Sáng thứ Bảy, bầu trời Sài Gòn còn ngái ngủ trong lớp sương mờ đục. Chiếc SUV của cha Lý lướt êm ru trên những cung đường vắng lặng, hướng về phía biển. Tôi ngồi ở ghế phụ, tựa đầu vào cửa kính, lặng lẽ quan sát những vệt sáng lướt qua. Không gian trong xe sực nức mùi da ghế mới quyện với hương nước hoa trầm mặc của cha, nhưng nó không đủ để khỏa lấp cái không khí đặc quánh sự nam tính và những ẩn ý chưa lời giải từ băng ghế sau.
Qua gương chiếu hậu, tôi bắt gặp ba gương mặt lạ lẫm. Họ đều trẻ hơn cha Lý, mỗi người một vẻ nhưng đều toát ra một thứ áp lực vô hình khiến sống lưng tôi khẽ râm ran.
Người ngồi ngay sau tôi là Hoàng. Gã mặc một chiếc sơ mi trắng ôm sát đến mức những khối cơ ngực và bắp tay Fitness cuồn cuộn như muốn xé toạc lớp vải. Mỗi khi Hoàng cử động, tôi lại nghe tiếng vải giãn ra căng đét. Cạnh gã là Nam, một gã thợ xăm với cánh tay phủ kín những hình thù kỳ quái, phong cách bụi bặm, hầm hố của gã hoàn toàn lạc quẻ với vẻ bóng bẩy của chiếc xe này. Và cuối cùng, ngồi lặng lẽ ở góc trái là Kiên. Kiên có vẻ ngoài thư sinh của một nhân viên văn phòng nhưng lại sở hữu đôi mắt lạnh lẽo trên gương mặt vô cảm, cùng đôi bàn tay có những ngón dài, xương xẩu đến kỳ lạ.
Cha Lý: ‘Tuấn, sao im lặng thế con? Bình thường con hoạt bát lắm mà. Đây đều là những người anh em thân thiết của cha, con cứ tự nhiên đi.’
Cha Lý lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng, bàn tay ông nắm vô lăng khẽ siết lại. Tôi nhận ra trong giọng nói của ông có một chút gượng gạo, như thể ông đang cố diễn vai một người cha mẫu mực đang đưa con đi dã ngoại.
Tuấn: ‘Dạ không có gì đâu cha, tại con hơi ngái ngủ chút thôi ạ.’
Tôi trả lời, giọng trầm xuống, mắt vẫn không rời khỏi những bóng hình phản chiếu trong gương. Tôi biết, đây không đơn giản là một chuyến đi chơi. Những người này, với vẻ ngoài lực lưỡng và đầy tính công phá kia, chắc chắn là những “mảnh ghép” tiếp theo trong thế giới bóng tối của cha Lý.
Hoàng: ‘Tuấn nhìn hiền nhỉ? Nghe anh Lý kể em đá banh hay lắm, nhìn bắp đùi săn chắc thế kia là anh biết “thể lực” tốt rồi.’
Hoàng cười, một nụ cười ranh mãnh. Gã vươn tay vỗ nhẹ vào vai ghế của tôi, bắp tay gân guốc sượt qua gần tai tôi, tỏa ra hơi nóng hừng hực của một kẻ nghiện phòng gym.
Nam: ‘Thôi đừng trêu thằng bé nữa Hoàng. Tuấn này, tí xuống Vũng Tàu anh chỉ cho vài đường cơ bản trên da nhé, nhìn da em trắng thế này, xăm lên thì nổi phải biết.’
Nam tì cằm lên ghế, phà ra mùi thuốc lá điện tử thơm nồng. Ánh mắt gã lướt trên cổ tôi, dừng lại một chút ở yết hầu đang khẽ rung động của tôi.
Kiên: ‘Để yên cho nó ngủ đi. Đường còn dài.’
Kiên nói ngắn gọn, giọng lạnh lẽo như băng. Gã không nhìn ai, chỉ chăm chú vào đôi bàn tay với những ngón tay dài đang đan vào nhau. Tôi rùng mình khi nghĩ đến việc đôi bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo đó sẽ chạm vào đâu trên cơ thể người cha dượng uy nghiêm của mình.
Cha Lý: ‘Mấy cậu này cứ hay đùa. Tuấn nó còn nhỏ, đừng có dạy hư nó. Mà này Tuấn, nếu thấy mệt quá thì ngả ghế ra mà chợp mắt một lát, xuống tới nơi cha gọi.’
Tôi khẽ gật đầu, lòng thầm nghĩ: “Cha dượng à, cha lo cho sự ngây thơ của con, hay cha đang lo sợ con sẽ chứng kiến cảnh cha quỳ dưới chân những người này?”.
…
Chiếc SUV chậm rãi lăn bánh vào cổng căn homestay biệt lập tọa lạc ngay sát mép biển. Gần 10 giờ sáng, nắng Vũng Tàu đã bắt đầu gắt, nhưng những rặng phi lao rì rào và gió biển mặn nồng đã thổi tan cái oi nồng của động cơ xe. Căn nhà gỗ rộng rãi với kiến trúc mở, sân vườn phía trước rợp bóng mát, nơi có những bộ bàn ghế mây để sẵn cho những bữa tiệc nướng ngoài trời.
Cha Lý lấy chìa khóa từ hộp thư, dẫn mọi người vào trong. Căn nhà có hai phòng ngủ nằm đối diện nhau qua một hành lang lát gạch nung đỏ.
Cha Lý: ‘Tuấn, con đem đồ vào phòng bên trái này với cha. Còn ba cậu Hoàng, Nam, Kiên thì cứ tự nhiên ở phòng đối diện nhé. Nhà này cha thuê trọn gói nên cứ thoải mái.’
Tôi lẳng lặng xách ba lô vào phòng. Căn phòng rộng, thoảng mùi tinh dầu sả và hơi ẩm của biển. Cha Lý cởi bỏ chiếc sơ mi công sở phẳng phiu, để lộ khuôn ngực vạm vỡ nhưng dường như vẫn còn hơi cứng nhắc sau những chuyện đã xảy ra. Tôi cũng nhanh chóng thay bộ đồ đá banh bằng chiếc quần thun ngắn, cởi trần để cảm nhận làn gió biển mơn man trên da thịt.
Phía bên kia hành lang, ba người đàn ông kia cũng đã chuẩn bị xong. Cánh cửa phòng đối diện mở toang, phô bày một bầu không khí rạo rực sức mạnh nam tính. Hoàng bước ra đầu tiên, cơ bắp của gã dưới ánh sáng ban ngày trông càng cuồn cuộn, bóng loáng. Kiên thì lặng lẽ như một bóng ma, thân hình cao gầy trắng nhợt tương phản với đôi bàn tay xương xẩu. Nhưng gây chú ý nhất là Nam.
Khi cởi trần, những hình xăm trên người Nam hiện ra chằng chịt, từ những đóa hoa mẫu đơn đen cho đến những hình thù hình học phức tạp bao phủ lấy vòm ngực rộng và bắp tay lực lưỡng. Nhìn Nam có vẻ hầm hố, nhưng anh ta lại là người có nụ cười cởi mở nhất.
Anh Nam: ‘Tuấn! Nhìn người ngợm cũng được đấy chứ, chắc hay tập tành lắm hả? Đứng đực ra đấy làm gì, đi tắm biển với anh nào!’
Nam bước tới, bàn tay to bản với những ngón tay đầy mực xăm vỗ mạnh vào vai tôi. Cái vỗ tay mang theo sự thân thiện kì lạ, nhưng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh ta khiến tôi có chút bối rối.
Tuấn: ‘Dạ… em ra ngay đây ạ. Anh Nam xăm nhiều hình nhìn nghệ thuật thật.’
Tôi đáp lời, chân bước theo Nam ra phía sân vườn. Cha Lý lúc này cũng bước ra, ông chỉ mặc độc chiếc quần bơi đen, phô bày hình thể phong độ của một người đàn ông trung niên thành đạt. Tôi lén quan sát, thấy ánh mắt của Hoàng và Kiên dường như không rời khỏi bóng lưng của cha, một ánh nhìn đầy sự tính toán và khao khát chiếm hữu.
Anh Nam: ‘Đi thôi anh Lý, đi sớm kẻo lát nắng to lại cháy da. Tuấn đi sát anh nhé, sóng bãi sau hôm nay hơi mạnh đấy.’
Nam vừa nói vừa choàng tay qua cổ tôi, kéo tôi đi về phía bờ cát trắng. Sự gần gũi của Nam làm tôi thấy nhẹ lòng đôi chút giữa những áp lực vô hình từ hai người còn lại, nhưng trong lòng tôi vẫn không khỏi nảy sinh những suy nghĩ ẩn ý. Tại sao cha lại đưa tôi theo vào một chuyến đi với ba người đàn ông tràn đầy năng lượng dâm tính này? Phải chăng đây là một cách để ông “che mắt” mẹ, hay thực chất, ông đang muốn tôi chứng kiến một sự sụp đổ lớn hơn của chính mình?
Làn nước biển mát lạnh ập vào chân. Tôi nhìn sang bên cạnh, cha Lý đang đi chậm rãi, ánh mắt ông nhìn ra khơi xa nhưng thỉnh thoảng lại liếc về phía Hoàng đang bơi lội phía trước. Bầu không khí yên bình của chuyến đi biển này dường như chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh cho những đợt sóng ngầm sắp sửa cuộn trào bên trong căn homestay đối diện phòng tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu mùi vị của muối biển, thầm nhủ: “Sẽ là một ngày dài đây, cha dượng nhỉ.”
…