Khánh Hùng đang dỡ mẻ cá cuối cùng trong buổi sáng thì một bóng người lạ từ xa đi về phía căn chòi. Người đàn ông mặc sơ mi trắng, quần tây đen, chân giẫm lên nền cát ướt mà không chút nao núng. Dáng người cao, gọn gàng, tóc vuốt keo bóng bẩy, mang kính gọng mảnh. Hùng liếc qua, nhận ra kiểu người này – không phải dân làng, cũng không phải khách du lịch tò mò thường thấy.
“Chào anh, tôi là Trí – luật sư,” người đó mỉm cười. “Tôi nghe người ta kể về anh… nên ghé thử.”
Hùng đặt rổ cá xuống, gạt mồ hôi trên trán. “Cậu muốn gì?”
Trí đẩy gọng kính, ánh mắt không giấu được sự thèm thuồng đang gợn lên. “Tôi muốn… được như những người trước.”
Hùng không đáp, chỉ quay người đi vào chòi. Trí lập tức theo sau.
Không gian bên trong vẫn như cũ: một giường tre nhỏ, tấm chăn mỏng, và hương muối mặn lẫn mùi mồ hôi đàn ông thoang thoảng. Trí tháo kính, mở cúc áo, ánh mắt dán chặt vào người đàn ông có nước da đồng hun đang kéo phăng chiếc áo ba lỗ ra khỏi người.
Ngực Hùng phập phồng theo từng nhịp thở, từng múi cơ nổi lên rắn rỏi, từng vệt mồ hôi chảy dọc theo bụng khiến Trí nuốt nước bọt.
“Trút đồ ra,” Hùng nói gọn.
Trí ngoan ngoãn làm theo, đến khi toàn thân trần trụi, cái lỗ nhỏ phía sau đã bắt đầu co giật nhẹ vì hồi hộp.
Hùng ngồi lên giường, chống khuỷu tay ra sau, đôi chân mở rộng. “Lại đây.”
Trí quỳ xuống giữa hai chân Hùng, bàn tay run rẩy chạm vào đùi anh, rồi từ từ vuốt lên chỗ đang phồng căng trong quần. Khi lớp vải bị kéo xuống, “cây hàng” 25cm lộ ra, vừa dày vừa dài, gân guốc và nặng nề. Mùi đàn ông đậm đặc bốc lên, làm Trí như nghẹt thở.
“Chóp chép… chóp… ọc ọc…”
Miệng Trí quấn lấy phần đầu đỏ sậm đang nóng bừng, môi anh ta không tài nào khép hết chu vi. Lưỡi quấn vòng, đầu gật lên xuống, cổ họng rướn dần để nuốt sâu hơn. Nhưng dù cố đến mấy, cái đầu dài của cây hàng vẫn đâm vào lưỡi gà khiến Trí khụ lên từng hồi.
“Ọc… ọc ọc… a…”
“Được rồi. Đổi tư thế,” Hùng nói, đứng dậy, đẩy Trí nằm sấp xuống giường. Tay anh kéo mông đối phương lên, tách rộng hai bờ mông.
“Lỗ nhỏ này lâu chưa dùng?”
“Ba tuần… ơ…”
Ngón tay Hùng vừa chạm vào, lỗ nhỏ đã mút lấy, như một miệng hút khát khô. Anh phết nước bọt lên, đầu ngón tay lần lượt đâm vào – một, rồi hai, rồi ba ngón – cảm giác bên trong nóng, bó chặt, co giật nhẹ theo mỗi lần xoay tròn.
“Chà… cũng biết chuẩn bị đấy,” Hùng khẽ cười.
Anh kéo hông Trí ra sát mép giường, đưa đầu cây hàng chạm lên lỗ nhỏ. Trí nghiến răng, toàn thân siết cứng.
“Thả lỏng… tôi vào đấy.”
“Phạch…”
Đầu khấc chui tọt vào, làm Trí thét khẽ, móng tay cào lên nệm.
“Á… chậm… chậm lại…”
Hùng không vội, anh rướn người, dồn từng centimet nặng nề vào bên trong, như ép một khúc gỗ dài vào miệng bình sành. Lỗ nhỏ rít lên, “rụt rịt…”, từng cơ vòng co thắt để thích nghi với chiều dài dày đặc của anh.
“Có… vào hết chưa?” Trí thở dốc.
Hùng ghì sát hông người dưới, cây hàng đã ngập trọn 25cm, đầu dội tận sâu bên trong, chạm đến nơi mà Trí chưa từng ai đụng tới. Bụng dưới anh dán vào mông đối phương, thân thể nóng rực như thiêu đốt.
“Bạch… bạch… bạch…”
Cứ mỗi cú rút ra rồi đẩy vào, lỗ nhỏ lại kêu rên ướt át, từng tiếng vang vọng trong căn chòi bé nhỏ. Trí ôm gối, miệng rên:
“Ư… ưm… a… nó… nó vào sâu quá…”
“Chịu được chứ?”
“Được… đừng… đừng dừng…”
“Bạch bạch bạch!”
Hùng tăng tốc, hai tay giữ hông Trí chặt như cùm sắt. Thân dưới anh chuyển động như máy, mỗi cú thúc đều dồn tới tận gốc, khiến bìu va đập vào mông Trí phát ra tiếng “phạch… phạch…” nặng nề. Lỗ nhỏ căng trướng đến căng tức, co bóp dữ dội, như cố gắng nuốt trọn thứ đang xuyên phá mình.
Trí khóc nước mắt nước mũi, mồ hôi nhỏ giọt từ cằm, người ướt sũng. Nhưng trong ánh mắt sau cặp kính là sự mê đắm cuồng dại.
Hùng rướn người, nhấn sâu một lần nữa, thì thầm vào tai:
“Sắp rồi. Giữ nguyên cho tôi.”
“Phạch! Phạch! Phạch!”
“Phụt… phụt phụt…!”
Một luồng nóng hổi dội thẳng vào trong, làm Trí bật cong lưng như điện giật. Lỗ nhỏ co bóp dữ dội, mút lấy cây hàng như không muốn rời.
Hùng rút ra chậm rãi, cây hàng ướt đẫm ánh lên trong nắng. Từ lỗ nhỏ của Trí, từng dòng trắng đục chảy ra, nhỏ xuống đùi, xuống ga giường, từng nhịp co thắt vẫn tiếp diễn âm ỉ.
Trí nằm bất động, hơi thở đứt quãng. Một lát sau, anh mỉm cười yếu ớt.
“Tôi… hiểu rồi… vì sao người ta quay lại.”
Hùng không đáp. Anh mặc quần vào, xỏ dép, rồi quay ra sân, như thể chuyện vừa rồi chỉ là một lần đánh cá bình thường trong ngày.