Căn biệt thự ba tầng chìm trong cái nắng hanh vàng của buổi chiều muộn. Tiếng nước vỗ bì bõm vào thành hồ bơi là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đặc quánh. Tôi vươn người, cảm nhận những giọt nước lạnh buốt lăn dọc theo sống lưng, thấm vào làn da vốn đã rắn rỏi của một gã trai mười sáu. Đưa tay vuốt ngược mái tóc xoăn ướt đẫm, tôi nhìn bóng mình phản chiếu dưới mặt nước rung rinh, lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
Hôm nay là ngày ông ấy đến.
Mẹ Thủy: ‘Tuấn ơi, vào nhà thay đồ đi con. Chú Lý sắp đến rồi.’
Tiếng mẹ tôi (bà tên Thủy, 40 tuổi, giám đốc kinh doanh công ty mỹ phẩm) vọng ra từ phòng khách, thanh mảnh nhưng đầy vẻ hối hả. Tôi thở dài, bước lên khỏi hồ, những dấu chân ướt nhòe nhoẹt in trên nền gạch đá hoa cương lạnh lẽo. Bước vào nhà, mùi hương trầm nhẹ nhàng quen thuộc thường ngày giờ đây dường như bị lấn át bởi mùi nước hoa nồng nàn mà mẹ mới xịt – một sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức xa lạ.
Tôi vừa kịp tròng vào chiếc áo thun đen thì tiếng động cơ xe trầm đục dừng lại trước cổng. Tim tôi bỗng hẫng một nhịp. Qua lớp cửa kính lớn, một dáng người cao lớn bước ra từ chiếc sedan màu xám tro. Đó là ông ấy.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Một luồng gió mang theo hơi nóng của mùa hè tràn vào, và cùng với đó là một sự hiện diện đầy áp đảo.
Mẹ Thủy: ‘Anh Lý, anh đến đúng giờ quá. Giới thiệu với anh, đây là Tuấn, con trai em.’
Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, đôi bàn tay hơi siết lại. Trước mặt tôi là một người đàn ông ngoài bốn mươi, nhưng sự phong độ tỏa ra từ ông ấy khiến tôi kinh ngạc. Ông cao hơn tôi gần một cái đầu, bờ vai rộng vững chãi được bọc trong chiếc sơ mi xanh navy ôm sát, làm lộ rõ những khối cơ săn chắc. Làn da ngăm đen nam tính của ông tương phản mạnh mẽ với vẻ sáng loáng của nội thất trong nhà.
Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất chính là gương mặt ấy. Một vẻ nghiêm nghị đến lạnh lùng với hàm râu kẽm được cắt tỉa vô cùng tinh tế, chạy dọc theo khuôn hàm vuông vức. Đôi mắt ông sâu hun hút, sắc sảo như có thể thấu thị mọi suy nghĩ của người đối diện.
Chú Lý: ‘Chào cháu, Tuấn. Rất vui được gặp cháu.’
Giọng ông trầm, khàn nhẹ nhưng rất vang, nghe như tiếng chuông đồng đánh vào không gian. Ông bước tới, khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại, và tôi có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lẫn chút vị thuốc lá thanh lịch tỏa ra từ người ông.
Ông đưa tay ra. Một bàn tay to lớn, thô ráp với những đường gân nổi rõ – bàn tay của một người đàn ông đã nếm trải đủ thăng trầm. Tôi nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn lên ánh mắt đang quan sát mình. Không có sự vồn vã giả tạo, cũng không có sự gượng ép. Chỉ có một sự điềm tĩnh đến mức làm người ta nể sợ.
Tuấn: ‘Cháu chào chú.’
Tôi đưa tay ra bắt. Cú siết tay của ông chắc nịch, dứt khoát nhưng không quá mạnh. Đó là một kiểu giao tiếp không lời của những người đàn ông: sự công nhận.
Chú Lý: ‘Nghe mẹ cháu kể cháu rất thích bơi lội và chơi thể thao. Nhìn vóc dáng này, chắc cháu tập luyện chăm chỉ lắm.’
Ông khẽ nhếch môi, một nụ cười cực kỳ kín đáo, chỉ đủ làm những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại một chút. Ánh mắt ông lướt qua mái tóc xoăn vẫn còn ẩm của tôi, rồi dừng lại ở gương mặt tôi lâu hơn một chút. Tôi cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Từ trước đến nay, trong căn nhà này, hình bóng ba ruột đã mờ nhạt từ lâu, và tôi đã quen với việc là người đàn ông duy nhất bên cạnh mẹ. Nhưng sự xuất hiện của ông Lý – một người “ngầu” đến phát nghẹt – bỗng chốc làm tôi thấy mình trở nên nhỏ bé và vụng về.
Mẹ Thủy: ‘Thôi, hai chú cháu đừng đứng mãi ngoài này. Anh Lý vào ngồi chơi, em đã chuẩn bị trà rồi.’
Mẹ cười, nụ cười rạng rỡ mà lâu lắm rồi tôi mới thấy. Chú Lý khẽ gật đầu với mẹ, một cử chỉ lịch thiệp nhưng đầy uy quyền, rồi quay sang tôi.
Chú Lý: ‘Hy vọng chúng ta sẽ có nhiều dịp để trò chuyện hơn, chàng trai ạ.’
Ông vỗ nhẹ vào vai tôi trước khi bước về phía sofa. Cái vỗ vai ấy nặng trịch, không chỉ vì lực tay mà còn vì cái sức nặng của một vị trí mới trong gia đình này mà ông sắp nắm giữ. Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp và đầy bản lĩnh của ông. Một cảm giác mâu thuẫn nảy sinh trong lòng: vừa có chút dè chừng, lại vừa có chút ngưỡng mộ trước vẻ ngoài phong độ đến lạnh lùng ấy.
Căn biệt thự hôm nay bỗng cảm thấy chật chội hơn thường lệ, không phải vì có thêm người, mà vì sự uy nghiêm của người đàn ông tên Lý ấy đã chiếm trọn bầu không khí vốn dĩ bình lặng này.