Chiều thứ Bảy, căn biệt thự ba tầng tĩnh lặng một cách lạ thường. Mẹ Thủy lại lên đường cho chuyến công tác dài ngày tại Hàn Quốc để khảo sát thị trường nguyên liệu mới. Chuyện này vốn đã thành thói quen, nhưng mỗi lần mẹ vắng nhà, bầu không khí trong căn nhà dường như lại chuyển dịch sang một thái cực khác – nam tính hơn, gai góc hơn và cũng trầm mặc hơn dưới sự hiện diện của cha dượng Lý.
Tôi đẩy cánh cửa rào, bước vào sân với mái tóc xoăn hơi bết lại vì mồ hôi sau buổi học thêm. Ngay từ sảnh chính, mùi rượu ngoại nồng đượm quyện lẫn mùi thuốc lá đắt tiền đã xộc vào mũi, đánh dấu một cuộc vui đang độ cao trào.
Trên bộ sofa da đắt tiền ở phòng khách, ba người đàn ông đang ngồi đó. Tâm điểm, không ai khác, chính là cha Lý.
Tuấn: ‘Con chào cha, chào hai chú con mới về ạ.’
Tôi đứng khựng lại ở lối vào, lễ phép cúi đầu. Ánh mắt tôi lướt nhanh qua hai người khách. Chú Dũng, trưởng team Design, đang ngồi ngả ngốn với mái tóc undercut chải chuốt nhưng hơi rối. Gương mặt góc cạnh của chú toát lên vẻ ngạo mạn đặc trưng của giới nghệ sĩ, đôi mắt lờ đờ vì men rượu nhưng vẫn không giấu được vẻ bất cần. Cạnh đó là chú Minh, người trẻ nhất, có gương mặt thanh tú như các nam thần K-pop nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, ẩn chứa điều gì đó khó đoán sau nụ cười xã giao.
Cha Lý: ‘Tuấn về rồi đó hả con? Sang chào các chú đi, toàn người trong công ty cả.’
Cha Lý lên tiếng, giọng ông vẫn trầm và vang dù đã nhuốm chút hơi men. Ông ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc áo sơ mi mở phanh hai cúc đầu, để lộ làn da ngăm đen và lồng ngực vững chãi. Hàm râu kẽm của ông dưới ánh đèn trần càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị, phong độ của một người đàn ông quyền lực đang điều khiển cuộc chơi.
Chú Minh: ‘Chào con nhé Tuấn. Càng lớn càng giống cha Lý, ra dáng thanh niên lắm rồi đấy.’
Minh cười, một nụ cười ngọt ngào nhưng đôi mắt thì vẫn lạnh lẽo quan sát tôi từ đầu đến chân. Tôi khẽ gật đầu, cảm nhận được cái tôi quá lớn tỏa ra từ chú Dũng khi chú chỉ hừ nhẹ một tiếng, mắt vẫn dán vào ly rượu hổ phách.
Tuấn: ‘Dạ, con xin phép lên phòng tắm rửa rồi xuống ăn sau ạ.’
Tôi nhanh chóng bước qua phòng khách, cảm giác như những ánh nhìn sau lưng đang dõi theo từng chuyển động của mình. Sự hiện diện của ba người đàn ông trưởng thành tạo ra một áp lực vô hình, khiến một cậu trai mười sáu tuổi như tôi thấy mình vừa nhỏ bé, vừa khao khát cái khí chất đàn ông đầy bản lĩnh ấy.
8 giờ tối:
Sau khi tắm xong và lấp đầy dạ dày bằng phần cơm mẹ đã dặn người làm chuẩn bị sẵn, tôi trở lại bàn học. Nhưng chiếc laptop của tôi bỗng dưng dở chứng, màn hình đen ngòm dù tôi đã thử mọi cách. Bài luận tiếng Anh cần nộp gấp vào sáng mai không thể chờ đợi.
Tôi ngập ngừng bước xuống cầu thang. Tiếng cười nói dưới phòng khách đã nhỏ dần, thay vào đó là những giọng nói lè nhè, đứt quãng của những người đã say mềm.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi thoáng chút bối rối. Cả ba người đàn ông – cha Lý, chú Dũng và chú Minh – đều đã cởi trần. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, những cơ bắp săn chắc, rám nắng của cha Lý hiện lên như một bức tượng đồng khối. Những đường nét nam tính, sự rắn rỏi của một người đàn ông ngoài bốn mươi hiện rõ trong từng hơi thở nặng nề vì say. Chú Dũng với những hình xăm nghệ thuật trên cánh tay và chú Minh với làn da trắng hơn nhưng cơ bụng vẫn rất rõ nét, cả ba tạo nên một khung cảnh tràn ngập năng lượng phái mạnh.
Tôi hít một hơi sâu, bước đến gần sofa.
Tuấn: ‘Cha ơi… máy tính của con bị lỗi, cho con mượn laptop của cha làm nốt bài luận được không ạ?’
Cha Lý ngửa cổ ra sau thành ghế, đôi mắt nhắm hờ. Khi nghe tiếng tôi, ông từ từ mở mắt, ánh nhìn đục ngầu vì rượu nhưng vẫn mang theo cái uy lực khiến người ta nể sợ. Ông nhìn tôi một lúc như để định hình lại thực tại.
Cha Lý: ‘Laptop hả… Cha để trong phòng ngủ tầng một… Cứ vào đó mà lấy, con.’
Giọng ông lè nhè, khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo hơi rượu nóng hổi. Ông khẽ xua tay, một cử chỉ dứt khoát dù đang trong cơn say.
Chú Dũng: ‘Thằng bé chăm chỉ thế Lý? Tầm này phải ra đây làm một ly với các chú mới đúng chất con trai chứ.’
Dũng cười khẩy, giọng nói đầy tính khiêu khích. Tôi chỉ biết đứng lặng, không biết đáp lại thế nào trước sự ngạo mạn ấy.
Cha Lý: ‘Nó còn phải học… Đừng có lôi kéo nó.’
Lời nói của cha dượng tuy ngắn gọn nhưng lại như một mệnh lệnh khiến chú Dũng im bặt. Tôi cảm nhận được sự bảo vệ thầm lặng của ông, dù lúc này ông có vẻ chẳng còn tỉnh táo.
Tuấn: ‘Vâng, con cảm ơn cha. Con vào lấy rồi sẽ mang lên phòng ngay ạ.’
Tôi bước nhanh về phía phòng ngủ của cha ở tầng một. Căn phòng mang đậm mùi hương gỗ đàn hương và mùi nam tính nồng nàn. Lấy chiếc laptop trên bàn làm việc, tôi thoáng nhìn thấy tấm ảnh chụp chung của cha và mẹ đặt cạnh đèn ngủ. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp.
Tôi ôm chiếc máy tính đi xuyên qua phòng khách một lần nữa để lên tầng ba. Phía sau lưng, tiếng chú Minh vẫn đang khéo léo nịnh nọt điều gì đó, và tiếng cười trầm đục của cha Lý vang lên. Trong bóng tối của cầu thang, tôi chợt nhận ra mình đã dần quen với sự hiện diện của người cha dượng này – người đàn ông đã mang lại một sự vững chãi, một màu sắc phong trần và uy nghiêm cho căn nhà vốn dĩ trước đây chỉ có hai mẹ con đơn độc.
Đêm nay, căn biệt thự vẫn vắng bóng mẹ, nhưng sự “ngầu đét” và khí chất của cha Lý dường như đã lấp đầy mọi ngóc ngách, len lỏi cả vào trong những suy nghĩ ngổn ngang của tôi.
….
Đồng hồ treo tường nhích dần về con số mười. Tôi khép lại chiếc laptop của cha dượng sau khi dòng code cuối cùng của bài luận được hoàn tất. Cơn buồn ngủ ập đến như những đợt sóng, khiến mí mắt tôi trĩu nặng, cái ngáp dài làm quai hàm hơi mỏi. Tôi vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi chạy dọc sống lưng, rồi thu dọn đồ đạc, ôm chiếc máy tính đi xuống tầng một.
Căn biệt thự chìm trong một sự tĩnh lặng đến gai người. Ánh đèn hành lang tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, hiu hắt. Tôi tiến về phía phòng ngủ của cha Lý ở tầng một để trả máy, lòng thầm nghĩ chắc giờ này mọi người đã ngủ say sau cuộc nhậu nảy lửa lúc tối.
Thế nhưng, khi bước ngang qua phòng khách, tôi khựng lại.
Không còn tiếng cười nói ngạo mạn của chú Dũng, cũng chẳng còn giọng nịnh nọt khéo léo của chú Minh. Chỉ còn lại một bãi chiến trường ngổn ngang. Trên mặt bàn đá hoa cương, những chai rượu ngoại đắt tiền nằm lăn lóc, vài chiếc ly thủy tinh đổ nghiêng, chất lỏng hổ phách còn sót lại loang lổ trên mặt bàn như những vết sẹo. Mùi rượu nồng nặc quyện với mùi thuốc lá tàn đặc quánh trong không khí, tạo nên một cảm giác bệ rạc đến lạ lùng đối với một nơi vốn dĩ luôn ngăn nắp như thế này.
Tuấn: ‘Chắc mọi người say quá nên về hết rồi…’
Tôi tự nhủ thầm, nhìn căn phòng trống trải. Tính cách tự lập và sự tôn trọng dành cho cha dượng khiến tôi không thể cứ thế mà bỏ đi. Tôi đặt chiếc laptop gọn gàng lên kệ, rồi bắt đầu thu dọn những chiếc đĩa sứ đựng đồ mồi còn dở dang. Tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách khẽ vang lên trong đêm vắng.
Tôi gom tất cả vào khay, bưng lần lượt vào bồn rửa chén ở gian bếp phía sau. Tiếng nước chảy róc rách khi tôi tráng qua đống bát đĩa dường như là âm thanh duy nhất tồn tại. Nhưng ngay khi tôi vừa đặt chiếc đĩa cuối cùng xuống, một âm thanh lạ hoắc vang lên từ phía phòng khách – hay đúng hơn là từ căn phòng làm việc nhỏ nằm khuất sau hệ tủ trưng bày, cách bếp vài chục mét.
Đó là một tiếng động trầm đục, đứt quãng, xen lẫn tiếng thở hắt ra đầy nặng nề.
Tim tôi bỗng đập lệch một nhịp. Sự tò mò xen lẫn một nỗi bất an vô hình thôi thúc đôi chân tôi bước đi. Tôi không bật đèn, cứ thế rón rén, nhẹ nhàng như một con mèo bóng đêm, tiến dần về phía nguồn phát ra âm thanh. Càng gần đến căn phòng đó, âm thanh càng trở nên rõ rệt hơn. Nó không phải tiếng kẻ trộm, cũng không phải tiếng tivi. Nó… rất con người, nhưng lại mang một sắc thái mà tôi chưa từng được nghe trong ngôi nhà này.
Cánh cửa gỗ dày nặng không đóng kín mà hơi hé mở, để lọt ra một tia sáng vàng mờ mờ, run rẩy.
Tôi nín thở, đặt tay lên bờ tường lạnh lẽo để giữ thăng bằng. Qua khe cửa hẹp, tôi ghé mắt nhìn vào bên trong.
Tuấn: ‘Cái gì thế này…’
Tôi giật thót mình, bàn tay theo phản năng bịt chặt lấy miệng để ngăn một tiếng thét hay một hơi thở quá mạnh thoát ra. Mồ hôi từ thái dương bắt đầu rịn ra, lăn dài xuống gò má rồi thấm vào cổ áo. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi cảm giác như nó đang nện liên hồi vào lồng ngực, rung lên bần bật.
Trong không gian mờ ảo của ánh đèn ngủ, dưới cái bóng đổ dài của nội thất gỗ, một cảnh tượng đập vào mắt tôi khiến mọi dây thần kinh như căng ra đến mức sắp đứt. Hình bóng người cha dượng nghiêm nghị, phong độ mà tôi hằng ngưỡng mộ, giờ đây đang hiện diện trong một tư thế và một hoàn cảnh mà bộ não mười sáu tuổi của tôi chưa bao giờ dám hình dung tới.
Bầu không khí trong phòng như bị hút cạn oxy. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to trân trối, cảm thấy thế giới quan vững chãi bấy lâu nay về “người cha dượng ngầu đét” đang bắt đầu rạn nứt trước những gì đang diễn ra sau cánh cửa hé mở kia…