Gió chiều thoảng mùi khói rơm từ bếp sau, trộn với hương mủ cây ngai ngái của mấy cây củi chưa phơi khô đang cháy trong lò. Trời chưa kịp đen hẳn, mà sân trong đã lên đèn. Bóng đèn dầu treo lủng lẳng giữa gian bếp rọi xuống mâm chén dở dang, đũa bát xếp chênh vênh trên nia tre cũ móc.
Thằng Mẫn với thằng Đực ngồi co ro một góc, lưng dựa vách, tay cầm chén cơm nguội chan nước rau luộc. Một đứa trắng nhách, một đứa đen thui, coi vậy mà thân nhau lắm, cùng tuổi, cùng phận làm công cho nhà lớn, sáng dậy từ khi gà chưa gáy, tối tới mới được ngồi thở. Thằng Mẫn thì hay chạy việc nặng ngoài nắng nên da nó hơi ngâm, còn thằng Đực thì chuyên đi hầu ông bà bá chuyện này chuyện kia trong nhà, tuy thằng Đực việc nó nhẹ hơn nhưng cũng chạy đôn đáo cả ngày, không nặng nhưng cũng mệt chẳng thua gì thằng kia.
– Mày có nghe gì hông? – thằng Đực vừa gắp miếng cá khô, vừa ngó ra sau bếp:
– Chiều nay tao thấy bà Ba ngồi một mình dưới gốc mận, mặt buồn thiu.
– Ờ, tao thấy bà từ trên lầu xuống, im re. – Mẫn gật gật.
– Chắc bả làm gì phật ý bà cả chứ gì, chớ hổm rày bà cả khó chịu dữ lắm.
– Mà nhà này kỳ ha… Bà Ba ở cũng lâu rồi, vậy mà chưa có con cái gì ráo trọi.
– Suỵt, nói nhỏ thôi mày, lỡ có người nghe được là tụi mình no đòn đó.
Thằng Đực chun mũi cười:
– Tao nói vậy thôi chớ ai nghe. Mà nè, mày nghe tin gì chưa?
– Tin gì?
– Sáng mai có người quen ở chợ đem trái cây vô biếu. Nghe nói có vú sữa Vĩnh Kim, bưởi Năm Roi nữa đó.
Mẫn nghe tới bưởi thì mắt sáng lên, nhưng liền sau đó cụp xuống:
– Đem vô biếu Cậu Cô chớ tụi mình có được ăn đâu.
– Ờ ha… Mà mấy bữa nhà trên có đồ ăn ngon mà người ăn không hết, bả Bếp lén cho miếng là mừng rồi.
Dứt lời, bỗng phía cửa sau có tiếng dép lẹp xẹp, rồi dáng bà Bếp hiện ra, tay phe phẩy cái quạt mo, mắt đảo một vòng:
– Hai đứa bay ăn lẹ lẹ đi. Mẫn, mày ôm dùm tao mớ củi ra kho phía sau, trời sắp tối, mai khỏi mót.
– Dạ bà.
– Nhớ sắp ngay ngắn vô góc trong nghen, đừng để tầm bậy tầm bạ chuột nó làm ổ.
– Dạ con biết rồi.
– Còn mày, Đực, rửa mớ chén này giùm tao. Đừng có để tới mai, bà dậy sớm, bà thấy bả rầy nghe hông.
– Dạ dạ bà.
Bà Bếp nói xong rồi quay đi, cái lưng còng in bóng dài trên nền gạch cũ. Miệng bả vẫn còn làu bàu:
– Làm gì cũng phải để mắt chút… Sống trong nhà lớn mà tềnh tang hoài.
Thằng Mẫn ăn xong, bỏ chén cơm xuống rồi blật đật ra sau hè, nơi chất đống củi vừa chẻ hồi sáng còn vương mùi khói. Nó vén tay áo, khom lưng ôm từng bó, đi chậm chậm về phía nhà kho.
Kho củi nằm sát hàng rào tre, má ngói lợp thấp, vách gỗ lỗ chỗ ánh trăng rọi vào loang lổ. Mùi tro củi, lá mục, và cả mùi vôi cũ xộc thẳng lên tới óc, nhưng chắc nó quen rồi. Nó đặt từng bó củi sát vào góc tường, cố xếp cho ngay ngắn, xong xuôi thì trăng cũng đã lên cao từ bao giờ.
Nó đứng khựng một chút ngoài sân sau, rồi sực nhớ là Cậu Hai kêu lên phòng bóp chân cho cậu.
Mẫn giật mình. Đầu óc cả chiều loay hoay việc vặt, giờ mới nhớ ra.
Nó vội bước về phía gian bếp trong, định kiếm đường đi vòng ra hiên lớn, thì chợt thấy thằng Đực ngồi chồm hỗm nơi góc cột, dưới cây đèn dầu nhỏ xíu treo thấp.
– Mày làm gì đó? – Mẫn ghé lại hỏi.
– Đếm tiền. – Thằng Đực lí nhí – Bữa nay Bà Bếp cho tao năm đồng lẻ. Hôm qua còn dư ba đồng thì được tám đồng.
Mẫn nhếch mép, cúi nhìn lòng bàn tay lấm bụi của nó, thấy vài đồng xu bạc nhỏ nằm lọc cọc. Ánh sáng từ ngọn đèn chiếu lên gò má lem nhem của Đực, vừa khờ vừa tội.
– Mày dể dành tiền làm gì, tao thấy hai bữa nay mày cứ đếm đếm suốt.
– Mày cho tao thêm hai đồng đi, tao tiết kiệm tiền trong heo đất, một lần mười đồng – Thằng Đực chồm tới năn nỉ.
– Tao mà có, tao cũng để dành chứ cho mày chi thằng quỷ.
Nói xong, thằng Đực bĩu môi, còn thằng Mẫn thì vội bước ra trước.
– Mẫn đó hả? Mày đi đâu vậy?
Mẫn giật mình quay lại, thấy dáng bà từ gian trong đi ra, tay còn cầm cái quạt mo phẩy phẩy:
– Dạ… con tính… lên nhà trên.
– Mần chi?
– Dạ… hồi sáng Cậu có kêu còn tối lên bóp chân cho cậu.
Bà Bếp đứng lại ngay cửa bếp, mắt nhìn Mẫn một vòng từ đầu tới chân, giọng chậm rãi:
– Ừm… Vậy đi đi. Nhưng mà nghe tao dặn nè.
Mẫn khựng lại.
– Lên nhà trên phải biết hành xử sao cho phải phép. Ai có hỏi gì thì nói gọn gàng, đừng cà lăm. Ổng bá tuy ít la, mà không ưa cái thói lơ ngơ. Hầu cậu hai cho đàng hoàng, cậu kêu gì làm đó, không có cãi cậu, loạng quạng bà cả đuổi mày như chơi.
– Dạ, con biết rồi bà.
– Đi đi. Mà… nhớ gõ cửa phòng cậu
– Dạ.
Mẫn cúi đầu một cái rồi quay đi, lòng nó tự nhiên hồi hộp không yên. Nó bước chậm chậm qua hiên trước, rồi men theo hành lang dẫn ra cầu thang gỗ. Ánh trăng rọi qua mấy song cửa, đổ bóng xuống nền gạch tàu.
Cầu thang lên lầu gỗ cũ, bước nào cũng kêu răng rắc. Tay Mẫn bấu nhẹ vào thành, lòng bàn tay dính chút mồ hôi. Mỗi bước lên cao, làm tim nó đập nhanh hơn một nhịp.
Nó chưa bao giờ được đặt chân lên đây, thiệt ra cũng không biết phòng cậu ở đâu, nhờ hồi nãy bà bếp chỉ cho mới biết. Trên lầu thì chỉ có mỗi phòng cậu là sáng đèn thôi, mấy phòng kia thì đều là phòng trống hết.
Mẫn đứng trước cửa một lúc rồi mới gõ cửa:
Cốc… cốc…
– Vô đi.
Giọng người trong phòng vọng ra, hơi trầm nhưng nó vẫn nghe rõ là giọng của cậu. Mẫn hít một hơi rồi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Bản lề kêu “cót két”, cánh cửa từ từ mở ra.
Phòng Cậu Hai không rộng, nhưng khá ngăn nắp. Đèn dầu đặt trên bàn nhỏ gần giường hắt ra ánh sáng dịu, làm không gian cũng vàng vàng, ấm ấm.
Cậu Hai Thiện kê gối cao, nằm tựa lưng trên giường tre, đắp mền ngang bụng, chừa trần phần thân trên, lộ cơ ngực rắn chắc, thêm cái ánh đèn vàng hắt vào, bóng lưỡng. Tóc cậu rũ vài sợi xuống trán, mắt nhắm hờ, như đang lim dim nghỉ.
Cậu không nhìn liền, chỉ cất giọng:
– Vô rồi sao còn đứng đó?
– Dạ… con Mẫn.
– Ừ. Lại đây
Mẫn rón rén bước lại gần giường, lưng hơi khòm xuống, nó nói:
– Dạ… Cậu biểu con.
Cậu trở mình nhẹ, mở mắt nhìn xuống bàn trà. Tay cậu vươn ra, lấy bình trà gốm nhỏ, rót chén.
– Mầy uống trà hông?
– Dạ… thôi… con không dám.
– Tao hỏi uống không, chớ đâu hỏi dám hay không.
Mẫn lúng túng. Nó cúi đầu:
– Dạ… uống.
Cậu đẩy chén trà qua phía mép bàn gần Mẫn. Thằng nhỏ đưa tay đón lấy, tay run nhẹ. Hơi trà nóng, thơm thơm, có vị nhẫn nhẫn đầu lưỡi.
– Bữa nay làm việc dưới bếp?
– Dạ, con quét sân, tưới bông với mót củi…
– Mệt hông?
– Dạ… quen rồi Cậu.
Cậu không nói gì thêm. Mắt cậu vẫn nhắm hờ ngả người ra phía sau. Còn Mẫn đứng im, nó không dám ngước mặt lên nhìn, còn không khí trong phòng thì yên tới mức nghe rõ cả tiếng tim mình đập. Nó liếc qua lên mép bàn, thấy cậu hai đã uống một ly trà còn ít nước đọng lại ở đáy ly, vừa xong, chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều thì cậu cất lời, giọng không to, cũng không nhỏ:
– Mầy lên đây… bóp chân cho cậu một chút.
Mẫn nghe xong, đứng chết chân một lúc. Nó không quen chuyện này, trước giờ có ai biểu nó đụng vô người chủ bao giờ đâu. Nhưng thấy Cậu Hai không mở mắt ra, chỉ nhấc chân phải khỏi mền, đưa nhẹ ra phía mé mé giường, nó đành rón rén bước tới.
Giường tre kêu “cót két” khi Mẫn ngồi xuống mép. Tay nó run run chạm vô cổ chân cậu. Da Cậu Hai nóng hổi, hơi ẩm, cậu thơm cái mùi dễ chịu lắm, kiểu hít vào vào là thấy khoái liền.
Mẫn đưa tay xoa xoa dọc bắp chân rồi tới bắp đùi. Càng lúc càng gần lên trên, hơi thở nó bắt đầu rối. Tay thì run mà trong người lại nóng. Kỳ thiệt, sao tự nhiên đầu óc nó mơ màng quá, tim đập cũng nhanh, mặt đỏ như đang bị sốt.
– Hồi nhỏ… – Cậu Hai cất tiếng, giọng đều đều – Tao có đứa ở, bóp chân cho tao mỗi tối. Mầy bóp cũng khéo đó.
Mẫn lí nhí:
– Dạ… con không biết, con bóp đại.
– Vậy mà làm tao thấy dễ chịu… – Cậu nói, rồi kéo một hơi dài, giống như người ta đang thưởng thức thứ gì đó.
Tay Mẫn giờ đã gần lên tới đùi trên. Nó giật mình, toan rút tay lại thì cậu đặt nhẹ bàn tay lên mu bàn tay nó, giữ lại.
– Đừng ngừng… bóp thêm chút nữa đi.
Mẫn thấy tay cậu hơi lạnh. Người nó nổi hết da gà, không biết vì lo sợ hay vì cái cảm giác tê tê, ngồ ngộ chạy dọc sống lưng.
Rồi bỗng nhiên, bàn tay cậu Hai lướt nhẹ lên mép mền, rồi từ từ kéo xuống. Tấm vải thô trượt khỏi bụng, qua rốn, dừng lại ngay nơi hông, để lộ phần dưới chỉ còn mỗi chiếc quần vài mỏng màu trắng, ôm sát lấy cơ thể, che cái chỗ đó của cậu, còn ngoài ra trên người cậu Hai lúc này chẳng còn thứ gì cả.
Ánh đèn dầu hắt xuống, tạo nên cái thứ ánh sáng vừa mờ vừa vàng, như phủ một lớp mật onh lên da thịt. Cơ bụng cậu không phải kiểu cuồn cuộn như mấy người lực điền, mà săn chắc, thon gọn, từng rãnh cơ đều hiện rõ ra. Dưới lớp vải mỏng ấy, cặc cậu Hai cương lên, nằm vắt ngang một bên khiến từng đường gân hằn qua chiếc quần bó ấy, không những thế cậu còn cố giật giật vài cáo.
Thằng Mẫn thì ngồi đực ra, mắt nó mở to, miệng há nhẹ. Từ hồi cha sanh mẹ đẻ tới giờ nó chưa từng thấy của ai như vậy, hồi trước có tăm chung với thằng Đực, nhưng của nó cũng bình thường thôi chứ không có to tổ chảng kiểu của cậu, mà nó cũng chỉ dám nhìn lén, huống gì là nhìn gần sát bên, lại còn trong cảnh này. Người nó nóng bừng, như có ai đổ dầu vô ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong bụng.
Cái quần trắng bót sát đó, nó dính khẽ vô da, căng căng như sắp bung ra. Vải mỏng thấy cặc cậu phía trong. Nó đâu có rành mấy chuyện này, nhưng thấy vậy, tim nó đập loạn, mặt thì đỏ, đầu óc như tê rần.
Cậu Hai nghiêng đầu, ánh mắt thì vẻ hơi nhắm hờ nhưng miệng thì lại không nhịn được cười.
– Mầy nhìn cái gì dữ vậy?
Mẫn giật bắn người, quay mặt đi, ấp úng:
– Dạ… con đâu có… con chỉ…
– Thì nhìn cũng được… Tao cho phép – Cậu cười khẽ.
Rồi cậu kéo nhẹ tay nó lại gần hơn, tay kia vẫn để hờ trên bụng, ngón tay móc nhẹ vô thun quần, kéo đầu cặc lộ ra ngoài một chút, rồi lại buông xuống, mân mê nhẹ nhàng như cố ý cho thằng Mẫn thấy.
– Mầy không thấy tao nóng sao… Hồi nãy uống trà xong, người cứ bứt rứt kỳ kỳ sao.
Mẫn ngập ngừng, nhưng cơ thể như không chịu nghe lời, nó rướn người sát hơn, mùi đàn ông tỏa ra từ da thịt cậu Hai làm đầu óc nó như quay cuồng. Mùi mồ hôi nhẹ, trộn với mùi nước thơm, mùi trà, và cả cái cảm giác thèm muốn lạ lùng.
Tim nó đập nhanh đến mức chính nó cũng nghe được. Rồi nó cảm giác như, cặc nó cũng cứng từ bao giờ chẳng hay, như cái kiểphản chủ, nó có khi nào nghĩ tới chuyện này đâu, nhưng nó không giấu cậu hai, nó không mặc quần bó ở trong, nên khi cặc mà có cứng lên, thì sẽ đội lên lớp quần luôn.
Cậu Hai nhìn xuống, thấy chỗ giữa háng thằng nhỏ cũng nhô lên rõ mồn một, quần vải mỏng tanh chẳng giấu được gì. Mà cái mặt nó thì cứ ngơ ngác, mắt tròn xoe, trán lấm tấm mồ hôi, nhìn vừa quê vừa khờ, làm cậu bật cười khẽ.
Cậu nhướng mày, giọng nửa trêu nửa thương:
– Cái thằng… hai mấy tuổi đầu rồi mà chưa biết mấy chuyện này hả?
Mẫn giật mình, lập tức lấy một tay che ngay cặc nó đang cứng, còn tay kia thì gãi đầu lia lịa. Mặt nó đỏ gay như trái cà chua chín, mắt liếc liếc xuống đất. Nó lí nhí, giọng như muỗi kêu:
– D… dạ… con đâu có… có làm gì đâu, tự… tự nó vậy á…
Cậu Hai cười lớn hơn, đưa tay vỗ vỗ lên mền:
– Trời đất… tao có nói mầy làm gì đâu. Mà nhìn cái mặt mầy mắc cười ghê.
Mẫn càng lúc càng bối rối, tay che chặt hơn, người thì như muốn chui xuống đất. Nó cắn môi:
– Cậu… đừng nhìn… Con thấy kỳ quá
-Nhìn chi không được? Tao đâu mù. Mày nhìn của tao được, thì sao phải mắc cỡ, như nhau thôi mà.
Cậu nói tỉnh bơ, rồi lại nghiêng người chống tay lên gối, ngó Mẫn kỹ hơn, mắt ánh lên vẻ gì đó vừa thích thú vừa… cưng cưng.
– Mầy thiệt á nha… ngơ ngơ vậy chớ tướng tá cũng ngon lành, đâu đưa ra cho cậu Hai coi thử coi.
Mẫn nín thinh, tai nóng ran, mà trong lòng lại thấy cái gì lạ lắm. Không hẳn sợ, cũng không phải ghét… chỉ thấy tim đập quá chừng, muốn chạy trốn mà chân dính cứng xuống chiếu. Nó mím môi. Tay nó buông ra chậm chậm, như thể đang tháo bỏ một cái gì nặng nề từ trong lòng hơn là ngoài thân thể.
Chiếc quần bà ba xộc xệch lùi xuống chút, để lộ ra cặc nó bậc lên vif đã cứng đến độ không thể cứng hớn.
Cậu khẽ “hừm” một tiếng, rồi nhướng mày nhìn:
– Của mày coi bộ cũng ngon lành đó nghen, mà cứng ngắc rồi, khó chịu lắm chứ gì.
Cặc của nó trơ ra trước mặt cậu hai, của nó tuy không dài của cậu nhưng cũng xấp xỉ, về độ gân guốc thì thằng Mẫn nó mạnh hơn nha, nhưng của nó lại ngâm đen hơn của cậu Hai một chút.
Thằng Mẫn nó cúi gầm mặt, ngại ngùng không dám nhìn thẳng mặt cậu. Chỉ khẽ đáp.
– D…dạ cậu, con thấy bứt rứt trong người quá cậu…
Nghe xong, cậu hai chồm tới. Tay cậu đặt lên cằm Mẫn, nâng nhẹ, buộc nó phải ngẩng mặt lên. Cái cằm nhỏ, làn da rám nắng, mái tóc hơi rối vì mồ hôi, ánh mắt tránh né lơ đãng – tất cả lọt thỏm trong tầm nhìn của Cậu Hai.
Mắt cậu nhìn sâu, không còn kiểu bất cần như thường ngày nữa. Giọng cậu trầm trầm, chậm chậm:
– Nhìn tao nè.
Mẫn ngần ngừ, rồi nó cũng nhìn. Mắt nó run rẩy, lòng ngực phập phồng. Cảm giác như đang bị cậu Hai đọc được hết từng ý nghĩ của nó.
Cậu Hai cúi sát hơn, hơi thở ấm phả vào mặt nó. Tay cậu vẫn để dưới cằm, ngón cái khẽ vuốt nhẹ một đường lên gò má.
– Mầy giúp tao trước… nghe hông?
Mẫn không trả lời. Miệng nó khô khốc, tim đập loạn trong lồng ngực.
– Rồi tới lượt tao… – Cậu Hai thì thầm – Tao sẽ làm mầy dễ chịu hơn.
Bàn tay cậu lướt xuống cổ nó, rồi đặt nhẹ lên vai. Cái đụng chạm ấy vừa đủ để khiến Mẫn khẽ rùng mình.
– Tao hứa mà, tao đâu có ép mầy không công…
Cậu mỉm cười.
– Mày nói đi… giúp Cậu Hai nghe?
Mẫn cắn môi. Tay nó siết lấy vạt áo. Trong lòng nó đang đánh nhau loạn xạ, một bên là sợ, một bên là tò mò, một bên là thứ cảm giác kỳ lạ trào lên không kịp đặt tên.
Rồi rất khẽ, như sợ chính mình nghe thấy, nó thều thào:
– Dạ…
Chỉ một chữ đó thôi, đủ để Cậu Hai khẽ nheo mắt lại, rồi cúi xuống sát tai nó:
– Ngoan… Cậu thương…