địa điểm anh hay đi , tại sao cậu lại biết ? ” . Anh nghĩ thầm
Lúc đến nơi, xung quanh không có ai ngoài anh và cậu. Hai người bước chầm chậm dưới hàng cây xanh, Dương nhìn anh :
– Những lúc nhớ anh, em lại ra đây đi dạo. Em từng mong có thể gặp anh và điều đó đã thành sự thật.
Anh bất ngờ, cảm động với điều này , lúng túng nắm lấy tay cậu :
– Anh cũng vậy. Giờ anh chỉ muốn nói : anh yêu em.