Mẫn ngó qua, vừa hay bắt gặp ánh mắt cậu Hai nhìn mình, cái ánh mắt lạ lạ, nửa như giỡn, nửa như muốn thiệt. Ánh nhìn ấy làm tim Mẫn đập mạnh, sống lưng ớn lạnh, mà mặt thì nóng phừng phừng.
Nó gãi đầu lia lịa, môi mấp máy, giọng run run như người bị bắt quả tang làm chuyện xấu:
– Vậy… cậu Hai muốn con giúp… giúp sao?
Cậu Hai không nói liền, chỉ khẽ cười, khóe môi cong lên một chút. Nụ cười ấy làm Mẫn càng bối rối, vừa sợ vừa ngơ ngác, bụng như có con gì đang bò qua bò lại.
Tay cậu Hai vươn ra, ngón tay cứng cáp, ấm áp, nắm lấy tay Mẫn. Lòng bàn tay của cậu chắc nịch, còn tay Mẫn thì ướt mồ hôi, run lên bần bật.
Cậu để tay nó lên ngực mình rồi dắt chậm chậm xuống dưới, như sợ làm Mẫn giật mình bỏ chạy.
Mẫn chỉ kịp rùng mình một cái, rồi giật nảy khi thấy bàn tay mình bị đặt ngay lên chỗ đó của cậu Hai, cái chỗ của đàn ông, đang căng cứng sau lớp vải mỏng.
Cả người Mẫn nóng ran, mặt đỏ gay, mắt mở to mà vẫn không dám nhìn lâu. Bàn tay nó như bị bỏ trên củ khoai vừa vùi trong tro ra, nóng hổi, nó vừa muốn rụt lại vừa như bị dán chặt ở đó.
– Giúp… là giúp vầy đó hở cậu? – Mẫn nó ngơ ngác hỏi, giọng lắp bắp như sắp khóc. Tim nó đập mạnh đến mức lồng ngực cũng phập phồng theo.
Cậu Hai Thiện hơi cúi đầu xuống, môi cậu gần kề tai nó, hơi thở phả ra ấm ấm, thoang thoảng mùi thuốc lá pha chút mùi mồ hôi đàn ông ngai ngái.
Giọng cậu khàn khàn, nhỏ nhỏ mà nghe rõ mồn một:
– Ừ, Cứ làm đi… làm cho cậu…
Mẫn cắn chặt môi, mặt nóng như lửa đốt, hai tai đỏ rần. Bàn tay nó run lên từng nhịp, mà cậu Hai vẫn nắm chặt, không cho rụt lại.
Nó thấy tim mình đập mạnh đến mức muốn nôn ra, hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng, mùi da thịt của cậu Hai cứ thoang thoảng quanh mũi, làm đầu óc càng thêm quay cuồng.
Cậu Hai Thiện vẫn nhìn nó. Giọng cậu trầm trầm hơi dịu lại, nghe như đang dỗ dành một đứa trẻ:
– Mầy ngây quá… Nhưng mà thôi… cứ làm theo của tao.
Ngón tay cậu khẽ vuốt lên mu bàn tay Mẫn, hơi ấm ấy truyền qua da thịt, khiến tim Mẫn càng loạn nhịp.
Mẫn nuốt khan, lưỡi đắng ngắt, trong đầu chỉ còn nghe tiếng thình thịch của tim và hơi thở nặng nề của cậu Hai kề bên tai. Cậu hai áp sát tay nó vào cặc mình, cảm giác được người khác chạm vào làm cậu thấy lâng lâng trong người. Cậu nói khẽ:
– Mày nắm nhẹ vô… rồi di chuyển lên xuống cho cậu. – Cậu Hai Thiện nói, giọng khàn khàn, hơi thở phả sát tai Mẫn làm nó nổi da gà.
Cặc cậu hai… Nóng… nặng… và còn cứng đến mức làm tay nó run lên.
Mẫn nhìn trân trân, miệng nó lắp bắp:
– Vậy… em làm vầy… đúng hông cậu?
Cậu Hai hạ giọng, hơi thở cậu gấp hơn, tay cậu khẽ đặt lên bàn tay của nó, dẫn nhịp chậm chậm:
– Ờ… vậy đó… chậm thôi… kéo lên… rồi tuột xuống…
Mẫn làm theo, tay nó nhích lên chút, rồi lại tuột xuống. Lần đầu, tay nó run đến mức suýt buông ra, nhưng cậu Hai giữ chặt lại, nóng rẫy.
Nó cúi gằm mặt, tóc rũ xuống che nửa gương mặt, mà đôi tai đỏ ửng vẫn không giấu nổi.
Trong đầu nó trống rỗng, chỉ còn nghe tiếng thở nặng nề của cậu Hai phía trên. Nhưng không biết tại sao nó lại cảm thấy mình nứng quài không dừng lại được, cặc của nó cũng cứng ngắc từ nãy giờ mà không xìu xuống, nó cũng không biết tại sao nữa.
– Đúng rồi… mạnh hơn chút… – cậu Hai nói, giọng khàn đặc, hơi rên nhẹ.
Mẫn giật bắn, bàn tay vẫn tiếp tục nắm, kéo lên kéo xuống. Thỉnh thoảng, tay nó chạm vào đầu khấc, dính chút ươn ướt, khiến mặt càng đỏ như lửa đốt. Càng lúc nó cảm giác như cặc cậu hai càng trơn, trơn như mới được bôi mỡ vậy đó.
– Cậu… cậu Hai… em… chưa từng làm… – Mẫn run run nói, giọng nhỏ như sợ ai đó nghe thấy.
Cậu Hai Thiện nhìn xuống, ánh mắt cậu đen sâu, nóng hừng hực:
– Biết… tao biết… Cứ vậy đi… để tao dạy…
Mẫn nghe lời, bàn tay vẫn run nhưng dần quen nhịp, kéo lên kéo xuống chậm chậm, rồi nhanh nhanh. Nó vừa làm vừa ngửi thấy mùi da thịt ngai ngái của cậu Hai, lẫn mùi đàn ông đậm đặc, khiến mặt nóng ran, tim đập loạn.
Trong phòng văng vẳng tiếng thở nặng, tiếng vải cọ nhẹ, âm thanh nhớp nháp từ cặc của cậu hai và tiếng tim Mẫn đập dồn dập như trống làng…Tay thì vẫn bị cậu Hai giữ chặt, hơi run run. Nó lí nhí:
– Vậy… Con, con phải làm sao nữa, cậu Hai?
Cậu Hai Thiện khom người cúi sát, giọng cậu khàn khàn.
– Mày, giúp cậu… bằng miệng đi.
Mẫn tròn mắt, miệng há hốc, con chưa kịp định hình ra giúp kiểu đó là giúp kiểu gì.
– Bằng… miệng… là… sao cậu?
Cậu Hai vẫn nhìn nó, ánh mắt sâu hút, tay cậu vuốt nhẹ lên gáy nó, như muốn trấn an:
– Mầy ngây quá… Bằng miệng… tức là mầy cúi xuống, ngậm cặc của tao. Rồi cứ làm như mút liếm cây kẹo mà mày hay ăn… Hiểu hông?
Mẫn lắp bắp, lưỡi như cứng lại:
– H…hả, con…chưa từng…
Cậu Hai cười khẽ, giọng cậu ấm mà nghe ra vẫn có gì đó ra lệnh:
– Chưa từng cũng được… giờ tập… Làm cho cậu Hai… Chỉ mình mầy làm cho tao thôi…
Nói rồi, cậu khẽ đẩy đầu nó xuống thấp hơn. Mẫn nghe tiếng tim mình đập ầm ầm bên tai, ngực thở mạnh, mặt đỏ như bị phỏng nắng.
Lúc đầu nó có hơi lưỡng lự, dùng lực ngóc đầu lên, mắt ngước lên nhìn cậu Hai lần nữa, như để chắc chắn:
– Thiệt… phải vậy hở cậu?
Cậu Hai Thiện khẽ “ờ” một tiếng, tay vuốt tóc nó, giọng dịu lại:
– Ừ… Mày làm cho cậu, rồi sau này cậu hứa sẽ lo cho mày… Được hông?
Mẫn cắn môi, ngượng đến mức muốn chui xuống đất, mà nó là phận tôi tớ, cậu hai là chủ của nó, là người cao sang quyền quý, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu:
– Dạ… Con, con giúp cậu.
Mẫn hít một hơi dài, nó đổi chỗ, nhảy vào giữa hai chân đang dang rộng ra của cậu hai, ngực nó phập phồng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi ngực. Nó cúi đầu chậm chậm, hơi thở phả vào con cặc đang dựng đứng của cậu Hai, nghe nóng ran, mùi mồ hôi đàn ông, lẫn mùi cặc xộc lên làm đầu óc nó càng quay cuồng.
Cậu Hai vẫn để tay trên gáy nó. Giọng cậu khàn khàn, khe khẽ hối thúc.
– Ừ… cứ cúi xuống… từ từ…
Mẫn nuốt khan, lưỡi khô khốc, mặt đỏ như trái gấc chín, môi run run:
– Con… Con làm nha cậu…
– Ừ, mày ngậm vô đi… nhẹ thôi… Mày mà cắn, tao bẻ răng mày – cậu Hai đáp, giọng vừa dịu lại vừa có chút gì đó dằn nén, nghe ra hơi thở gấp.
Ngón tay cậu khẽ vuốt dọc sau gáy, di nhẹ như vuốt ve, khiến sống lưng Mẫn tê rần. Nó rụt rè, mũi phập phồng.
Cuối cùng, nó cúi sâu hơn, môi khẽ chạm vô đầu cặc của cậu. Chỉ một cái chạm nhẹ thôi mà cả người Mẫn run bần bật, tim đập loạn, mặt nóng như lửa.
– Vậy… đúng hông cậu? – Mẫn thều thào, giọng nhỏ xíu như sợ ai nghe thấy, mắt nhìn xuống, dám ngước lên.
Cậu Hai khẽ rên một tiếng, hơi thở cậu nặng và gấp hơn, tay bóp nhẹ gáy nó:
– Ừ… đúng rồi… nhưng kéo xuống chút… ngậm vô… bằng miệng…
– Ngậm đi… mày làm được… chậm thôi…
Mẫn cắn môi, hơi thở đứt quãng, tay siết nhẹ lên đùi cậu như muốn tìm chỗ bấu víu. Nó cúi xuống, môi run run chạm vô đầu khấc, vị mằn mặn và mùi đàn ông xộc lên, đầu óc như choáng đi.
Nó há miệng, ngậm vô, vụng về thè lưỡi khẽ chạm làm cậu Hai rùng mình, hơi thở cậu bỗng nặng và gấp hơn.
Tay cậu siết nhẹ gáy nó, như kềm lại, giọng trầm đục.
– Phải vậy… ngoan… từ từ…
Mẫn nghe tai mình ù đi, trong đầu chỉ còn nhịp tim đập loạn và tiếng thở nặng của cậu Hai trên đỉnh đầu. Nó lúng túng mút nhẹ, lưỡi quét quanh, mặt đỏ bừng, miệng mấp máy lí nhí khi nữa con cặc đang trong miệng nó:
– Vậy… được chưa cậu?
– Được… tiếp đi… cậu chỉ cho…
Cậu Hai Thiện hơi cúi xuống, mắt cậu nhìn nó – ánh mắt vừa dịu dàng vừa tối và nóng như lửa, như muốn ăn thịt nó.
Khoảnh khắc ấy, Mẫn thấy mình nhỏ bé, run rẩy, xấu hổ đến mức muốn khóc… nhưng nó vẫn ngoan ngoãn làm theo lời cậu, miệng vẫn ngậm, lưỡi run lên vì cảm giác lạ lạ… Hình như cả người nó cũng râm ran, hừng hực.
Nó ngồi dậy, gấp gáp cởi áo ra vì quá nóng, còn cậu hai thì nhìn nó loay hoay, cặc thì nứng mà người thì nóng, bộ dạng đó của nó làm cậu mắc cười. Khẽ bảo:
– Cởi quần ra luôn đi, nóng lắm, cậu muốn thấy người của mày.
Nghe xong, Mẫn nó cũng không ngại mà cởi luôn, hai con người trong phòng lúc này đều trần truồng, da thì thì ướt đẫm vì mồ hôi.
Xong xuôi, Mẫn nó nhanh nhảu cúi xuống, tiếp tục ngấu nghiến con cặc của cậu Hai như đã quen với việc này.
Cậu Hai ưng, mắt cậu nhắm nghiền, đầu hơi ngửa ra sau cảm nhận cơn khoái cảm mà thằng Mẫn đang bú liếm chùn chụt bên dưới như đang ăn một que kẹo nóng hổi.
Một lúc sau, hơi thở cậu Hai dồn dập, vai cậu phập phồng. Bàn tay đang đặt sau gáy Mẫn bỗng trượt lên, luồn sâu vô tóc, nắm một nắm, kéo đầu nó ngửa ra, rồi dí mạnh xuống.
Mẫn trợn mắt, cổ họng nghẹn lại, muốn kêu “cậu… cậu Hai…” mà miệng đầy nên chỉ phát ra tiếng “ưm” đứt quãng, nước mắt nó rịn ra khóe mắt.
Cậu Hai rít qua kẽ răng, giọng trầm, khàn đặc, hơi gắt mà vẫn nặng hơi thở kìm nén:
– Há miệng lớn ra… sâu nữa…
Mẫn run bần bật, lưỡi cứng đờ, hơi thở gấp như người sắp chết đuối. Nhưng vẫn há miệng ra thêm, môi khẽ run, đầu óc mờ mịt chỉ còn lại mùi của da thịt và sức nóng hừng hực từ con cặc cứng như đá của cậu Hai.
Cậu Hai giữ chặt tóc nó, hông cậu hẩy mạnh thêm chút, làm đầu Mẫn bật theo nhịp. Mỗi cú thúc ấy làm Mẫn nghẹn đến đỏ cả mắt, miệng như sắp không còn thở nổi như sắp ói ra đến nơi.
Nước miếng nó trào ra, dính bên khóe miệng, mà Mẫn chỉ kịp rên khẽ, tay bấu chặt lấy đùi cậu Hai, như bấu vào một chỗ để không ngã quỵ.
Giọng cậu Hai nặng nề, hơi thở gấp đến run cả vai:
– Ráng chịu… Cho tao
Mỗi nhịp thúc sau càng mạnh hơn, nó nuốt trọn con cặc của cậu hai hết lần này tới gần khác, tay cậu siết tóc nó không nương, kéo đầu nó dí sâu vô thêm, làm Mẫn tắc thở, nước mắt nhòe ra chảy xuống, ngực phập phồng muốn nổ tung.
Vậy mà giữa cơn tê rần ấy, Mẫn vẫn nghe tim mình đập loạn, vừa sợ, vừa xấu hổ, lại vừa có chút gì đó rần rần kỳ lạ lan khắp người. Hình như nó thấy khoái khoái cái cảm giác như này, vừa sướng, vừa nứng, hưng phấn đến độ nó vừa sợ vừa muốn thêm.
Mắt nó nhòe đi, hơi thở đứt quãng, đầu ong ong, nhưng vẫn ráng ngậm chặt, lưỡi run run quét quanh.
Cậu Hai rít lên khe khẽ, hơi thở gấp đứt quãng, tay cậu siết tóc nó mạnh hơn, giọng cậu khàn đặc:
– sắp… tới rồi… đừng có nhả ra… uống hết cho cậu…
Mẫn mở to mắt, lắc nhẹ đầu như muốn từ chối, nhưng cậu Hai giữ chặt, hông cậu giật thêm mấy nhịp mạnh nữa.
Rồi cậu Hai khẽ rên dài, người cậu siết lại, hông giật thêm mấy cái cuối cùng.
Một luồng nóng hổi, đặc quánh, bắn sâu vô miệng Mẫn. Nó trợn tròn mắt, cổ họng thì nghẹn lại, mùi và vị nồng nặc làm đầu óc nó choáng váng.
Cậu Hai vẫn giữ chặt đầu nó, tay siết tóc, thở gấp.
– Uống hết, nuốt…
Mẫn run lên, nước mắt trào ra, cổ họng nghẹn cứng, mà vẫn phải nuốt ực, cảm giác đặc quánh, mằn mặn và nồng lan xuống tận cổ. Tim nó đập loạn, ngực phập phồng, hơi thở đứt quãng như người sắp ngã quỵ.
Một chút tinh dịch còn dính nơi khóe miệng, Mẫn vội đưa tay quệt đi, mặt đỏ gay, hơi thở thều thào.
Cậu Hai thở hắt ra, ngực còn phập phồng, tay cậu buông nhẹ tóc Mẫn ra, giọng vẫn khàn khàn…
– Mày… Giỏi lắm…
Mẫn chỉ biết cúi đầu, mặt nóng bừng, miệng còn phảng phất vị mằn mặn nồng nồng, trong lòng thì lạ lùng: vừa sợ, vừa ngượng, lại vừa rần rần một thứ cảm giác khó gọi thành tên…
Nó ngồi dậy, trong tư thế quỳ, ngửa đầu ra sau thở như con chó chạy ngoài đồng. Cậu hai thì vừa tận hưởng cơn khoái cảm xong, ngẩn đầu dậy đã thấy toàn bộ khung cảnh trước mặt làm cậu nổi hứng… Cặc thằng Mẫn dựng đứng, đầu cặc nó giật giật liền hồi.
Cậu biết nó cũng muốn bắn lắm rồi, lúc đó cậu chỉ mỉm cười rồi vuốt cặc của mình vài cái như vét số dịch nhờn còn đọng lại khi nãy để bôi trơn… Cậu không nói gì, liền nhóng người tới nắm lấy cặc nó làm nó giật mình.
– Ahh… Cậu cậu… Con t…tê quá cậu!!!
– Haha, mày muốn bắn lắm rồi đúng không, cậu giúp mày
Mỗi cú vuốt làm Mẫn giật nhẹ, mặt nó đỏ như lửa, mắt dại đi vì nóng rát và tê dại. Nó cố ghìm lại, nhưng hơi thở dồn dập, ngực phập phồng như muốn bể ra.
– A… cậu… con… chịu… hổng nổi… – Mẫn lắp bắp, giọng lạc hẳn, người gục lên vai cậu.
Cậu Hai ghé sát tai nó, hơi thở nóng hổi:
– Bắn ra đi… để cậu nhìn mày.
Mẫn run lên, người nó căng cứng, rồi cả người như bật mạnh, mắt hoa lên, hơi thở đứt quãng thành tiếng rên nghẹn.
Tinh dịch bắn ra, nóng hổi, vấy lên tay cậu Hai bụng cậu. Cơ thể Mẫn giật mấy cái, miệng há ra, mắt nhòe nước. Lần đầu tiên trong đời nó có được cảm giác như thế này, nó bắn ra vừa nhiều vừa đặc, dính lên tay và cả người cậu hai.
Cậu Hai vẫn nắm chặt, vuốt thêm mấy nhịp cuối, rồi mới buông ra, hơi thở cậu cũng nặng và đứt quãng, mắt nhìn Mẫn chằm chằm, ánh nhìn nửa dữ nửa dịu:
– Giỏi… ngon lành…
Mẫn thở dốc, cả người rã rời, mặt đỏ bừng, mồ hôi rịn trán, miệng chỉ lí nhí được mấy tiếng:
– Cậu… Con…
Cậu Hai xoa nhẹ lên gáy nó, vuốt mấy sợi tóc dính mồ hôi, giọng dịu lại:
– Có vậy thôi đó, mày sợ cái gì hả… Đã hông? Sướng hông?
Nó mắc cỡ, cúi mặt xuống, lí nhí: – Con… Con hông biết là nó sướng vậy…con…con thấy khoái quá cậu…
Nói xong, cậu hai nằm phịch xuống giường, hai tay hai chân dạng ra:
– Người tao dính “sữa” của mày rồi… Liếm hết cho tao rồi mới được đi về dưới…
Mẫn nghe xong nó cũng không ngại, ngay lập tức nó cúi xuống, liếm láp từng ngóc ngách trên cơ thể của cậu không xót một chỗ nào. Còn cậu thì vừa tận hưởng, vừa chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.