Phúc trở lại chòi nhỏ sát biển vào một buổi chiều gió rít, mùi mặn mòi của rong rêu len vào tóc gáy. Lần đầu đến đây, anh đã viết được một bài báo gợi mở, nửa thật nửa hư, về “hiện tượng xác thịt” giữa làng chài. Nhưng từ sau hôm đó, trong từng cơn mộng mị, Phúc không còn thấy từ ngữ. Chỉ còn cảm giác ấm nóng, căng cứng và tiếng bạch bạch bên tai khi nằm ngửa mà đón nhận từng nhịp đẩy của người đàn ông tên Hùng.
“Anh quay lại à.” – Giọng Hùng khàn đặc sau cánh cửa gỗ. Anh đang trần trụi, da nâu bóng vì vừa tắm biển, thân hình như tượng đúc trong ánh hoàng hôn.
Phúc gật đầu. “Lần này, tôi không cần phỏng vấn.”
Không cần hỏi thêm, Hùng đưa tay kéo anh vào trong. Tấm ván gỗ cũ khép lại. Ngoài kia, sóng biển vẫn vỗ bờ, mặn và chát, như dư vị của lần đầu tiên.
Phúc không cởi đồ. Hùng làm thay anh. Mỗi lớp áo tuột xuống là một lần Hùng hôn lên da thịt. Cổ, ngực, bụng dưới – từng nơi đều in lại dấu răng nhè nhẹ. Khi chiếc quần lót được tuột xuống, cây hàng 25cm kia đã bắt đầu dựng thẳng, phần đầu ướt bóng vì thứ dịch trong suốt.
Phúc nhìn nó, nuốt nước bọt. “Nó… vẫn to như lần trước…”
Hùng không nói. Anh ngồi xuống, nắm lấy thắt lưng Phúc, đưa miệng lại gần.
Chóp chép… ọc ọc…
Lưỡi Hùng đẩy sát vào gốc, môi anh trượt dọc theo thân nóng hừng hực. Mỗi lần rút ra, dịch nhớt kéo thành sợi dính chằng chịt giữa miệng và cây hàng.
Phúc thở mạnh. Hai tay siết lấy vai Hùng, mông khẽ giật lên theo từng nhịp mút.
“Ưm… chỗ đó… ưm ưm… đừng… đừng ngậm hết…”
Hùng không nghe. Anh cứ hút, cứ mút, cổ họng phát ra tiếng ọc ọc vang cả căn chòi. Phúc oằn người, phần bụng dưới co giật liên hồi. Đúng lúc ấy, Hùng buông ra, đứng dậy, cây hàng dài 25cm cứng như gỗ, nổi gân xanh khắp thân.
“Quay lưng lại.”
Phúc nghe theo, hai tay chống lên mép giường tre ọp ẹp, mông hơi nhướn lên. Lỗ nhỏ khẽ khép lại, nhưng đã hé hé vì lần trước chưa hồi phục hẳn.
Hùng nhổ nước bọt xuống lòng bàn tay, trét đầy cây hàng. Rồi không chần chừ, anh kê phần đầu vào đúng cửa vào.
Phạch.
“Á… ơ ơ hơ… to quá… đừng mạnh…” – Phúc rít lên, cả người co rúm lại.
Phạch. Phạch. Phạch.
Mỗi lần đẩy là một lần phần đầu trơn trượt chọc sâu thêm. Lỗ nhỏ giật liên tục, như đang cố quen lại kích cỡ khổng lồ ấy. Thành trong siết chặt, co bóp như bóp nghẹt lấy cây hàng.
Hùng gầm nhẹ. “Mông em… vẫn khít thật.”
Bạch bạch bạch…
Tiếng thịt chạm thịt vang dội. Phúc há miệng thở dốc, nước mắt rịn ra vì căng tức. Nhưng bên trong, anh cũng thấy một khoái cảm lan tỏa từ từng điểm tiếp xúc. Mỗi lần Hùng rút ra là một lần lỗ nhỏ khẽ hút theo, như không muốn rời xa.
Bạch bạch bạch…
“Ưm… mạnh nữa… chọc sâu… sâu vô nữa đi… á á a…”
Cây hàng ấy, 25cm dài, đã vào gần hết. Cảm giác thành bụng dưới bị đẩy căng ra, ruột như bị chọc sâu đến tận cuống. Hùng không dừng lại. Anh kéo chân Phúc lên cao hơn, kê một cái gối dưới bụng cho mông nhướn lên, rồi lại tiếp tục.
Phạch – bạch bạch – bạch bạch bạch.
“Ư… ưm… trời ơi… Hùng ơi… chọc nát em đi…”
Hùng nghiến răng. Mồ hôi nhỏ xuống lưng Phúc, nóng hổi. Tay anh siết lấy eo cậu phóng viên, kéo ngược lại mỗi lần thúc tới.
Phạch – bạch bạch bạch – phạch – bạch bạch…
Phúc đã không còn biết mình rên ra sao. Cơ thể run rẩy từng cơn. Cây hàng kia đang gõ vào tận cùng, chạm đúng điểm khiến anh giật nẩy cả người.
“Ơ ơ hơ… chỗ đó… a a a… chạm… chạm trúng rồi… nữa… thêm nữa đi…”
Bạch bạch bạch… bạch… bạch… bạch bạch.
Cảm giác như một trận sóng cuộn trào, lỗ nhỏ đã mềm ra, ướt hơn, ngoạm trọn lấy cây hàng như nuốt sống. Hùng đột ngột rút gần hết ra, rồi phạch mạnh một cái vào sâu nhất.
“Phụt phụt!”
Phúc gào lên. Nhiệt nóng từ trong bụng lan ra khắp người. Anh cảm thấy mình bị bơm đầy, dịch đặc sệt trào ra từ mép lỗ nhỏ, nóng ran và nhầy nhụa.
Hùng rút ra, thân cây hàng còn rịn chút dịch đục. Anh vỗ nhẹ vào mông Phúc, ngồi xuống thở dốc.
Phúc nằm bẹp trên giường, không nói được câu nào. Đùi anh run rẩy, lỗ nhỏ co bóp từng nhịp như vẫn còn thòm thèm.
Một lúc sau, anh lật người lại, nhìn Hùng bằng đôi mắt đã mềm đi vì hoan lạc.
“…Em muốn viết bài nữa. Nhưng lần này, là một bài không ai tin. Bài chỉ để… anh đọc.”
Hùng không đáp. Anh cúi xuống, hôn lên ngực Phúc một cái, rồi lại đưa tay xuống xoa nhẹ mông anh, giọng khàn đặc:
“Còn sớm. Để anh giúp em… có thêm chất liệu viết.”