Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cha Dượng của Tôi là BOT DÂM
  3. Chương 8 - Người mẫu tự do sao?
Prev
Next

Những ngày sau đó, căn biệt thự ba tầng vốn dĩ tĩnh mịch bỗng mang một sắc thái kỳ lạ, tựa như một mặt hồ phẳng lặng đang ngầm chứa những đợt sóng ngầm lạnh lẽo. Mẹ vẫn biền biệt với những chuyến bay, những cuộc họp chiến lược ở nơi xa, để lại tôi và cha dượng trong một không gian đầy rẫy những bí mật không lời.

Nhịp sống mỗi buổi chiều tối trở nên lặp đi lặp lại một cách ám ảnh. Tôi đi học về, quẳng chiếc cặp sách nặng trĩu lên phòng rồi lao mình xuống hồ bơi, cố gắng dùng cái lạnh của nước để gột rửa những hình ảnh trần trụi trong đầu. Nhưng khi bóng tối bắt đầu phủ xuống, tiếng động cơ xe của cha Lý vang lên ngoài cổng cũng là lúc một vở kịch mới lại bắt đầu.

Thường lệ, vào khoảng bảy giờ tối, khi bữa ăn nhẹ đã kết thúc và tôi đang vùi đầu vào bài vở, cơn khát lại thôi thúc tôi bước xuống tầng một để lấy nước uống. Và chính lúc đó, tôi bắt gặp “sự hiện diện mới” trong ngôi nhà này.

Trên chiếc sofa da màu nâu trầm, bên cạnh cha Lý, luôn có một người đàn ông lạ mặt ngồi đó.

Hắn ta trông tầm hai mươi bảy tuổi, một vẻ đẹp nam thần đúng nghĩa với những tỉ lệ cơ thể hoàn hảo đến mức siêu thực. Dưới ánh đèn chùm lộng lẫy, gương mặt hắn góc cạnh, sống mũi cao thẳng tắp và làn da trắng sứ phản chiếu ánh sáng. Hắn thường mặc những chiếc áo thun ôm sát, làm lộ rõ khuôn ngực săn chắc và bờ vai rộng. Nếu cha Lý mang vẻ đẹp của một thân cây cổ thụ già dặn, uy nghiêm, thì gã thanh niên này lại giống như một thanh gươm mới tuốt vỏ, sắc lẹm và tràn đầy sức sống.

Tuấn: ‘Con chào cha. Chào anh ạ.’

Tôi đứng bên quầy bar, tay cầm ly nước lọc, cố tình nói thật chậm để quan sát. Ánh mắt tôi không dời khỏi cách họ ngồi cạnh nhau. Khoảng cách giữa họ hẹp đến mức chỉ cần một cử động nhỏ, bờ vai họ sẽ chạm vào nhau. Cha Lý lúc này không còn vẻ cứng nhắc thường ngày, đôi mắt ông mềm đi, thỉnh thoảng lướt qua cơ thể của gã thanh niên kia với một sự chiêm nghiệm lạ lùng.

Cha Lý: ‘À, Tuấn xuống lấy nước hả con? Đây là Bảo, người mẫu tự do đang hợp tác với công ty mẹ trong dự án quảng cáo mỹ phẩm nam sắp tới. Bảo qua đây để cha cùng thảo luận thêm về concept hình ảnh.’

Cha Lý tằn hắng, giọng ông trầm ấm nhưng tôi cảm nhận được một sự rung động rất nhẹ, như thể ông đang cố kìm nén điều gì đó. Hàm râu kẽm của ông khẽ giật nhẹ khi ông quay sang nhìn Bảo.

Bảo: ‘Chào em. Nghe anh Lý nhắc về em suốt, không ngờ em trai ngoài đời nhìn phong độ hơn cả lời kể của cha em đấy.’

Bảo nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt hắn lại không hề có vẻ thân thiện của một người anh lớn. Đó là một ánh nhìn của kẻ làm nghề đứng trước ống kính – chuyên nghiệp, sắc sảo và đầy tính chiếm hữu. Hắn khẽ liếc qua bắp tay rắn rỏi của tôi, rồi quay lại nhìn cha Lý, tay hắn vô tình hay hữu ý chạm nhẹ vào mu bàn tay của ông trên mặt bàn.

Tuấn: ‘Dạ, em cảm ơn anh. Dự án của cha chắc là quan trọng lắm nên thấy anh Bảo ghé nhà mình thường xuyên quá.’

Tôi nhấp một ngụm nước lạnh, cảm thấy vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi. Tôi biết cái gọi là “thảo luận dự án” này. Đêm đó với Dũng và Minh đã dạy cho tôi biết rằng, đằng sau vẻ nghiêm nghị của cha Lý là một khao khát bị khuất phục, một sự mục nát đầy mê hoặc. Và Bảo, với vẻ ngoài hoàn mỹ kia, chính là một con mồi – hoặc một thợ săn mới – đang bước vào lãnh địa này.

Cha Lý: ‘Ừ, dự án lần này mẹ con đặt rất nhiều tâm huyết. Cha phải trực tiếp kèm cặp Bảo để đảm bảo đúng tinh thần của thương hiệu. Thôi, con lấy nước xong thì lên phòng học bài đi, đừng để ảnh hưởng đến kỳ thi sắp tới.’

Cha dượng lại dùng cái quyền uy của người cha để dựng lên một bức tường. Ông né tránh cái nhìn xoáy sâu của tôi. Tôi thấy ngón tay ông hơi siết lại khi Bảo xích lại gần hơn để chỉ vào một tấm hình trên máy tính. Bầu không khí trong phòng khách bỗng chốc trở nên nóng rực một cách bất thường, mùi nước hoa nam tính của Bảo quyện với mùi trầm hương từ người cha Lý tạo thành một thứ hỗn hợp nồng nàn, gây nghiện.

Tuấn: ‘Vâng, vậy con xin phép.’

Tôi quay lưng đi, nhưng trái tim vẫn đập mạnh. Tôi biết rằng những chiều tối sắp tới sẽ không còn đơn giản chỉ là những buổi thảo luận công việc. Trong bóng tối của cầu thang, tôi khẽ mỉm cười. Cha Lý đang dần lún sâu vào vũng lầy mà chính ông cũng không muốn thoát ra. Và tôi, đứa con trai thầm lặng này, sẽ không bỏ lỡ bất kỳ chương nào trong vở kịch đầy dục vọng ấy.

Tôi tự hỏi, khi mẹ trở về, liệu bà có còn nhận ra người chồng phong độ của mình, hay chỉ còn thấy một người đàn ông đã hoàn toàn tan nát dưới những ham muốn trần trụi?

…

Đồng hồ trên tường nhích dần về con số mười. Không gian trong phòng ngủ của tôi yên ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng vo ve của côn trùng bên ngoài tán lá. Tôi nằm vật ra giường, nhìn trân trân lên trần nhà, tâm trí lơ lửng giữa những dòng chữ trong sách giáo khoa và những hình ảnh ám ảnh từ đêm hoan lạc tàn bạo trước đó.

Tôi tự nhủ, có lẽ giờ này mọi chuyện đã kết thúc. Theo thói quen của những ngày trước, cha Lý thường sẽ tiễn khách hoặc kết thúc công việc để đi ngủ sớm. Nhưng một linh tính vô hình – thứ trực giác nhạy bén của một kẻ đã vô tình nắm giữ bí mật kinh hoàng – thôi thúc tôi phải rời khỏi giường.

Tôi nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa, đôi chân trần bước đi trên sàn gỗ lạnh lẽo, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ nhất.

Xuống đến phòng khách, bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua lớp rèm cửa dày. Chiếc sofa da – nơi ban nãy Bảo và cha Lý còn ngồi sát bên nhau – giờ đây trống trải. Chiếc laptop đã được gập lại lạnh lẽo trên mặt bàn đá. Một sự im lặng đến rợn người bao phủ, nhưng khứu giác của tôi vẫn kịp nhận ra mùi nước hoa nam tính nồng nàn của Bảo vẫn còn vương lại trong không khí, quyện lẫn với chút mùi thuốc lá quen thuộc của cha.

Tôi biết, ông không có ở đây. Và nếu ông không có trong phòng ngủ tầng một, thì chỉ còn một nơi duy nhất.

Đôi chân tôi tự giác dẫn lối về phía căn phòng cuối dãy, nằm khuất sau lối rẽ cạnh gian bếp. Đó vốn là căn phòng kho nhỏ được cải tạo lại thành phòng làm việc phụ, nơi mẹ tôi ít khi ngó ngàng tới. Có lẽ vì cha Lý vẫn đinh ninh rằng tôi là một đứa trẻ ngoan ngoãn, ngủ say sau một ngày học tập mệt mỏi, nên sự cẩn trọng của ông đã bị buông lơi.

Cánh cửa gỗ không được đóng chặt, nó hé mở một khoảng nhỏ vừa đủ để một tia sáng vàng vọt, nóng rẫy hắt ra hành lang tối om.

Tim tôi bỗng chốc đập mạnh lên từng nhịp, hơi thở trở nên dồn dập và nóng hổi. Tôi rón rén tiến lại gần, bóng của tôi đổ dài lên vách tường như một kẻ tội đồ đang đi tìm kiếm sự thật. Càng đến gần, một luồng âm thanh đục ngầu, âm ẩm bắt đầu lọt vào tai tôi – tiếng thở dốc nén lại, tiếng va chạm của vải vóc và cả tiếng rên rỉ nghẹn ngào mà tôi đã từng nghe thấy một lần.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, chảy dọc xuống thái dương. Tôi đứng nép sát vào mép cửa, đôi tay run rẩy bấu chặt vào bờ tường để giữ cho mình không ngã quỵ. Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt khan cái vị đắng chát trong cổ họng, rồi chậm chạp, từ từ ghé ánh mắt vào khe cửa hẹp kia.

…

Ánh sáng vàng vọt từ khe cửa hẹp hắt ra hành lang tối om, tựa như một vết cắt rỉ máu giữa sự tĩnh lặng của ngôi nhà. Tôi đứng đó, bóng tối bao trùm lấy cơ thể đang run rẩy, đôi mắt dán chặt vào khe hở nhỏ nhoi ấy. Hơi nóng từ bên trong căn phòng tỏa ra, mang theo mùi nước hoa nam tính nồng nặc của Bảo, quyện lẫn với mùi da thịt nóng hổi và vị tanh nồng của dục vọng đang độ cao trào.

Cảnh tượng bên trong khiến tôi nghẹt thở. Bảo – gã người mẫu nam thần với tỉ lệ cơ thể hoàn hảo – giờ đây hiện hiện như một vị thần bóng tối đầy bạo liệt. Hắn không mảnh vải che thân, ngồi sừng sững sát mép giường gỗ, những khối cơ bụng sáu múi săn cứng lại mỗi khi hắn cử động. Đôi chân dài vững chãi dang rộng, chiếm trọn không gian.

Dưới sàn gạch lạnh lẽo, cha dượng Lý của tôi – người đàn ông vốn dĩ luôn ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh – lúc này đang bò rạp như một con thú bị thuần phục. Gương mặt nghiêm nghị với hàm râu kẽm đặc trưng giờ đây nhòe nhoẹt trong nhục dục.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 8"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz