Cái nắng đầu tháng Sáu như rát mặt. Đường vào làng chài bụi mù đất đỏ, nhưng gã đàn ông mặc áo ba lỗ trắng, lưng đeo balo thể thao vẫn bước từng bước dứt khoát. Hắn tên là Minh, huấn luyện viên thể hình tự do, thân hình đô con, cơ bắp cuồn cuộn từng thớ. Vừa xuống xe ở thị trấn, Minh đã hỏi đường vào làng như thể có hẹn trước.
“Nghe nói ở đây có thằng cha nào… cây hàng dài như cẳng tay con nít, phải không?” – Minh cười hềnh hệch khi hỏi thăm dân chài, giọng nửa bỡn cợt, nửa hào hứng.
Họ không đáp. Chỉ tay về phía chòi gỗ cuối bãi cát. Căn chòi nằm lọt thỏm giữa lùm phi lao, nơi mà ai từng ghé qua đều chẳng trở lại trong cùng một dáng đi.
**
Hùng đang vá lưới. Trần trụi từ thắt lưng trở lên, cơ bắp rám nắng nổi đường gân như thân dừa. Nghe tiếng bước chân nện mạnh, anh ngẩng đầu nhìn. Người lạ tiến lại gần, giọng bộc tuệch:
“Ông là Hùng?”
“Tôi là Hùng. Cậu tìm tôi?”
Minh đưa tay ra, bàn tay to bè, dày thịt như vỏ cây. “Tôi Minh. Làm nghề thể hình. Nghe danh ông… cũng thuộc dạng lực lưỡng, nên đến coi thử… thật sự ngon đến cỡ nào.”
Hùng không nói, chỉ đứng lên, cây hàng dưới lớp quần vải đã cộm rõ. Anh bước vào chòi, ra hiệu cho Minh theo sau.
**
Trong ánh sáng nhập nhoạng, Hùng khóa cửa. Minh đã trút áo, thân thể cao gần mét chín, vai u thịt nở. Cậu ta tự tin, như đang đến đấu sức.
“Tôi dưới nặng lắm đó. Đừng nghĩ chọc vô là tôi xiêu.”
Hùng chỉ gật. “Tôi không cần cậu xiêu. Chỉ cần cậu mở ra.”
Minh phá lên cười. Nhưng tiếng cười ngắt lại khi Hùng tiến tới, tay kéo phăng quần short của cậu ta. Trong một cái giật, Minh đã lộ mông to tròn, chắc nịch, lỗ nhỏ ẩn giữa hai khe mông rám nắng.
“Tắm biển chưa?” – Hùng hỏi, tay đã xoa mông cậu.
“Chưa.”
“Lát ra tôi rửa sạch.”
Chưa kịp phản ứng, Minh đã thấy mình bị đẩy áp ngực vào giường tre. Hùng cúi xuống, cắn nhẹ lên lưng, lưỡi liếm dọc sống lưng đẫm mồ hôi, rồi kéo miệng xuống mông.
Chóp chép… chóp… ọc ọc…
Lưỡi Hùng bắt đầu thọc sâu, ngón tay mở khe mông ra. Anh hôn lên lỗ nhỏ, chà lưỡi vào như người đói khát.
“Ư… cái miệng của ông… má ơi… đã vậy… a…”
Minh rên, hai tay siết chặt tấm chiếu. Mỗi lần lưỡi Hùng xoáy sâu, lỗ nhỏ lại co lại rồi thả lỏng. Dịch dính bóng kéo theo từng đợt liếm mạnh.
Hùng chống người dậy, cây hàng 25cm dựng đứng, đầu bóng loáng dịch trong.
“Giờ mở đủ rồi.”
“Muốn vô… thì vô… coi ông có thật sự làm tôi run không.”
Phạch.
“Á… a… má ơi… sâu… sâu dữ…”
Phạch. Phạch. Phạch.
Mỗi nhịp Hùng thúc vào, cây hàng lại chui sâu thêm. Lỗ nhỏ căng hết cỡ, bị nong ra bởi thân cứng như sắt nung. Minh chống tay thở dốc, toàn thân to lớn nhưng co giật như bị điện giật.
Bạch bạch bạch…
“Cây hàng ông… chà bá… á á á… tới… tới nữa…”
Hùng nắm lấy eo Minh, kéo ngược cậu về phía mình, dập từng cú mạnh như đóng cọc.
Phạch – bạch bạch – phạch – bạch bạch bạch…
Tiếng thịt chạm nhau vang rền, cả giường tre rung theo từng cú thúc.
Minh giờ không còn mạnh miệng. Hắn rên rỉ, miệng há rộng, mắt trợn ngược. Mông giật liên hồi, mỗi lần rút ra là mép lỗ nhỏ lại bấu chặt lấy cây hàng như níu kéo.
“Ư… a… ông… ông đâm… trúng chỗ đó… á á… sâu… tới ruột rồi…”
Hùng gầm nhẹ, tăng tốc.
Bạch bạch bạch… bạch… bạch bạch…
Dịch trong trào ra làm trơn trượt thêm. Lỗ nhỏ giờ như cái miệng khát, hút chặt từng centimet. Cây hàng trượt ra vào, rút nửa chừng rồi cắm mạnh.
Phạch – bạch bạch bạch…
Minh nấc lên. Cơ thể to lớn run như cọng rơm giữa sóng biển. Hắn không còn phản kháng, chỉ còn biết rên và ưỡn mông đón nhận.
“Ưm… chọc… chọc nát tôi luôn đi… ông… a…”
Phạch – phạch – bạch bạch – bạch…
Đến khi Hùng nắm lấy mông cậu, ghì sát lại, nhấn sâu một cú phạch cuối cùng, Minh hét lên:
“Phụt… phụt… a… nóng… nóng quá…”
Hùng gồng người. Cây hàng đang phụt từng đợt tinh nóng hổi vào sâu bên trong. Lỗ nhỏ co thắt liên tục, nuốt lấy từng giọt.
Minh ngã sấp xuống giường, mông run rẩy, mép lỗ nhỏ rịn đầy dịch đặc, chảy dài xuống khe mông. Hắn thở gấp, mắt lờ đờ như người kiệt sức sau cơn tập nặng.
Hùng ngồi xuống, tay xoa nhẹ lưng hắn.
“Tôi tưởng PT gym thì chịu giỏi hơn.”
Minh không đáp, chỉ rên một tiếng mệt mỏi, rồi quay đầu lại, môi mím một nụ cười ngơ ngác:
“Cho… cho tôi tập cái bài này… mỗi ngày được không?”