Buổi chiều muộn, mặt trời đỏ ối trôi dần xuống mép biển. Khánh Hùng vừa rửa tay bên lu nước cạnh căn chòi thì nghe tiếng động cơ xe. Chiếc SUV đen bóng dừng lại cách chòi vài bước, cửa bật mở, một người đàn ông lớn tuổi bước xuống, tóc bạc hoa râm, bộ vest đắt tiền nhưng hơi nhàu, cổ áo mở hai nút, để lộ làn da rám nắng đã có dấu thời gian.
“Chào cậu,” người ấy nói, giọng trầm đục, có chút khàn. “Tôi là Tòng – doanh nhân, nghe tiếng cậu đã lâu.”
Hùng nhìn ông ta, đoán ngoài sáu mươi. “Chào ông. Ông tới đây có việc gì?”
Lão Tòng tiến lại gần, mắt dán chặt vào thân hình lực lưỡng của Hùng, đôi mắt ánh lên thèm khát không giấu giếm.
“Tôi từng là trai trẻ… nhưng giờ già rồi, chỉ còn lại cái xác nhớ nhung. Họ bảo tôi phải thử… thì mới hiểu vì sao một làng chài lại có thể giữ chân bao nhiêu đàn ông.”
Hùng lau tay vào vạt áo. “Vậy ông muốn tôi làm gì?”
Lão Tòng nhếch mép cười, lột bỏ áo vest, rồi tháo cúc sơ mi, lộ ra thân thể đã lão hóa nhưng vẫn vững chãi. “Tôi không muốn vờ vịt. Tôi đến để được cậu ‘vỗ cho một trận’.”
Trong căn chòi, ánh chiều hắt qua khe vách gỗ, soi lên thân thể trần của lão doanh nhân đang nằm ngửa, hai chân gác lên mép giường, mông hơi nâng lên, lỗ nhỏ thâm thẫm phía dưới hồng hồng run rẩy, co bóp từng đợt như đang mời gọi.
Hùng ngồi ở mép giường, cây hàng dài 25cm đã cứng đến mức gân xanh nổi rõ, đầu khấc đỏ au rịn chút dịch trong. Anh cúi xuống, phả hơi nóng vào đùi trong lão.
“Ông chắc không?”
“Tôi không phải trai mới lớn. Cứ vào đi. Càng mạnh càng tốt.”
Hùng không khách sáo, đặt đầu khấc vào cửa sau. Tay anh giữ hông lão thật chặt. Rồi…
“Phạch…”
“Á—h…!” Lão Tòng gào khẽ, toàn thân bật lên, mồ hôi túa ra ngay tức thì. Đầu khấc to như chén rượu đã chui tọt vào lỗ nhỏ.
“Bên trong vẫn siết chặt đấy, ông ạ,” Hùng gằn giọng, bắt đầu nhấn từng đoạn.
“Phạch… phạch… phạch…”
Cây hàng tiến vào từng centimet, căng tràn, đầy đặn, như một thân cọc ép sâu vào đất đá. Lỗ nhỏ co bóp điên cuồng, gân quanh mép cửa đỏ bừng, nhịp co rút rịt liên hồi như vừa đau đớn vừa sung sướng.
“Ô… ôi mẹ ơi… sâu… sâu quá…” Lão Tòng rên như khóc, móng tay cào giường, người già nhưng thần trí như trẻ lại, mỗi đợt cây hàng thúc vào là một đợt rùng mình.
Hùng đã cắm sâu đến tận gốc, bụng dưới chạm vào mông lão, bìu kề sát da, thứ côn lớn ấy ngập hẳn trong lỗ nhỏ khiến ai nhìn cũng phải rợn người.
“Bạch… bạch… bạch…”
Anh bắt đầu dập. Mỗi cú rút ra chỉ chừa lại phần đầu, rồi thọc trở lại bằng cả chiều dài 25cm, nghe rõ tiếng “phạch phạch” nặng nề va vào trong thịt.
Lão Tòng khóc không thành tiếng, nước mắt nước mũi trộn lẫn, mồ hôi ướt cả gối. Miệng ông há ra, cổ họng phát tiếng rên rỉ vỡ vụn.
“Ư… ưm… a… nó… nó xoáy bên trong tôi… như… như tra tấn… mà sung sướng lắm…”
Hùng cúi người, hai tay giữ vai lão, mỗi cú thúc là một nhịp ép chặt từ hông, ép sâu đến tận cùng, lỗ nhỏ thít cứng, nóng hừng hực như ngọn lửa quấn quanh côn cứng.
“Bạch bạch bạch bạch!”
Lão Tòng bất ngờ cong người, co rút mạnh, rồi gào khản giọng:
“Tôi… tôi ra… tôi ra…!”
Lỗ nhỏ co bóp bạo liệt, như hút, như xiết, như bóp nghẹt cả cây hàng đang giày vò mình. Hùng nghiến răng, gầm khẽ, rồi…
“Phập!” – một cú cuối cùng.
“Phụt… phụt phụt…!”
Cả luồng tinh nóng rực dội sâu vào trong, lão Tòng giật mạnh người lên, há miệng thét câm lặng, rồi thả rơi người như mất hết xương sống.
Từ lỗ nhỏ, tinh trùng bắt đầu rỉ ra, trắng đục, đặc sệt, chảy tràn xuống mông, thấm ga giường.
Hùng rút cây hàng ra, một tiếng “sụt” vang lên ướt nhẹp. Lỗ nhỏ vẫn mở rộng, co giật theo từng nhịp thở, dịch trắng vẫn tiếp tục ứa ra từng giọt.
Lão Tòng thều thào: “Đáng giá… từng phút… tôi tưởng mình đã hết cảm giác… nhưng cậu… như kéo cả phần đàn ông cuối cùng trong tôi sống lại.”
Hùng mặc quần, không nói gì. Anh đi ra ngoài, để lại ông lão nằm bất động trên giường, người già nhưng nét mặt thỏa mãn đến lạ thường.