Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cha Dượng của Tôi là BOT DÂM
  3. Chương 11 - Tôi lẩm bẩm trong đầu: Vũng Tàu sao...
Prev
Next

Ánh nắng ban mai của ngày thứ Hai tràn qua khung cửa sổ tầng ba, mang theo cái nóng hầm hập báo hiệu một ngày oi ả. Tôi tỉnh giấc với cảm giác nặng nề nơi lồng ngực, những dư âm của đêm qua vẫn còn lởn vởn trong đại não như một lớp sương mù đặc quánh. Sau khi tắm rửa bằng làn nước lạnh ngắt để tỉnh táo, tôi bước xuống tầng một.

Căn biệt thự chìm trong một sự im lặng khác thường, không có tiếng gõ phím lạch cạch từ phòng làm việc, cũng chẳng có mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc tỏa ra từ tách trà của cha dượng. Trên bàn ăn gỗ dài, một mảnh giấy note màu vàng neon nằm lạc lõng giữa không gian rộng lớn.

Dòng chữ của cha Lý: “Cha lên công ty có việc gấp từ sớm. Con tự ăn sáng rồi đi học nhé. Nhớ khóa cửa cẩn thận.”

Tôi cầm mảnh giấy lên, ngón tay khẽ miết qua những nét chữ có phần hơi rung rẩy, không còn giữ được vẻ dứt khoát thường ngày. Tôi lặng lẽ bước vào bếp, chuẩn bị một phần sandwich đơn giản rồi ngồi xuống chính cái vị trí mà tối qua tôi đã lén nhìn ông.

Tuấn: ‘Cha đang trốn chạy sao, cha dượng của con?’

Tôi thì thầm vào khoảng không, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi. Tôi múc một thìa cháo trắng, cảm nhận vị nhạt nhẽo lan tỏa nơi đầu lưỡi. Trong tâm trí tôi hiện ra gương mặt của cha Lý lúc này: có lẽ ông đang ngồi trong phòng làm việc riêng ở tổng công ty, dùng lớp phấn nền của mẹ hoặc cố tình dựng cao cổ áo để che đi những dấu tay tím bầm của Bảo hằn trên má, hay những vết lằn đỏ rực từ chiếc thắt lưng da trên bờ vai.

Cha Lý chẳng hề hay biết rằng, đứa con trai riêng mà ông luôn muốn giữ gìn hình tượng “người cha thép” trước mặt, thực chất đã tường tận từng tiếng rên rỉ vỡ vụn, từng cái liếm mút nhục nhã của ông dưới thân hình rực lửa của Bảo. Ông sợ ánh mắt phán xét của tôi, sợ sự ngây thơ của tôi sẽ bóp nghẹt lương tâm đang rướm máu của ông. Nhưng ông đâu biết, tôi không hề ghê tởm ông theo cách thông thường. Tôi đang quan sát ông như quan sát một sinh vật trong lồng kính, tò mò xem một tượng đài quyền lực sẽ sụp đổ đến mức nào khi bị nhục dục gặm nhấm.

“Cha càng lẩn tránh, bí mật này càng trở nên kích thích, phải không?” – Tôi tự hỏi, lòng trào dâng một cảm giác quyền lực vô hình.

Ánh mắt tôi vô thức nhìn về phía căn phòng làm việc phụ cuối dãy hành lang. Cánh cửa bây giờ đã khép kín, nhưng mùi vị của sự bạo liệt đêm qua dường như vẫn còn ám ảnh nơi đầu mũi tôi. Cha Lý có lẽ đã dậy từ lúc tờ mờ sáng, cố gắng dọn dẹp những dấu vết nhơ nhuốc trên nệm, cố gắng xóa đi mùi hương của Bảo, nhưng ông không thể xóa đi ký ức trong đầu tôi.

Tôi chậm rãi thu dọn bát đĩa, động tác thong thả như muốn kéo dài cái khoảnh khắc được làm chủ ngôi nhà này.

Tuấn: ‘Con sẽ đợi cha về, để xem hôm nay cha sẽ mang chiếc mặt nạ nào để đối diện với con.’

Tôi khoác cặp sách lên vai, bước ra khỏi cửa. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc. Hôm nay tôi đi học, nhưng tâm trí tôi đã bắt đầu phác thảo cho trang nhật ký tối nay. Một chương mới về sự lẩn tránh hèn nhát của một kẻ thống trị đã bị thuần hóa. Cuộc chơi này, cha dượng à, con mới là người cầm trịch.

…

Chiều tà, những tia nắng quái muộn màng hắt lên vách tường căn biệt thự một màu đỏ ối như máu, báo hiệu một buổi tối đầy những dự cảm lạ lùng. Tôi đẩy cửa bước vào nhà lúc sáu giờ tối, toàn thân đẫm mồ hôi sau trận bóng quyết liệt. Bộ đồ thể thao dính chặt lấy khuôn ngực và bắp đùi săn chắc, mang theo mùi nồng của cỏ cháy và sức nóng thanh xuân hừng hực.

Ngay tại sofa phòng khách, cha Lý đã ngồi đó. Ánh sáng từ chiếc laptop hắt lên gương mặt ông một vẻ lạnh lẽo, che đi sự bơ phờ mà tôi thừa biết là do đâu.

Tuấn: ‘Con mới về ạ. Cha hôm nay về sớm thế?’

Tôi dừng lại sát cạnh sofa, cố tình để hơi nóng và mùi mồ hôi của mình tỏa ra trong không gian điều hòa mát lạnh. Cha Lý ngước lên, ánh mắt ông lướt qua bộ đồ bó sát của tôi một cách chớp nhoáng rồi lập tức quay đi, bàn tay khẽ siết chặt tập hồ sơ.

Cha Lý: ‘Ừ, xong việc sớm nên cha về. Con lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm, đồ ăn cha đã gọi người mang đến rồi.’

Tôi cúi đầu vâng lời, nhưng dư quang vẫn kịp nhận ra trên gò má ông, dù đã được che đậy khéo léo, vẫn còn sót lại một vệt đỏ nhẹ—dấu tích của những cái tát tàn bạo từ Bảo đêm qua.

Bữa cơm tối diễn ra trong sự im lặng kỳ lạ. Tiếng máy lạnh rì rì càng làm nổi bật tiếng va chạm khẽ khàng của bát đũa. Tôi gắp một miếng thức ăn, mắt không rời khỏi gương mặt vẫn còn vương chút vẻ gượng gạo của ông.

Tuấn: ‘Cha này, mặt cha bị sao thế? Con thấy bên má phải hơi đỏ, cha bị đau ở đâu à?’

Tôi hỏi bằng giọng ngây thơ nhất có thể, nhưng ánh mắt lại xoáy thẳng vào tâm can ông. Cha Lý khựng lại giữa chừng, đôi đũa trên tay ông hơi rung nhẹ. Ông đưa tay lên chạm khẽ vào gò má, rồi tằn hắng để lấy lại vẻ điềm tĩnh.

Cha Lý: ‘À… chắc do cha bị dị ứng thời tiết thôi. Sáng nay trên công ty bỗng nhiên nổi mẩn đỏ, không có gì nghiêm trọng đâu.’

Lời nói dối vụng về ấy khiến tôi thấy nực cười. Một vị trưởng phòng thép lại phải dùng lý do “dị ứng” để che đậy dấu vết của một cuộc hoan lạc bạo dâm. Tôi không truy hỏi thêm, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn, trong lòng thầm đắc ý vì sự thật trần trụi mà mình đang nắm giữ.

Sau bữa ăn, khi tôi đang định dọn dẹp để lên phòng, cha Lý bỗng gọi giật lại. Ông đứng tựa lưng vào quầy bar, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khoảng sân vườn tối om, giọng ông trầm xuống, mang theo một sự tính toán mà tôi chưa kịp định hình.

Cha Lý: ‘Tuấn này, cuối tuần này cha cùng một số người bạn và đồng nghiệp đi Vũng Tàu một chuyến để xả stress sau dự án. Để con ở nhà một mình cha cũng không an tâm lắm…’

Ông ngừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt ánh lên một tia sáng khó đoán.

Cha Lý: ‘Vì là cuối tuần, con cũng không bận học gì nhiều, hay là con đi theo cha luôn nhé? Coi như đi đổi gió.’

Tôi lặng đi một chút. Đi Vũng Tàu với “những người bạn”? Đầu óc tôi ngay lập tức nảy ra hình ảnh của Dũng, Minh, và có lẽ là cả Bảo. Một chuyến đi nghỉ dưỡng hay thực chất là một cuộc hoan lạc tập thể ở một nơi xa lạ, nơi không ai quen biết? Sự phấn khích xen lẫn tò mò trỗi dậy mãnh liệt trong lồng ngực.

Tuấn: ‘Đi Vũng Tàu ạ? Để con suy nghĩ… Dạ, thôi cũng được, con cũng muốn đi biển một chuyến.’

Tôi mỉm cười, một nụ cười lễ phép đúng mực. Cha Lý gật đầu, có vẻ nhẹ nhõm nhưng tôi thấy rõ một sự bất an ẩn hiện nơi đáy mắt ông.

Cha Lý: ‘Vậy quyết định thế nhé. Lên phòng ngủ sớm đi con.’

Tôi quay lưng bước lên cầu thang, mỗi bước chân đều cảm thấy rạo rực. Cuối tuần này, tại một căn villa nào đó ở biển, vở kịch này chắc chắn sẽ sang một chương mới, bạo liệt và kinh khủng hơn nhiều. Và tôi, sẽ không chỉ đứng sau khe cửa nữa.

Tôi lẩm bẩm trong đầu: “Vũng Tàu sao… Cha định đưa con vào hang cọp, hay cha đang tự tay mở cửa cho con bước vào thế giới của cha đây?”

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 11"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz