Nội dung truyện
Tâm gật đầu lia lịa, lí nhí “Dạ con biết rồi”, rồi tiếp tục cúi đầu đi tiếp. Tay vẫn nắm chặt cái khăn lau cũ mèm trong lòng, chân bước chậm lại như cố kìm tim khỏi đập mạnh.
Lau dọn xong, tới giờ hầu ăn. Tâm lặng lẽ mang khay cơm canh lên, bưng từng món đặt lên bàn. Cậu Ba ngồi ngay ngắn, chậm rãi dùng bữa, thi thoảng hỏi một hai câu về việc làm ruộng, chuyện sắp đưa ghe lên tỉnh, hay đất cát ngoài ranh.
Cả nhà cũng rôm rả đáp, không khí trong phòng sáng bừng lên với tiếng chén khua, tiếng thìa va vào bát.
Ăn xong xuôi, gia nhân bắt đầu lui xuống. Tâm cũng đứng lên định thu dọn thì Cậu Ba bỗng gọi khẽ:
– “Tâm… Lát lên hầu tao tắm.” – giọng cậu đều đều, không biểu cảm nhưng ánh mắt thì liếc qua như ra hiệu.
Tâm khựng người, rồi dạ một tiếng nhỏ, gật đầu, bưng mâm lui xuống bếp.
Nó nhóm lửa, đun một nồi nước lớn. Lát sau, đem đổ vào cái bồn men sứ đặt ở góc phòng tắm, thứ hàng đặt từ Pháp về, bóng loáng, tròn như lòng máng. Để thêm phần sạch sẽ, Tâm bẻ đôi một cục xà bông Marseille xanh lá – loại thơm mùi dầu ô liu mà nhà chỉ dùng cho mấy cậu – rồi khuấy cho tan ra trong nước. Mùi thơm ngai ngái, sạch sẽ bốc lên, quyện với hơi nước ấm mờ nhẹ khắp phòng.