Quán cà phê cuối tuần đông đúc, tiếng nhạc lo-fi dìu dặt quyện trong mùi hạt rang xay nồng nàn, nhưng tâm trí tôi lại đang kẹt lại ở một nơi khác – căn phòng ngủ tối tăm với những âm thanh trần trụi của đêm qua.
Trước mặt tôi, cuốn vở bài tập vẫn mở rộng, nhưng những dòng công thức toán học khô khốc dường như biến thành những đường gân cặc gân guốc, nhấp nhô theo nhịp điệu thô bạo mà tôi đã chứng kiến qua khe cửa.
Lan: ‘Tuấn! Tuấn ơi! Cậu có nghe tớ nói gì không đấy?’
Tiếng gọi của Lan làm tôi giật bắn mình, chiếc bút bi trên tay rơi xuống bàn vang lên một tiếng “cạch” khô khốc. Cả nhóm bốn năm đứa đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi, đầy vẻ thắc mắc.
Tuấn: ‘À… xin lỗi. Tớ hơi thiếu ngủ nên đầu óc cứ lơ mơ.’
Tôi gượng cười, đưa tay vuốt ngược mái tóc xoăn vẫn còn vương chút mồ hôi. Lòng bàn tay tôi hơi ẩm. Tôi không thể nào tập trung nổi khi cứ nhắm mắt lại là hình ảnh cha dượng Lý – người đàn ông uy nghiêm nhất mà tôi biết – lại hiện ra trong tư thế một nô lệ nhục dục, nhầy nhụa dịch dâm và nước tiểu. Sự tương phản giữa thực tại yên bình này và bóng tối kinh tởm ở nhà khiến tôi thấy buồn nôn.
Buổi chiều, tôi lao vào trận bóng đá cùng đám bạn như một cách để xả sạch những suy nghĩ tăm tối ra khỏi đại não. Tôi chạy điên cuồng, tranh chấp quyết liệt, để mặc cái nắng oai bức của Sài Gòn nung nóng làn da.
5 giờ chiều.
Tôi về đến nhà trong bộ đồ đá banh ướt đẫm, dính chặt lấy lồng ngực và bờ vai rắn rỏi. Những khối cơ bắp của một gã trai mười sáu tuổi đang độ trưởng thành hiện lên rõ rệt dưới lớp vải thun ôm sát. Mồ hôi chảy ròng ròng từ thái dương, xuống cổ, rồi mất hút vào rãnh ngực nóng hổi. Tôi hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào phòng khách.
Cha Lý đang ngồi ở sofa, chiếc laptop đặt trên đùi. Ông đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa mềm mại, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, hàm râu kẽm được tỉa tót kỹ lưỡng che đi sự mệt mỏi rã rời của một cơ thể vừa bị giày vò.
Tuấn: ‘Con chào cha, con mới về.’
Tôi đứng giữa phòng khách, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau trận bóng, bắp đùi to chắc còn dính chút bụi cỏ rung lên theo từng nhịp thở. Tôi cố tình đứng thẳng, phô bày sự sung mãn của tuổi trẻ trước mặt người đàn ông vừa trải qua một đêm tàn phế về cả thể xác lẫn lòng tự trọng.
Cha Lý ngước nhìn tôi. Lần này, ánh mắt ông không lướt qua nhanh chóng như mọi khi. Đôi mắt sâu thẳm, có phần hơi đục ngầu vì mệt mỏi của ông dừng lại trên cơ thể tôi rất lâu. Ánh nhìn ấy lướt qua bắp tay đầy mồ hôi, rồi dừng lại ở cặp đùi săn chắc của tôi. Đó là một ánh nhìn lạ lẫm – không hẳn là sự quan tâm của người cha, cũng không hẳn là sự nghiêm khắc thường thấy. Nó chứa đựng một sự thèm khát kín đáo, một nỗi khao khát cái sự thuần khiết và mạnh mẽ mà ông đã đánh mất trong tay những kẻ như Dũng hay Minh.
Bầu không khí giữa chúng tôi bỗng chốc trở nên đặc quánh, im lìm đến mức tôi nghe thấy cả tiếng mồ hôi của mình rơi xuống nền gạch.
Cha Lý: ‘Con… đá bóng về muộn thế. Người ngợm toàn mồ hôi, lên tắm rửa nhanh đi.’
Giọng ông trầm hơn mọi ngày, có chút run rẩy mà ông đang cố gắng che đậy bằng cách hắng giọng. Ông rời mắt khỏi tôi, vờ như đang gõ phím, nhưng tôi thấy rõ những ngón tay ông hơi lúng túng.
Cha Lý: ‘Tắm nhanh rồi xuống ăn cơm. Mẹ con vừa nhắn tin, lát nữa bà ấy sẽ gọi video để cả nhà cùng nói chuyện đấy.’
Tuấn: ‘Vâng, con lên ngay đây ạ. Cha thấy trong người đỡ hơn chưa?’
Tôi hỏi, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn vào cổ áo sơ mi hơi hé của ông, nơi tôi biết dưới đó vẫn còn những vết hằn nhục nhã.
Cha Lý: ‘Cha ổn. Chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được.’
Ông trả lời ngắn gọn, nhưng không dám nhìn thẳng vào tôi thêm lần nào nữa. Tôi khẽ nhếch môi, quay lưng bước lên cầu thang. Bước chân tôi dậm mạnh trên từng bậc gỗ, âm thanh vang dội như một sự khẳng định quyền lực mới.
Trong gương phòng tắm, tôi nhìn thấy một gã trai trẻ trung, tràn đầy sức sống. Và tôi biết, cha Lý đang ở dưới kia, một mình với nỗi nhục dục âm ỉ và sự hiện diện của tôi giờ đây đã trở thành một thứ áp lực vô hình khiến ông không thể bình thản được nữa. Đêm nay, cuộc gọi video của mẹ sẽ là một vở kịch thú vị, và tôi, chính là người nắm giữ kịch bản trong tay.
…
Bữa cơm tối diễn ra trong không gian sang trọng nhưng tĩnh lặng của căn biệt thự, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rì rì và tiếng bát đũa thỉnh thoảng chạm vào nhau khô khốc. Chiếc iPad được đặt ngay ngắn trên kệ giữa bàn, gương mặt mẹ Thủy hiện lên rạng rỡ qua màn hình video call.
Mẹ Thủy: ‘Hai cha con ở nhà ăn uống đầy đủ chứ? Nhìn Tuấn kìa, đi đá banh về nhìn đen ra nhưng mà ra dáng đàn ông lắm rồi đấy.’
Tôi gắp một miếng sườn, khẽ mỉm cười với mẹ qua màn hình. Cảm giác mồ hôi sau khi tắm rửa vẫn còn vương lại chút hơi mát của sữa tắm nam tính trên da thịt.
Tuấn: ‘Con vẫn ổn mẹ ạ. Cha Lý chăm con kỹ lắm, toàn mua đồ bổ về cho con ăn thôi.’
Tôi liếc mắt sang phía cha Lý. Ông đang ngồi đối diện, đôi tay cầm đũa rất nhẹ nhàng, gương mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng có phần tái nhợt dưới ánh đèn led trắng. Khi nghe tôi nhắc đến tên mình, ông khẽ ngước lên, đôi mắt sâu thẳm ấy chạm vào ánh nhìn của tôi một giây rồi nhanh chóng dời đi.
Cha Lý: ‘Em yên tâm công tác đi. Ở nhà mọi việc anh lo được, Tuấn nó cũng lớn rồi, rất ngoan và tự lập.’
Giọng ông trầm thấp, vẫn cái phong thái đĩnh đạc của một người chồng, người cha mẫu mực. Nhưng tôi tinh ý nhận ra, mỗi khi ông cử động để múc canh, cơ thể ông lại có một sự khựng lại rất khẽ, như thể những vết thương nhục dục ở hạ bộ vẫn đang âm ỉ nhắc nhở về sự tồn tại của chúng. Những lời dặn dò của mẹ về công việc, về việc giữ gìn sức khỏe cứ thế trôi qua, tạo nên một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho sự mục nát đang diễn ra ngay tại chiếc bàn này.
Sau khi kết thúc cuộc gọi và dọn dẹp sạch sẽ gian bếp, tôi bước ra phòng khách. Cha Lý đã di chuyển ra sofa, chiếc laptop đặt trên đùi, nhưng sự chú ý của ông lại dán chặt vào màn hình điện thoại.
Từ góc bếp, tôi đứng lặng quan sát. Trong ánh sáng mờ ảo của phòng khách, gương mặt nghiêm nghị với hàm râu kẽm của ông bỗng giãn ra. Đôi môi ông khẽ nhếch lên, và rồi một nụ cười bất chợt hiện rõ – không phải nụ cười xã giao với đối tác, mà là nụ cười có chút gì đó… thỏa mãn và lén lút. Ngón tay ông lướt nhanh trên màn hình, dường như đang nhắn tin với ai đó rất say sưa.
Lòng tôi thắt lại. Là ai? Là chú Dũng ngạo mạn hay là Minh với ánh mắt sắc lạnh? Những kẻ đã đập tan sự tôn nghiêm của ông đêm qua, giờ đây lại đang làm ông mỉm cười?
Tôi lặng lẽ pha một ly cà phê đen không đường, làn khói đắng nồng bốc lên. Tôi bước tới, cố tình tạo ra tiếng bước chân đều đặn trên sàn gỗ.
Tuấn: ‘Cà phê của cha đây ạ. Con thấy cha cứ nhìn điện thoại rồi cười mãi, chắc là có chuyện gì vui lắm hả cha?’
Tôi đặt ly cà phê xuống bàn, cố tình đứng sát cạnh ông, hương thơm của cà phê quyện với mùi da thịt thanh xuân của tôi tỏa ra trong không gian hẹp. Tôi cúi người hơi thấp, đủ để nhìn thoáng qua màn hình điện thoại trước khi ông kịp tắt đi.
Cha Lý giật mình, một sự thảng thốt hiện rõ trong đáy mắt. Ông nhanh chóng úp điện thoại xuống đùi, khuôn mặt lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc thường ngày. Ông tằn hắng một tiếng, giọng nói có chút gượng gạo để che đậy sự bối rối.
Cha Lý: ‘À… không có gì. Chỉ là mấy tin nhắn đùa cợt của mấy cậu dưới phòng Marketing ấy mà. Công việc thôi.’
Ông cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt né tránh ánh nhìn dò xét của tôi. Sự im lặng bỗng trở nên nặng nề. Tôi cảm nhận được sự rung động nhẹ từ phía điện thoại của ông dưới lớp vải quần lụa – lại có tin nhắn mới.
Cha Lý: ‘Thôi, cũng muộn rồi. Con lên phòng học bài rồi ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá ảnh hưởng đến sức khỏe.’
Ông ra lệnh, một lời đuổi khéo đầy uy quyền nhưng lại chứa đựng sự lo sợ bị bóc trần. Tôi nhìn sâu vào mắt ông, một cái nhìn chứa đựng tất cả những bí mật của đêm qua, rồi khẽ cúi đầu.
Tuấn: ‘Vâng, vậy con xin phép lên phòng trước. Cha cũng đừng làm việc quá khuya… đau lưng đấy ạ.’
Tôi quay lưng bước đi, mỗi bước cầu thang là một lần tôi hình dung ra nội dung những tin nhắn kia. Có lẽ, cha dượng của tôi không chỉ là nạn nhân của một cuộc bạo dâm, mà ông đang dần lún sâu vào một trò chơi nhục dục đầy mê hoặc với những kẻ cấp dưới của mình.
Về đến phòng, tôi lại mở cuốn nhật ký ra. Trang giấy trắng như đang chờ đợi những dòng chữ đen ngòm về một sự thật khác của “Người cha dượng phong độ”.
…