Ao sen giờ đã lặng sóng, chỉ còn vài cánh hoa nổi lềnh bềnh, mấy con cá lóc nhỏ quẫy đuôi dưới làn nước đang lắng bùn.
Thằng Mẫn lội lên bờ, ôm rổ sen đầy ứ. Người nó còn nóng hổi, không phải vì nắng, mà vì cái cảnh hồi nãy, cảnh cậu Hai áp sát người nó dưới nước, tay cậu bóp đít nó một cái làm nó suýt rên thành tiếng. Giờ nghĩ lại mà tai nó còn đỏ, tim đập thình thịch.
Cậu Hai Thiện đã mặc lại áo sơ mi trắng, nút khuy ngay ngắn, tóc ướt vài lọn dính trán, nhưng trông vẫn phong độ như thường.
Cậu chống tay lên hông, ngó thằng nhỏ đang cố lau mặt bằng vạt áo bà ba cũ kỹ dính dơ, miệng cười cười.
– Mày lau kiểu đó càng lem. Lại đây.
Mẫn khựng lại, mắt liếc cậu một cái rồi rón rén bước tới. Cậu Hai lấy cái khăn tay trắng muốt trong túi áo, chậm chậm lau mấy vệt bùn dính trên má, trên cổ nó, lau nhẹ mà làm thằng Mẫn đứng chết trân, hơi thở đứt quãng.
– Cậu… cậu Hai… để con tự lau được rồi…
Nó lí nhí, giọng nhỏ xíu.
– Im. Đứng yên. Lau sạch chút, nhà đang có khách, lỡ đụng mặt bà cả rầy mày ráng chịu nghen.
Mẫn nuốt khan, không dám cãi. Mùi nước hoa thoang thoảng từ khăn tay cậu lại xộc vô mũi nó, lẫn với mùi nắng, mùi bùn ao, mùi mồ hôi đàn ông còn vương trên da thịt. Cái mùi ấy làm nó nhớ đêm trước, rồi cảnh dưới nước ban nãy, mặt đỏ bừng, mắt cụp xuống nhìn đôi chân trần lấm sình lầy của mình.
Cậu Hai lau xong, gấp khăn bỏ túi, rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai nó, giọng trầm trầm:
– Giờ mày bưng rổ sen này vô bếp đi. Để bà Bếp cắt tỉa, rồi cắm bình cho nhà trên. Bà Cả thích sen lắm.
– Dạ… – Mẫn đáp.
Cậu Hai nhìn nó bước đi trước vài bước, rồi thong thả đi theo sau, cách nhau chừng vài thước, vừa đủ không ai để ý. Mắt cậu lướt qua cái lưng rộng, vai săn của thằng nhỏ dưới lớp áo mỏng ướt mồ hôi, khóe miệng cong lên chút xíu.
Vô tới sân sau, tiếng nói cười từ nhà trên đã vọng ra. Mấy chị bếp đang bưng mâm bánh trái, trái cây lên thềm. Hồng Loan thì ngồi cạnh bà Tư, mặt đỏ đỏ, mắt cụp xuống mỗi khi cậu Ba Nhân hỏi han gì đó. Cậu Ba thì len lén nhìn cô, miệng nói mà mắt không rời.
Thằng Mẫn bước vô bếp, đặt rổ sen xuống nia tre. Bà Bếp thấy liền ngoắt:
– Ủa, mày lội ao hái sen hả? Sao không nói tao, tao biểu con Sáu nó làm cho.
– Dạ… tại con rảnh, sen mới nở đẹp, con sợ chiều tàn… – Mẫn đáp, mắt liếc ra hiên, thấy cậu Hai đã ngồi xuống chõng tre cạnh ông Bá, cười nói với ông Bá Hộ trong khi đồ ướt còn chưa kịp thay.
Bà Bếp nhìn nó một hồi, mắt hơi nheo:
– Ừa rảnh qua he mày, hết củi rồi đó, ra kho lấy vô liền đi. Bông hoa trà quả để đờn bà phụ nữ người ta lo. Mà mày hôm nay lạ nghen. Mày nhảy ao giữa đêm, giờ lại lội ao với cậu Hai… Bộ bị ma da nhập mày hay chi?
Mẫn giật mình, tay rửa sen khựng lại:
– Dạ… hông có bà… tại tối con nóng quá ngủ hông được…
Bà Bếp “hừ” một tiếng, không nói thêm, chỉ quay lại dặn con Sáu cắm sen cho đẹp.
Trên nhà trên, mâm cơm trưa dọn ra la liệt, toàn những món ngon, của quý để đãi khách. Mùi thơm phức bay khắp nhà. Thằng Mẫn với thằng Đực đứng hầu hai bên, tay cầm quạt mo phe phẩy, mắt cúi xuống.
Cậu Hai ngồi cạnh Hồng Loan, thỉnh thoảng gắp miếng ngon bỏ vô chén cô nhỏ, miệng nói mấy câu xã giao:
– Em ăn thử miếng cá này đi, về đây rồi mới thấy đồ ăn ở quê cũng không thua gì trên tỉnh.
Hồng Loan đỏ mặt, khẽ “dạ”, gắp miếng nhỏ. Cậu Ba Nhân ngồi đối diện, nhìn cảnh đó mà lòng ngòn ngọt, đũa gắp đi gắp lại mấy hạt cơm.
Còn thằng Mẫn đứng sau lưng cậu Hai, mỗi lần cậu đưa tay lấy ly, nó rót nước đầy, tay hơi run run. Có lần cậu Hai quay đầu lại, mắt liếc nó nhanh như chớp, khóe miệng cong lên, đủ làm Mẫn nóng ran, phải quay mặt đi.
Bữa cơm kéo dài đến gần chiều. Khách về, ghe ông Ba Hộ khua mái chèo khuất dần dưới kênh. Nhà trên bắt đầu yên ắng lại, chỉ còn tiếng quét dọn lạch cạch dưới bếp.
Tối đó, trời kéo mây đen, sấm chớp ì ì phía sông, gió quật vào mấy bụi chuối nghe oành oạch. Thằng Mẫn mần xong hết công chuyện, nó ngồi bó gối ngoài chái bếp, tay cầm đèn dầu nhỏ, mắt nhìn ra sân sau, lòng nó rối bời. Đêm qua, trưa nay… nó không biết mình đang làm gì nữa. Vừa sợ bị đuổi, vừa… thèm cái cảm giác cậu Hai chạm vô người. Nó cũng lớn rồi, 20 tuổi, cái tuổi cập kê trai gái nhưng nó một lần cũng chưa từng. Giờ lại gần gũi, thân mật với cậu hai, với những cảm xúc khác lạ, nó lại tò mò, ham muốn, muốn thử cái khoái cảm đó nhiều hơn.
Bất chợt, tiếng dép lẹp xẹp. Cậu Hai bước ra, cậu mặc bộ đồ ngủ thùng thình trắng ngà mỏng dính, tay cầm điếu thuốc đang cháy dở, mắt nhìn nó chằm chằm.
– Mày ngồi đây làm gì? Trời sắp mưa lớn rồi.
Mẫn giật mình đứng dậy, cúi đầu.
– Dạ… con ngồi hóng mát chút cậu.
Cậu Hai phì phèo hơi thuốc, bước lại gần, thổi cái phù vô mặt nó. Nó hít một hơi, đến cả hơi thở của cậu hai cũng thơm thơm ngọt ngọt. Bất giác cậu nắm tay nó, rồi cau mày:
– Mày nói dốc, da thịt lạnh ngắt mà mát mẻ gì.
Mẫn đỏ mặt, không dám ngẩng lên.
Cậu Hai cười khẽ, đưa tay vỗ vai nó:
Tối nay lên phòng tao sớm chút. Tao… mỏi người.
Nói xong, cậu quay lưng bước vô nhà trên, để lại thằng Mẫn đứng đó, tim đập thình thịch, mà trong bụng thì vừa sợ vừa… Thấy vui.
Cậu Hai kêu lên sớm, mà nó cứ chần chừ. Đi thì sợ, không đi thì… cặc nó lại ngỏng lên chỉ nghĩ tới chuyện hồi trưa dưới ao. Cậu Hai áp sát, cặc cọ cặc, tay cậu sờ soạn.
Nó tự mắng thầm: “Thằng điên, mày là đầy tớ thôi mà…”
Nhưng mưa càng lớn, gió càng lạnh, nó đứng dậy, lau mặt, rón rén bước lên lầu. Cầu thang gỗ ướt, bước nào cũng kêu cót két. Nó gõ cửa nhẹ.
– Vô đi.
Giọng cậu Hai vang ra, bị tiếng mưa át đi một chút nhưng nó vẫn nghe thấy.
Mẫn đẩy cửa vô. Phòng sáng ánh đèn dầu vàng vàng. Cậu Hai nằm tựa đầu giường cởi áo, ngực trần bóng mồ hôi. Trên bàn là ly trà nguội, mùi thuốc lá Tây còn thoang thoảng trong không khí, lại một lần nữa nó cảm thấy đầu óc như rơi vào mụ mị.
Cậu Hai nhìn nó, mắt nheo lại, miệng cười nhạt:
– Sao giờ mới lên? Tao đợi muốn cứng người luôn đây.
Mẫn cúi đầu, lí nhí:
– Dạ… mưa lớn quá cậu…
Cậu Hai ngồi dậy, vươn tay túm cổ áo nó kéo lại gần giường, giọng hơi gắt:
– Tao kêu mày lên sớm, mà mày không nghe. Lại đây, cởi đồ ra cho tao.
Mẫn run run cởi áo, rồi quần, để lộ cặc đang nửa cứng. Cậu Hai nhìn xuống, tay nắm ngay cặc nó bóp một cái mạnh làm Mẫn giật nảy lấy tay che che, rên khẽ:
– ah… cậu…
– Ủa, mới bóp cái đã rên? Hồi trưa dưới ao mày cứng ngắc giờ mắc cỡ gì.
Cậu Hai cười khàn, tay vuốt lên xuống thô thô, ngón cái day day đầu khấc làm nó rịn nước nhớp nháp.
Mẫn thở gấp, tay bấu vai cậu:
– Cậu… nhẹ tay chút… đau…
Cậu Hai nhếch mép, kéo mặt nó sát lại, cậu nói nhỏ: – Để tao dạy mày hôn kiểu Tây, nhớ cho kỹ mai mốt tự biết mà làm.
Dứt lười, cậu môi ép môi mình vô môi nó mạnh bạo. Lưỡi cậu luồn vô miệng nó, quấn lấy lưỡi nó, mút mạnh nghe chùn chụt. Hôn kiểu Tây, nhưng thô, không nhẹ nhàng lãng mạng gì, như muốn ăn tươi nuốt sống thắng nhỏ. Mẫn bị ép, lưỡi nó vụng về đáp lại, nước miếng trào ra khóe miệng.
Cậu Hai vừa hôn vừa thì thầm giữa môi, giọng khàn:
– Nút lưỡi tao mạnh vô. Đừng có làm như con nít.
Mẫn nó hơi hoảng, lần đầu nó làm cái kiểu này nên nó không biết làm sao cho đúng, vừa dứt ra được chút xíu, nó quẹt tay lau miệng, giọng hơi run.
– Cậu hai, cậu… không sợ… dơ hả…
Cậu Hai nghe vậy thì bật cười khàn, tay vẫn nắm chặt cặc Mẫn vuốt lên vuốt xuống không ngừng, ngón cái day day đầu khấc làm nước nhờn rịn ra nhớp nháp. Rồi cậu đưa tay lên liếm cái nước nhờn của thằng Mẫn trước mặt nó làm nó ngỡ ngàng, ngớ người ra.
Cậu Hai liếm sạch nước nhờn trên ngón tay, mắt nhìn Mẫn chằm chằm, miệng nhếch lên cười nhạt:
– Dơ gì mà dơ. Bộ ý mày là tao cũng dơ hả?
Mẫn lắc đầu lia lịa, mặt đỏ như gấc chín:
– Dạ… con… con hông có ý nói cậu dơ… Tại con là người ở, còn cậu là chủ… Cậu thương con nên mới cho con phục vụ cậu, con… mừng còn không hết, sao con dám chê…
Cậu Hai nghe vậy thì kéo nó sát lại, môi ép môi lần nữa, lưỡi quấn mạnh hơn, mút nghe chùn chụt to hơn. Tay cậu vẫn vuốt cặc nó nhanh nhanh, làm nước nhờn rịn ra nhiều hơn.
– Mẫn… Mày nói tao nghe, tao ép mày làm chuyện này, chắc mày ghét tao dữ lắm phải hông?
Mẫn nghe vậy thì lắc đầu quầy quậy, mắt nó rưng rưng vì vừa mắc cỡ vừa sợ cậu giận.
– Dạ… con đâu có ghét cậu… con… con thích cậu lắm… cậu làm gì con cũng chịu hết… chỉ sợ con làm hông đúng ý cậu, cậu giận con thôi…
Cậu Hai nghe vậy nhếch môi cười thỏa mãn, tay siết chặt cặc nó vuốt mạnh một cái làm Mẫn rên khẽ.
– Thích hả? Vậy chứng minh cho tao coi.
Cậu Hai đẩy Mẫn quỳ xuống, dí cặc sát miệng nó. Mẫn nó ngậm vô ngay, mút hăng hái hơn cả hôm qua, lưỡi quét quanh đầu khấc to đỏ, tay vuốt gốc cặc gân guốc của cậu. Cậu Hai siết tóc nó, đẩy hông mạnh, làm cặc trượt sâu vô họng.
– Bú sâu vô chút… liếm sạch cho cậu… ahh… sướng…
Mẫn rên nghẹn, miệng nó nhớp nháp nước miếng, cố gắng mút mạnh hơn dù họng nghẹn ứ, cặc cậu hai không ngừng thúc vào làm nó mắc ói. Cậu Hai rên lên từng tiếng dâm đãng dội vào tai nó làm người nó rần rần.
– Ừ… vậy đó… Bú mạnh lên… ahh… cặc tao sướng quá… Nay mày bú giỏi hơn rồi đó… Tao khen.
Rồi cậu với tay lấy điếu thuốc trên bàn, châm lửa phì phèo trong khi Mẫn vẫn ngậm cặc mút chùn chụt dưới bụng.
Cậu Hai phì phèo hơi thuốc, tay kia siết tóc Mẫn đẩy đầu nó dí sát hơn, hông cậu hẩy nhẹ nhẹ rồi mạnh dần làm cặc trượt sâu vô họng nó nghe ọc ọc.
Mẫn quỳ dưới chân giường, miệng ngậm chặt. Nó hít hà rồi bú không dám nghĩ. Nước miếng nó trào ra khóe miệng, chảy xuống cằm, nhớp nháp cả tay. Còn cậu Hai rên khàn giữa hơi thuốc, mắt lim dim nhìn xuống cái đầu Mẫn đang cúi gằm mút lấy mút để. Dưới ánh đèn vàng vọt in lên vách nhà, bóng dáng to lớn của cậu ngồi dạng chân trên giường như hòa bóng thằng Mẫn đang quỳ bên dưới, úp mặt vào con cặc dựng đứng của cậu mà bú òng ọc.
– Ừ… ngon… liếm hai hòn cho cậu nữa đi… ahh… sướng bỏ mẹ…
Mẫn nghe lời, nhả cặc ra một chút, cúi thấp hơn liếm láp hai hòn dưới, mút nhẹ từng cái làm cậu Hai giật hông rên lớn.
– Ahh… đúng rồi… Bú vậy đó… thằng này học nhanh ghê… Giỏi.
Cậu Hai hút hết hơi thuốc cuối, dụi tàn vô gạt, rồi hai tay siết tóc Mẫn kéo đầu nó dí sát trở lại, đẩy hông mạnh hơn.
– Giờ bú tiếp đi… tao sắp ra rồi… nuốt hết cho cậu nghe chưa…
Con cặc lấp đầy cả khoang miệng của nó nên chỉ có thể gật đầu, ứ ớ đáp lại trong cổ họng một tiếng “dạ” không rõ.
Mẫn mút nhanh hơn, miệng chùn chụt to hơn, tay vuốt mạnh gốc cặc. Cậu Hai rên dồn dập, hông giật giật.
– Ahh… Tao ra đây… ahh…
Cậu Hai bắn tinh đặc quánh vô miệng Mẫn, nóng hổi từng đợt, mỗi một lần cậu gồng lên, đều rên lớn:
– Má nó, sướng quá…
Mẫn nghe lời cậu hai, nó nuốt ực mấy cái, cổ họng nghẹn, mắt rịn nước nhưng vẫn ngoan ngoãn nuốt sạch, lưỡi còn liếm quanh đầu khấc vét hết chỗ còn sót. Cậu Hai thở hổn hển, buông tóc nó ra, tay vuốt đầu nó một cái rồi ngã ngửa nằm xuống giường, cả người mềm ra như cơm nguội.
– Giỏi… mày bú được lắm. Lại đây nằm với tao.
Mẫn đứng dậy, cặc nó vẫn cứng ngắc giật giật, nước nhờn rịn đầu cặc.
Cậu Hai kéo nó nằm lên giường bên cạnh, tay đưa xuống nắm cặc nó sục mạnh ngay, vuốt lên xuống thô bạo, siết chặt gốc rồi day day đầu khấc làm Mẫn cong người rên to:
– Ahh… cậu… con sướng…
Cậu Hai cười, tay sục nhanh hơn, nằm nghiêng nhìn mặt Mẫn đỏ bừng, mắt nhắm nghiền vì sướng:
– Rên lên cho tao nghe, cầu xin cậu hai sục cặc cho mày đi…
Mẫn rên lớn, người nó run lên, rút đầu vào ngực cậu nói khẽ.
– Con cầu xin cậu… con chịu hổng nổi đâu cậu… Con làm trâu làm ngựa cho cậu hai cả đời, cậu hai… xin cậu …. cậu sục cặc cho con.
Cậu Hai nghe vậy thì tay siết chặt gốc cặc Mẫn sục mạnh hơn, ngón cái day day đầu khấc làm nước nhờn nhớp nháp đầy tay, vấy cả lên bụng nó.
– Trâu làm ngựa hả? Được, tao nhận.
Mẫn cong người, mặt đỏ bừng chôn vô ngực cậu Hai, rên run run:
– Cậu… cậu Hai… con… con chịu hông nổi… xin cậu… sục mạnh nữa đi… con muốn ra… ahh… sướng quá cậu ơi…
Cậu Hai sục nhanh tay, siết chặt rồi lỏng ra, day mạnh đầu khấc làm Mẫn giật giật liên hồi, rên lớn hơn dù cố kìm vì sợ người ta nghe.
– Ahh… cậu… con ra đây… xin cậu… ahh…
Cuối cùng, Mẫn cũng bắn đặc quánh vô tay cậu Hai, từng đợt nóng hổi vấy lên bụng cậu, lên ga giường. Người nó run bần bật, mấy cái giật cuối cùng làm nó thở hổn hển, mắt nhắm nghiền vì sướng quá sức.
Cậu Hai sục mấy cái cuối cho sạch, rồi đưa tay lên liếm nước nhờn của Mẫn trước mặt nó, cười nhạt:
– Ngon. Mày ra nhiều ghê thằng nhỏ. Giờ phê rồi, ngủ đi.
Mẫn mệt rã, gục lên ngực cậu Hai, cặc xìu dần dính nước nhờn. Cậu Hai vuốt lưng nó vài cái mạnh rồi chậm lại, tay kia với lấy cái khăn lau tay, rồi ôm ngang eo nó kéo sát vô người.
– Mệt rồi thì nằm đây ngủ luôn, mai có dậy thì dậy chung với tao, tao nói đỡ cho không ai dám bắt bớ gì mày… Nhớ lời mày nói hồi nãy, giờ mày là người của cậu hai.
Mẫn lí nhí “dạ”, mắt nhắm nghiền, ngủ thiếp đi trong mùi thuốc lá Tây, mùi mồ hôi đàn ông và hơi ấm từ ngực cậu Hai. Tiếng mưa ngoài trời vẫn lộp độp đều đều, át hết mọi âm thanh trong phòng, rồi cả hai cũng dần dần chìm vào giấc ngủ khi đêm đã muộn.