Bầu không khí trong căn phòng ngủ tầng một giờ đây đặc quánh làn khói thuốc lá xám xịt, lờ lững trôi dưới ánh đèn vàng vọt. Mùi tanh nồng của tinh dịch, mùi mồ hôi gắt và vị rượu mạnh còn sót lại tạo nên một hỗn hợp mùi vị đầy nhục dục. Trên chiếc giường rộng lớn, cha dượng Lý nằm sấp, mặt vùi sâu vào gối, đôi vai rộng vững chãi vốn luôn dựng thẳng nay rũ xuống vì kiệt sức. Làn da ngăm đen của ông bóng loáng dưới ánh đèn, nhễ nhại mồ hôi và những dấu vết của cuộc hoan lạc tàn bạo vừa rồi.
Hai bên giường, Dũng và Minh thong thả tựa lưng vào thành giường, cơ bắp trần trụi vẫn còn hằn rõ những đường gân sau cơn hưng phấn.
Chú Dũng: ‘Anh thấy sao Minh? Trưởng phòng của chúng ta hôm nay “ngoan” ngoài sức tưởng tượng đúng không?’
Dũng rít một hơi thuốc sâu, phà khói vào không trung rồi liếc nhìn bóng lưng nhấp nhô hơi thở đứt quãng của cha Lý bằng ánh mắt đầy thỏa mãn.
Chú Minh: ‘Hộc… Đúng là cực phẩm anh ạ. Cái vẻ nghiêm nghị ấy mà lúc bị thúc lúc cán lại rên rỉ như một con thú nhỏ, làm em không kiềm lòng được mà muốn đâm nát cái lỗ đó ra.’
Minh cười khẩy, tay gạt tàn thuốc rồi vỗ mạnh vào mông cha Lý một cái chát nghe đầy đê tiện. Cha Lý không phản ứng, chỉ có cơ thể là khẽ run lên một nhịp như một phản xạ vô thức của sự phục tùng.
Tôi đứng ngoài hành lang, đôi chân bủn rủn như không còn xương cốt. Từng lời nói trần trụi của hai người đàn ông kia như những nhát dao đâm vào màng nhĩ, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tôi rón rén, bám tay vào lan can cầu thang để không gây ra bất cứ tiếng động nào, từng bước một rút lui về phía tầng ba – căn phòng của riêng tôi, nơi tôi vốn tưởng là bến đỗ bình yên nhất.
Cánh cửa phòng khép lại, tôi đổ ập xuống giường, tim vẫn nện liên hồi như trống trận vào lồng ngực. Trong bóng tối, hình ảnh cha dượng Lý – người đàn ông “ngầu đét”, phong độ mà tôi hằng ngưỡng mộ – đang quỳ rạp, nhễ nhại dâm dịch và nước tiểu hiện lên rõ mồn một.
Có nên nói với mẹ không?
Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí tôi. Mẹ Thủy, người phụ nữ tài giỏi và đầy kiêu hãnh, sẽ ra sao nếu biết người chồng mà mẹ tin tưởng lại đang bị chính cấp dưới của mình “dày vò” một cách nhục nhã như vậy? Nhưng rồi, ánh mắt của cha Lý – ánh mắt ngây dại, tan vỡ và cả sự cam chịu đầy nhục dục ấy – khiến tôi chững lại. Nếu tôi nói ra, mái ấm mong manh này sẽ tan vỡ. Và sâu thẳm trong lòng, một phần tăm tối nào đó trong tôi bỗng trỗi dậy, muốn giữ bí mật này cho riêng mình, muốn âm thầm quan sát sự sụp đổ của một tượng đài.
Tuấn: ‘Mình sẽ coi như chưa biết gì… Phải như vậy thôi.’
Tôi lẩm bẩm trong bóng tối, hơi thở dần ổn định nhưng tâm hồn đã vĩnh viễn không còn như trước. Tôi ngồi dậy, tiến về phía bàn học, mở ngăn kéo lấy ra cuốn sổ bìa da đen vẫn còn thơm mùi giấy mới. Dưới ánh đèn bàn leo lét, tôi cầm bút, đôi bàn tay vẫn còn hơi run rẩy.
Tôi đặt bút viết những dòng đầu tiên, như một cách để giải tỏa cơn bão lòng đang cuộn trào:
“Ngày… tháng… năm…
Cha dượng của tôi!
Đêm nay, tôi đã thấy một thế giới khác đằng sau cánh cửa khép hờ. Một thế giới mà sự uy nghiêm bị nghiền nát dưới những cú thúc thô bạo, nơi người đàn ông phong độ nhất mà tôi biết đã trở thành một nô lệ của dục vọng. Tôi sẽ giữ bí mật này, như một bản hợp đồng thầm lặng giữa tôi và bóng tối của căn nhà này…”
Dòng mực đen trải dài trên giấy, lạnh lùng và ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. Tôi gấp cuốn sổ lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi bóng xuống mặt hồ bơi phẳng lặng. Căn biệt thự vẫn tĩnh lặng, nhưng tôi biết, kể từ hôm nay, mỗi bước chân của cha dượng Lý, mỗi cái nhìn nghiêm nghị của ông, đối với tôi, đều sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
…
Ánh nắng ban mai của ngày Chủ nhật len lỏi qua những kẽ lá, rải những vệt vàng vọt lên nền gạch đá hoa cương của căn biệt thự. Tôi thức dậy khi đồng hồ vừa điểm sáu giờ, cả đêm qua là một chuỗi những giấc mộng đứt quãng, nơi mùi hương gỗ đàn hương quyện chặt lấy mùi tanh nồng của nhục dục.
Tôi bước xuống bếp, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đập. Nhìn đống hỗn độn ở sofa phòng khách – những vỏ chai rượu rỗng, tàn thuốc lá vương vãi – tôi lặng lẽ bắt tay vào dọn dẹp. Tôi lau sạch những vết ố trên mặt bàn đá. Xong xuôi, tôi vào bếp chiên trứng, tiếng bơ xèo xèo trên chảo và mùi thơm của bánh mì nướng lan tỏa, cố gắng lấp đầy cái bầu không khí vẩn đục của đêm qua.
Bốn phần ăn sáng được bày biện ngay ngắn trên bàn ăn gỗ lớn. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cầu thang tầng một.
Cha Lý bước ra, vẫn là chiếc áo sơ mi đen nhưng nếp áo có phần hơi nhăn nhúm. Gương mặt ông tái nhợt, bơ phờ, đôi mắt sâu hằn rõ những tia máu li ti, nhưng đôi vai vẫn cố dựng thẳng, hàm râu kẽm vẫn giữ vẻ nghiêm nghị như một tấm mặt nạ sắt. Đi sau ông là chú Dũng với mái tóc undercut rối bời và chú Minh, gã trai có gương mặt K-pop lúc này đang nở một nụ cười thỏa mãn, ánh mắt vẫn còn vương lại sự đắc thắng của một kẻ vừa thuần phục được thú dữ.
Tuấn: ‘Con chào cha, chào hai chú. Con có chuẩn bị bữa sáng, mời mọi người dùng bữa ạ.’
Tôi lên tiếng, giọng bình thản đến lạ kỳ, đôi tay vẫn thoăn thoắt sắp xếp dao nĩa. Tôi cúi đầu, cố tình không nhìn thẳng vào mắt cha Lý, nhưng dư quang vẫn kịp bắt trọn cái khựng lại đầy cảnh giác của ông.
Cha Lý: ‘Con dậy sớm thế… Cảm ơn con.’
Giọng ông khàn đặc, mỗi từ thốt ra dường như đều khiến yết hầu ông đau đớn. Ông ngồi xuống ghế, một cử chỉ rất khẽ – cái nhíu mày đau đớn khi vòng mông và phần hạ bộ sưng tấy chạm vào mặt ghế cứng – không thể lọt qua được đôi mắt đang quan sát tỉ mỉ của tôi.
Chú Dũng: ‘Thằng bé khéo tay quá nhỉ? Anh Lý đúng là có phúc, vừa có vợ đẹp vừa có con ngoan.’
Dũng kéo ghế ngồi xuống, giọng nói vẫn mang cái tông ngạo mạn, cái tôi cao ngất ngưởng của gã trưởng team Design. Chú ta thong dong dùng nĩa xiên một miếng trứng, ánh mắt liếc nhìn cha Lý đầy ẩn ý.
Chú Minh: ‘Phải đấy, nếm thử đi anh Lý. Ăn để lấy lại sức, đêm qua anh… làm việc “vất vả” quá mà.’
Minh cười, một điệu cười khẩy kín đáo. Bàn tay chú ta dưới gầm bàn dường như vừa chạm vào chân cha Lý, vì tôi thấy vai ông run lên bần bật, nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ điềm đạm đến tội nghiệp. Tôi lặng lẽ nhai miếng bánh mì, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Trước mặt tôi là ba người đàn ông trưởng thành, phong độ, đang dùng bữa sáng như những đồng nghiệp thân thiết, nhưng dưới lớp vỏ bọc đạo mạo đó là một sự thật trần trụi, nhầy nhụa mà chỉ có tôi và họ biết.
Tôi lén nhìn cha Lý. Dưới ánh sáng ban ngày, những vết hằn đỏ nhẹ trên cổ ông – dấu vết của những ngón tay siết chặt – lộ ra sau cổ áo sơ mi không cài hết cúc. Ông ăn rất chậm, đôi tay cầm nĩa đôi khi hơi run rẩy. Có lẽ ông đang tự hỏi liệu tôi có nghe thấy gì không, hay đơn giản là ông đang chìm trong sự nhục nhã ê chề.
Cha Lý: ‘Ăn xong rồi thì hai cậu về nghỉ ngơi đi. Mai chúng ta còn cuộc họp sớm ở công ty.’
Lời nói của ông vẫn mang uy quyền của một vị trưởng phòng, nhưng trong tai tôi, nó giống như một lời van nài mong những kẻ hành hạ mình rời đi nhanh chóng.
Chú Dũng: ‘Được rồi, chào anh nhé. Chào con nhé Tuấn, chú về đây.’
Chú Minh: ‘Hẹn gặp lại anh sau nhé, anh Lý. Đồ ăn của Tuấn ngon lắm, hôm nào chú lại sang “chơi” tiếp.’
Minh nháy mắt với tôi, một cái nháy mắt sắc lạnh khiến tôi rùng mình. Khi tiếng động cơ xe lịm dần ngoài cổng, căn biệt thự lại rơi vào sự im lặng đặc quánh. Cha Lý vẫn ngồi đó, bất động trước phần ăn dở dang. Tôi đứng dậy, thu dọn bát đĩa, cố tình lướt qua sau lưng ông, ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc giờ đây đã bị lấn át bởi mùi thuốc lá của kẻ khác vương trên tóc ông.
Tôi không nói gì, cũng không vạch trần. Tôi sẽ là người khán giả trung thành nhất trong vở kịch của ông, cha dượng ạ.
…
Tiếng động cơ xe của chú Dũng và chú Minh lịm dần sau cánh cổng sắt, trả lại cho căn biệt thự một sự tĩnh lặng đến gai người. Ánh nắng buổi sớm rọi vào phòng ăn, làm sáng rõ những hạt bụi lơ lửng trong không trung và cả những gương mặt đang cố che giấu bão giông.
Cha dượng Lý vẫn ngồi đó, tay siết chặt tách cà phê đã nguội ngắt. Tôi đứng bên cạnh, lặng lẽ thu dọn những chiếc đĩa trống, nhưng đôi mắt không tự chủ được mà dõi theo từng cử động nhỏ nhất của ông.
Cha Lý: ‘Tuấn… dọn dẹp giúp cha nhé. Cha thấy trong người hơi mệt, chắc do tối qua uống hơi quá chén. Cha về phòng nằm nghỉ một lát.’
Giọng ông trầm thấp, khàn đục như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau. Ông chống tay xuống mặt bàn để lấy đà đứng dậy. Tôi nín thở quan sát. Khoảnh khắc cơ thể to lớn ấy rời khỏi mặt ghế, chân mày ông khẽ nhíu lại, đôi môi mím chặt như đang cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra. Ông đứng đó mất vài giây để định thần, hai bàn tay vẫn bấu chặt mép bàn đến mức gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay rám nắng.
Ông bắt đầu bước đi. Những bước chân vốn dĩ luôn dứt khoát, uy quyền của một vị Trưởng phòng nay trở nên chập chững, nặng nề. Mỗi bước chân là một sự nỗ lực tột cùng để giữ cho cơ thể không đổ sụp xuống. Nhìn bóng lưng rộng bản ấy đang run rẩy dưới lớp áo sơ mi, tôi thấy lòng mình dâng lên một thứ cảm giác lạ lẫm – vừa thương hại, vừa tò mò, lại vừa có chút phấn khích tăm tối.
Tuấn: ‘Cha… cha có sao không ạ? Con thấy cha đi lại khó khăn quá, hay để con dìu cha về phòng?’
Tôi bước tới định vươn tay ra, nhưng chưa chạm vào người ông thì cha Lý đã khẽ rùng mình, một cái né tránh bản năng như thể làn da ông vẫn còn đang đau rát bởi những cú tát và những va chạm thô bạo đêm qua. Ông không quay đầu lại, chỉ giơ một bàn tay lên ra hiệu từ chối.
Cha Lý: ‘Không cần đâu… cha chỉ hơi nhức đầu thôi. Cứ để cha tự đi.’
Ông ậm ừ cho qua chuyện, giọng nói mệt mỏi rã rời. Tôi nhìn theo dáng vẻ “tàn tạ” được che đậy khéo léo sau cái vỏ bọc điềm đạm ấy. Cái lỗ đít sưng tấy và những vết thương nhục dục bên trong chắc chắn đang hành hạ ông từng giây từng phút. Hình ảnh ông bị hai người đàn ông trẻ tuổi hơn giày vò lại hiện lên trong đầu tôi, chồng khít lên bóng lưng đơn độc đang tiến về phía phòng ngủ tầng một.
Tuấn: ‘Vâng, vậy cha nghỉ ngơi cho khỏe ạ. Lát nữa con xin phép đi học nhóm với bạn đến chiều mới về. Cha cần mua thuốc hay ăn thêm gì thì cứ nhắn con nhé.’
Tôi cố ý nói chậm rãi, nhấn mạnh vào hai chữ “nghỉ ngơi”. Tôi biết, ông đang khao khát được ở một mình để đối diện với sự nhục nhã đang gặm nhấm tâm hồn.
Cha Lý: ‘Ừ… con cứ đi đi. Nhớ về sớm, mẹ con sắp gọi video kiểm tra đấy.’
Cửa phòng ngủ khép lại với một tiếng “cạch” khô khốc. Tôi đứng lại giữa phòng ăn, trên tay vẫn cầm chiếc khăn lau bàn. Một nụ cười kín đáo, rất mỏng, khẽ hiện trên môi tôi. Cha dượng vẫn muốn giữ hình tượng một người cha mẫu mực trước mặt tôi, vẫn muốn dùng mẹ để nhắc nhở tôi về nề nếp gia đình.
Nhưng ông không biết rằng, đứa con trai ngoan ngoãn này đã nhìn thấu tận cùng sự mục nát bên dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu kia.
Tôi bắt đầu thu dọn đống chén đĩa, tiếng gốm sứ va vào nhau lách cách. Trong đầu tôi đã bắt đầu phác thảo những dòng tiếp theo cho cuốn nhật ký tối nay. Một chương mới mang tên: “Sự sụp đổ của một tượng đài”. Tôi sẽ đi học nhóm, nhưng tâm trí tôi chắc chắn sẽ vương lại căn phòng tầng một kia, nơi người đàn ông quyền lực nhất đời tôi đang rúc vào bóng tối để liếm láp những vết thương nhục dục do chính tay cấp dưới của mình để lại.