Chiều hôm đó, sóng vỗ lặng lẽ vào bờ cát, gió biển thổi ràn rạt qua hàng dừa khô xác. Căn chòi của Hùng vẫn vậy, nằm tách biệt ở mép làng, thấp thoáng sau đồi cát, như một nơi trú ẩn cho những linh hồn khao khát sự thật thà của bản năng.
Một chiếc xe bốn chỗ dừng lại trước quán nước đầu làng. Người đàn ông bước ra, khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ thành thị, sơ mi trắng, quần âu, gương mặt không đẹp rực rỡ nhưng đầy chiều sâu. Anh ta hỏi đường đến “nhà ông Hùng làm nghề đan lưới”.
Dân làng nhìn nhau, rồi ai đó bật cười, chỉ tay về phía căn chòi xa xa:
— Lên đồi cát đó, sát mép biển. Cứ gõ, ổng không từ chối ai đâu.
Người đàn ông mỉm cười, cảm ơn, rồi chậm rãi đi. Đôi giày lún xuống cát, từng bước một, lòng bồn chồn lẫn hồi hộp. Anh tên Lâm, là kiến trúc sư tự do, nghe về làng chài này từ một người bạn thân sau một buổi nhậu. Bạn anh kể, bằng giọng say mèm nhưng ánh mắt thì sáng rực, rằng Hùng có “thứ đó” khiến đàn ông phải lạc lối.
Hùng đang nhóm bếp nướng cá khi Lâm đến. Nhìn thấy khách, anh đứng dậy, vóc dáng cao to in bóng lên vách chòi, ngực trần, làn da rám nắng óng lên như mật cháy. Anh không hỏi nhiều, chỉ nhìn vào mắt Lâm, rồi vén tấm liếp, ra hiệu:
— Vào đi. Gió chiều nay lạ lắm.
Căn chòi mờ mờ ánh sáng. Bên trong, hương muối, mồ hôi và hơi đàn ông đặc quánh. Lâm bước vào, cởi áo. Hùng đóng cửa, cài then, rồi nhẹ nhàng đẩy anh nằm ngửa lên chiếc phản gỗ mát lạnh.
Lâm thở gấp khi thấy Hùng cúi xuống, hôn dọc từ cổ đến bụng dưới, bàn tay thô ráp vuốt ve theo từng thớ cơ căng cứng. Rồi như một nghi thức cổ xưa, Hùng đứng dậy, kéo chiếc khố lưới thô ra khỏi người.
Cây hàng lộ ra – dài, dày, thẳng và nặng nề như một vũ khí sống. Tĩnh mạch nổi lên uốn lượn dưới lớp da sẫm màu, đầu nấm đỏ sậm, hừng hực như vừa thức tỉnh khỏi một cơn ngủ mê.
Lâm nuốt khan. Anh từng gặp nhiều, nhưng thứ trước mặt khiến tim anh chao đảo. Hùng không vội. Anh dùng tay vuốt dọc chiều dài, rồi cúi xuống liếm nhẹ đầu nấm, như trêu chọc chính ham muốn đang chực trào trong mắt Lâm.
— Anh muốn… bây giờ à?
Hùng không trả lời. Anh nhấc hai chân Lâm lên, để gối lên vai mình, bàn tay thô ráp vạch lỗ nhỏ đã ươn ướt vì hồi hộp. Hùng phả hơi nóng xuống, đầu nấm dí sát vào miệng lỗ, nhấn nhẹ.
— Ư… a…!
Lỗ nhỏ co giật, đón lấy phần đầu, nóng rẫy. Hùng vẫn chưa vào, chỉ để đầu nấm cọ qua lại nơi cửa vào, khiến Lâm rên rỉ vì ngứa ngáy.
Rồi… phạch.
Cây hàng dài đẩy vào từng chút một. Cảm giác được lấp đầy, giãn nở, đau nhưng trơn tru. Lâm cắn môi, hai tay bấu chặt lấy phản, lưng cong lên khi cây hàng dài xâm nhập sâu hơn.
— Bạch… bạch… bạch…
Tiếng thịt va thịt vang lên trong không gian kín. Hùng nhấp đều, mỗi lần rút ra là cây hàng kéo theo cảm giác trống rỗng, mỗi lần đẩy vào là căng tràn như muốn phá toang mọi giới hạn. Lỗ nhỏ của Lâm đỏ ửng, từng vòng cơ xiết lại, giữ chặt lấy chiều dài 25cm đang hành hạ bên trong.
— Á… á á… sâu quá… Hùng…!
Hùng cười khẽ. Mồ hôi anh nhỏ xuống ngực Lâm, hòa cùng thứ dịch nhầy chảy ra từ lỗ nhỏ mỗi lần bị đâm tới tận đáy. Anh siết eo Lâm chặt hơn, dồn lực.
— Bạch bạch bạch!
Cả cơ thể Lâm run lên, chân co giật, mắt lạc thần. Cây hàng vẫn cắm sâu trong lỗ nhỏ, không dừng lại, từng cú thúc như đánh vào tận trong ruột.
— Ư… ưm… ơ ơ… á…!
Tiếng rên vang dài, xen lẫn tiếng thở gấp, tiếng va chạm, tiếng dịch sền sệt tràn ra giữa mỗi cú đẩy mạnh. Hùng rướn người, đổi góc, nhấn vào điểm nhạy khiến Lâm bật lên:
— A… a… chết… chạm trúng… Hùng…!
Hùng biết. Anh tăng tốc, liên tục, không cho Lâm thời gian thở. Lỗ nhỏ co rút, đón nhận, oằn lên vì cây hàng to lớn.
Đến khi dòng tinh nóng hổi tràn ra từ trong sâu, cả hai như hóa đá, dính chặt nhau bởi mồ hôi và mùi xác thịt.
Lâm nằm im, thở dốc. Cây hàng vẫn còn cứng bên trong, từ từ rút ra, kéo theo dòng trắng sữa trào ngược. Hùng cúi xuống, liếm nơi cửa lỗ đang chảy ra, như một nghi thức khép lại. Lâm khẽ rên, ánh mắt mơ màng.
Căn chòi mờ dần trong ánh chiều, biển ngoài kia vẫn vỗ về như thể chờ người thứ tư sẽ lại đến.