Tôi đứng chôn chân ngoài hành lang, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mắt dán chặt vào khe cửa hé mở. Tâm trí tôi quay cuồng giữa sự ghê tởm, kinh hãi và một thứ cảm giác tăm tối, đầy tội lỗi đang trỗi dậy mạnh mẽ.
Cha Lý của tôi, người đàn ông thép mà tôi hằng ngưỡng mộ, giờ đây đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát. Ông nằm ngửa trên nệm, mặt lờ đờ, đôi mắt ngây dại nhìn trân trân lên trần nhà, hơi thở đứt quãng. Bảo, với vẻ ngoài nam thần nhưng mang trong mình bản năng của một con quỷ, vẫn đứng sừng sững bên cạnh, bàn tay nắm chặt cổ chân ông, giữ chặt hai chân ông đưa lên cao.
Bảo: ‘Anh nói là thèm khát cặc của tôi đúng không? Vậy thì tôi sẽ cho anh nếm trải đến tận cùng. Lật người lại! Quỳ lên cho tôi!’
Bảo gầm gừ, giọng hắn khàn đặc vì hưng phấn. Hắn buông cổ chân cha Lý, dùng lực lật mạnh cơ thể nặng nề của ông. Cha Lý loạng choạng, cơ thể to lớn và vạm vỡ của ông run rẩy, khó khăn chống tay xuống nệm để giữ thăng bằng. Ông quỳ gối trên chiếc nệm dày, mông cong vút lên, cái lỗ đít sưng tấy, đỏ lừ, thịt mềm trồi ra ngoài như một lời mời gọi đầy dâm đãng.
Bảo: ‘Dùng tay anh! Tự mình nong rộng cái lỗ dâm đãng của anh ra đi! Nong cho rộng ra, để cái cặc này của tôi có thể đâm thẳng vào tận đáy!’
Bảo ra lệnh, giọng nói đầy uy quyền và tàn nhẫn. Tôi nhìn thấy đôi bàn tay to lớn, thô ráp của cha Lý run rẩy đưa về phía sau. Những ngón tay ông, vốn dĩ chỉ dùng để ký kết hợp đồng hay điều hành công việc, giờ đây lại đang tàn nhẫn thọc vào chính miệng lỗ của mình.
Phập!
Tiếng thịt mềm bị nong toạc vang lên, ướt át và đầy ám ảnh. Cha Lý cắn chặt môi, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng. Tôi nhìn rõ từng thớ thịt đỏ hồng bên trong bị các ngón tay của ông kéo căng, biến dạng. Bảo không đợi lâu, hắn lao tới, thân cặc gân guốc, to lớn và nóng rực của hắn như một mũi dùi thép, đâm thẳng vào cái lỗ đít đã được nong rộng.
Phập! Phập! Phập! Bạch! Bạch!
Tiếng va chạm da thịt dồn dập, tiếng rên rỉ vỡ vụn của cha Lý hòa cùng tiếng thở dốc đầy khoái lạc của Bảo tạo nên một bản giao hưởng hoan lạc bệnh hoạn. Bảo không ngừng thúc, mỗi cú thúc lúc cán là một lần quy đầu nóng rực của hắn nghiền nát những thớ thịt mềm yếu ớt, đẩy sâu tinh dịch dính dấp và nước bọt vào bên trong. Lỗ đít của cha Lý bị bành trướng đến mức cực hạn, thịt mềm bên trong trồi ra ngoài, nhễ nhại chất lỏng trắng đục. Tôi thấy rõ từng đường gân cặc của Bảo nổi cộm lên, nhấp nhô đầy kích thích.
Bảo: ‘Sướng không? Nói đi! Nói là anh thích bị tôi đụ nát cái lỗ này! Nói đi!’
Bảo gầm lên, tay hắn nắm chặt lấy eo cha Lý, thúc mạnh bạo hơn nữa. Cha Lý gục đầu xuống nệm, mái tóc xoăn ướt đẫm mồ hôi, toàn thân run rẩy như một con chiên bị hiến tế.
Cha Lý: ‘A… hộc… sướng… sướng lắm… Bảo… mạnh nữa… đụ chết tôi đi… xin cậu…’
Tiếng cầu xin của cha Lý khàn đặc, đầy sự nhục nhã nhưng cũng không giấu được một sự cuồng loạn của khoái cảm. Tôi đứng ngoài cửa, toàn thân nóng bừng, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi cảm nhận được lỗ đít của cha Lý đang co thắt dữ dội, cố gắng nuốt trọn lấy thân cặc gân guốc của Bảo. Mùi tanh nồng của tinh dịch, mùi mồ hôi và mùi gỗ đàn hương quyện chặt lấy nhau, tạo nên một thứ hỗn hợp gây nghiện, tăm tối.
Cả Bảo và cha Lý đều lên đến đỉnh điểm cùng lúc.
Bảo: ‘A… hộc… ra đây… tất cả… cho anh!’
Bảo gầm lên một tiếng đầy man rợ, toàn thân hắn co giật. Tinh dịch trắng đục, nóng hổi bắn xối xả vào sâu bên trong cơ thể cha Lý. Cùng lúc đó, cha Lý cũng run bắn lên, một dòng tinh dịch trắng đục bắn ra từ cặc ông, văng tung tóe lên nệm. Ông đổ sụp xuống, nằm rũ rượi, hơi thở đứt quãng, toàn thân nhễ nhại.
Tôi đứng đó, chứng kiến toàn bộ màn kịch tàn bạo đó. Cảm giác ghê tởm xen lẫn một sự phấn khích tăm tối chạy dọc sống lưng. Người cha dượng uy nghiêm của tôi giờ đây chỉ còn là một khối thịt rệu rã, nhầy nhụa, nằm thoi thóp sau cuộc hoan lạc bạo tàn.
…
Trái với sự kịch liệt lúc trước, không gian giờ đây chìm vào một nhịp điệu chậm rãi nhưng đầy nhục nhã. Bảo ngồi tựa lưng vào thành giường gỗ, đôi chân dài săn chắc dang rộng đầy ngạo nghễ. Trên gương mặt nam thần của hắn không hề có chút mệt mỏi, chỉ có sự thỏa mãn tột cùng của một kẻ vừa giày xéo xong một biểu tượng quyền lực.
Dưới chân hắn, cha dượng Lý của tôi nằm sấp mặt xuống nệm, tấm lưng rộng bản với những khối cơ bắp từng là niềm tự hào của ông giờ đây run rẩy từng hồi. Ông kiệt sức, rệu rã như một con thú đã bị bẻ gãy mọi nanh vuốt. Thế nhưng, cuộc hành hạ tinh thần vẫn chưa kết thúc.
Bảo: ‘Sạch sẽ vào, anh Lý. Đừng để lãng phí một giọt nào của tôi. Anh biết giá của tôi đắt thế nào mà, đúng không?’
Bảo thong thả nhả ra từng chữ, bàn tay hắn luồn vào mái tóc xoăn ướt đẫm mồ hôi của cha Lý, ghì chặt đầu ông vào giữa hai đùi mình. Cha dượng tôi không một lời phản kháng, ông nhắm nghiền mắt, gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt và dịch nhầy, gắng gượng há miệng bao trọn lấy thân cặc gân guốc vẫn còn đang nhầy nhụa tinh dịch vừa xuất của Bảo.
Chùn chụt… rột… rột…
Tiếng mút mát dâm dật vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. Tôi thấy rõ yết hầu cha Lý trồi sụt, ông cố gắng nuốt trọn thứ dịch trắng đục ấy như một hành động sám hối cuối cùng trước gã bạo chúa trẻ tuổi. Quy đầu của Bảo vẫn còn nóng rực, bóng loáng dưới ánh đèn vàng, mỗi lần cha Lý kéo căng bao quy đầu bằng lưỡi, Bảo lại khẽ hừ mạnh một tiếng đầy đắc thắng.
Bảo: ‘Ngoan lắm. Một Trưởng phòng danh giá mà mút cặc chuyên nghiệp thế này, mẹ thằng Tuấn mà biết chắc bà ấy phát điên vì tự hào mất.’
Lời nói của Bảo như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào dây thần kinh của tôi. Tôi thấy vai cha Lý cứng đờ lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng rồi ông lại tiếp tục công việc nhục nhã ấy, lưỡi nhám liếm láp điên cuồng quanh lỗ tiểu và những đường gân nổi cộm trên thân cặc Bảo. Sự phục tùng của ông lúc này đã chạm đến đáy của sự nhục nhã.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Cảm giác nóng hổi bứt rứt dưới bụng dưới hòa cùng nỗi kinh hoàng khiến tôi lảo đảo. Tôi khẽ lùi lại, rón rén rút lui khỏi hành lang tối tăm. Từng bước chân trên cầu thang gỗ dường như nặng nghìn cân. Tôi trở về căn phòng ở tầng ba của mình, khóa chặt cửa lại rồi đổ ập xuống giường.
Tim tôi nện liên hồi vào lồng ngực như muốn xé toạc da thịt mà thoát ra ngoài. Tôi nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy, rồi chậm rãi mở ngăn kéo, lấy ra cuốn sổ bìa da đen quen thuộc. Dưới ánh đèn bàn leo lét, tôi cầm bút, dòng mực đen chảy dài trên giấy như những dòng suy nghĩ đen tối đang cuộn trào trong đại não.
“Ngày… tháng… năm…
Cha dượng của tôi!
Lại một chương mới nhơ nhuốc được viết lên. Tôi đã thấy người đàn ông ấy – người mà tôi gọi là cha – quỳ mọp dưới chân một gã người mẫu, nuốt trọn sự nhục nhã như một món quà ban phát. Bảo không chỉ đụ nát cơ thể ông, hắn đã đập nát cái linh hồn kiêu hãnh của ông. Tôi tự hỏi, sau đêm nay, khi nhìn vào mắt tôi, ông sẽ thấy gì? Một đứa con trai ngoan ngoãn, hay một bóng ma đang nắm giữ mọi bí mật tồi tệ nhất của cuộc đời ông?”
Tôi gấp cuốn sổ lại, tựa lưng vào thành giường, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Bóng tối trong phòng bao trùm lấy tôi, nhưng trong đầu tôi, hình ảnh cha Lý đang mút mát đống dịch nhầy trên người Bảo vẫn hiện lên rõ mồn một. Vở kịch này vẫn chưa thể hạ màn, và tôi biết, mình chính là người khán giả duy nhất đang nắm giữ sợi dây định mệnh của tất cả bọn họ.