Thời gian như một dòng chảy lững lờ, cuốn trôi đi những ngượng ngịu ban đầu, chỉ để lại trong căn biệt thự này một thứ không khí mới – đặc quánh sự hiện diện của người đàn ông ấy. Cha dượng Lý đã chính thức dọn về ở cùng chúng tôi được nửa năm. Từ chỗ là một “người lạ” đầy uy lực, ông dần trở thành một mảnh ghép không thể thiếu, lấp đầy những khoảng trống mà ba tôi đã để lại từ rất lâu.
Chiều nay, mẹ Thủy lại gọi điện báo sẽ đi công tác đột xuất ở Singapore để ký kết hợp đồng mỹ phẩm mới. Căn nhà ba tầng rộng thênh thang chỉ còn lại tôi và ông. Tiếng còi xe của ông vang lên trầm đục ngoài cổng, báo hiệu một buổi tối chỉ có hai người đàn ông.
Tôi ngồi ở phòng khách, vờ như đang chú tâm vào cuốn sách bài tập, nhưng tai lại dỏng lên nghe tiếng bước chân đều đặn, vững chãi đang tiến vào.
Cha Lý: ‘Mẹ con vừa gọi cho cha. Tối nay chúng ta sẽ ăn bò bít tết, cha đã mua thịt thăn ngoại thượng hạng về rồi.’
Ông đứng đó, tay xách túi thực phẩm, tay kia nới lỏng chiếc cà vạt sau một ngày làm việc dài. Dù mệt mỏi, gương mặt nghiêm nghị với hàm râu kẽm đặc trưng của ông vẫn toát lên vẻ phong độ đến nghẹt thở. Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của ông đang nhìn mình.
Tuấn: ‘Vâng, để con phụ cha một tay.’
Tôi đứng dậy, cảm nhận rõ sự chênh lệch về hình thể khi đứng gần ông. Dù tôi đã cao hơn và bắt đầu có cơ bắp nhờ bơi lội, nhưng khi đứng cạnh bờ vai rộng và khuôn ngực săn chắc ẩn sau lớp áo sơ mi của ông, tôi vẫn thấy mình chỉ là một cậu nhóc đang tập làm người lớn.
Trong gian bếp hiện đại, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên bóng dáng hai người. Ông Lý làm việc gì cũng dứt khoát và tỉ mỉ. Cách ông cầm con dao, thái từng miếng thịt hay canh lửa trên chảo đều toát lên một sự kiểm soát tuyệt đối. Tôi đứng bên cạnh rửa rau, đôi khi lén quan sát những đường gân nổi rõ trên cánh tay rám nắng của ông. Sự im lặng giữa chúng tôi không hề nặng nề, nó giống như một sự thấu hiểu ngầm.
Cha Lý: ‘Dạo này việc học ở trường thế nào? Cha thấy con hay thức khuya, đừng để bản thân quá sức. Ở tuổi này, giấc ngủ và dinh dưỡng là quan trọng nhất để phát triển thể chất.’
Ông vừa nói vừa lật miếng thịt, tiếng xèo xèo của mỡ nóng và mùi thơm ngào ngạt lan tỏa. Giọng ông trầm thấp, không hề mang tính chất ra lệnh nhưng lại khiến người ta tự giác muốn vâng lời.
Tuấn: ‘Con vẫn ổn ạ. Chỉ là dạo này bài tập hơi nhiều một chút. Con sẽ chú ý đi ngủ sớm hơn.’
Tôi đáp lời, lòng thoáng chút dao động. Sự quan tâm của ông không ồn ào, không vồn vã như mẹ, nhưng nó thiết thực và đầy sự che chở. Từ ngày ông về, thực đơn mỗi bữa ăn của tôi đều được ông tính toán đủ chất, từ protein đến các loại vitamin. Ông chăm sóc tôi theo cách của một người đàn ông đối xử với một người đàn ông.
Bữa tối diễn ra trong không gian tĩnh lặng của căn biệt thự. Mẹ vắng nhà, tiếng cười nói rộn ràng của mẹ cũng biến mất, thay vào đó là nhịp điệu chậm rãi của hai chú cháu – à không, là hai cha con.
Cha Lý: ‘Ăn nhiều vào. Lát nữa cha sẽ kiểm tra bài luận tiếng Anh của con. Mẹ con nói con gặp chút khó khăn ở phần cấu trúc đúng không?’
Tôi khựng lại một chút, khẽ gật đầu.
Tuấn: ‘Vâng, phần đó con vẫn chưa nắm vững lắm.’
Tôi nhìn vào mắt ông, đôi mắt nghiêm nghị ấy bỗng mềm đi một chút dưới ánh đèn. Tôi chợt nhận ra mình đã quen với hình bóng này từ lúc nào không hay. Quen với mùi gỗ đàn hương vương vấn trong phòng khách, quen với tiếng bước chân nặng chắc trên cầu thang mỗi đêm, và quen cả cái cách ông âm thầm quan sát, bảo vệ tôi khi mẹ vắng nhà.
Dù đôi lúc tôi vẫn ít nói, vẫn giữ cho mình một khoảng cách nhỏ vì cái vẻ ngoài quá đỗi “ngầu” và uy quyền của ông, nhưng trong thâm tâm, tôi biết mình đã bắt đầu ngưỡng mộ người cha dượng này. Ông không chỉ là người thay thế vị trí của ba, mà ông mang đến một kiểu bản lĩnh nam tính mà tôi luôn khao khát có được.
Sau bữa tối, ông đứng ngoài ban công hút thuốc, làn khói xám bạc tan vào bóng tối. Tôi đứng trong phòng nhìn ra, thấy bóng lưng ông cô độc nhưng vững chãi như một ngọn núi.
Tuấn: ‘Cha có cần con pha thêm một tách trà không?’
Ông quay lại, râu kẽm hơi rung động theo một nụ cười hiếm hoi.
Cha Lý: ‘Được, cảm ơn con. Mang ra đây, hai cha con mình cùng ngồi một lát.’
Tôi bước đi, lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Căn nhà này, dù vắng bóng mẹ, nhưng nhờ có sự hiện diện của ông, dường như nó chưa bao giờ ấm áp và an ổn đến thế. Những ẩn ý trong suy nghĩ, những dè chừng thuở ban đầu đã dần nhường chỗ cho một sự kết nối âm thầm nhưng bền bỉ.