Trăng đêm nay tròn và sáng như con mắt của biển. Bầu trời trong veo, không một gợn mây, từng cơn sóng nhỏ rì rào vỗ bờ như thở than trong im lặng.
Ông Quyết quay lại căn chòi khi trời vừa chạng vạng. Hơi gió biển thấm vào lớp áo mỏng làm da thịt ông gai gai. Bước chân ông chậm rãi, mang theo một nỗi háo hức không tên, xen lẫn dư vị khó tả sau buổi sáng đứng bên Hùng trên tảng đá.
Căn chòi vẫn sáng đèn mờ. Ba đứa con ông đã về từ lúc chiều, mỗi đứa lặng thinh chẳng ai nói gì. Chúng có vẻ tránh ánh nhìn của ông. Và ông thì cũng chẳng buộc tội. Ông biết. Biết tất cả. Biết chúng đã trải qua điều gì – vì ông cũng từng rã rời nằm ở nơi ấy.
Ông chỉ ngồi đó, ăn một mình trong tiếng dế gáy ngoài hiên, rồi đứng dậy, lặng lẽ khoác áo bước ra khỏi nhà.
Hùng đã chờ. Ngọn đèn dầu trong chòi hắt bóng anh lên tường – cao lớn, rắn rỏi, như một tượng đá trầm mặc. Cửa vừa mở, anh không nói gì, chỉ bước ra đón ông, nhẹ nhàng đỡ lấy tay lưng ông mà dìu vào bên trong.
Cánh cửa khép lại. Căn chòi chìm trong ánh sáng vàng dịu và tiếng gió luồn qua kẽ mái.
Ông Quyết ngồi xuống chiếu, thở ra thật sâu.
“Cậu… không chê người già như tôi chứ?”
Hùng cười nhẹ, giọng trầm như sóng lặng dưới đáy vịnh:
“Tôi đâu mời người trẻ.”
Ông ngước mắt, nhìn vào cơ thể lực lưỡng đang quỳ một gối trước mặt mình. Sự chênh lệch thể lực khiến ông bất giác siết tay lại.
“Cậu… có định… giống lần trước…”
“Không. Đêm nay tôi sẽ chậm thôi. Cho ông nhớ được kỹ từng chút một.”
Nói rồi, Hùng cúi xuống. Môi anh áp lên hõm cổ ông Quyết – nơi làn da đã có nếp nhăn nhưng vẫn còn hơi ấm đàn ông. Bàn tay lớn của anh luồn qua lưng áo, cởi từng nút, từng nút. Ông Quyết run rẩy khi lớp áo được trút xuống, để lộ phần ngực gầy nhưng cứng cáp. Vết rám nắng loang lổ, dấu vết của những năm tháng ngoài biển, dầm sương gió.
Hùng áp môi xuống đầu vú ông, lưỡi khẽ xoay. Ông rướn nhẹ, hít một hơi sâu, cả người như tê rần.
“Ư…”
“Chậm thôi, ông. Cứ để tôi dẫn.”
Hùng ghì ông xuống chiếu, đặt người đàn ông lớn tuổi nằm nghiêng, một chân kéo cao. Anh vuốt dọc sống lưng, rồi đưa tay tách khe mông ông ra, chậm rãi. Ông siết răng lại, biết điều gì sắp đến.
“Cậu… cây hàng cậu…”
“Vẫn là 25cm. Nhưng tôi sẽ vào từ tốn.”
Một dòng nhớt được Hùng đổ vào lỗ nhỏ. Ngón tay anh mở đường, day ấn từng nhịp khiến ông phải cong lưng rên rỉ.
“A… a… Hùng…”
“Tốt… thả lỏng đi.”
Cây hàng cứng cáp chạm khe mông, rồi chậm rãi tì vào cửa lỗ nhỏ đã ướt và hé. Hùng đẩy nhẹ.
“Ư… a… chậm thôi…”
Đầu khấc lách vào, rồi thân hàng bắt đầu trườn vào từng phân. Lỗ nhỏ ông Quyết co lại, rồi phải dãn ra tiếp nhận phần thịt lớn. Mồ hôi túa trên trán ông. Hùng ghì lấy eo, thì thầm:
“Sâu… chịu được không?”
“Cậu cứ… cứ vào hết đi… tôi chịu…”
Hùng rướn người, dồn cây hàng vào sâu thêm. Thân thể ông Quyết cong lên từng đợt, miệng bật tiếng rên.
“Á… á… trời ơi… sâu quá…”
Lỗ nhỏ co giật, ngậm lấy cây hàng đến tận gốc. Hùng giữ nguyên, để ông quen với độ căng đầy, rồi bắt đầu nhấp.
“Bạch… bạch…”
Mỗi cú thúc sâu làm lỗ nhỏ co bóp lấy thân thịt, hút vào như không muốn nhả. Hùng nghiêng người, đỡ lấy chân ông, nhấn sâu hơn.
“Ư… ư… tôi… tôi sắp…”
“Chưa… đêm còn dài, ông.”
Nhịp đẩy tăng dần. Bạch bạch bạch – tiếng da thịt va chạm vang vọng trong căn chòi. Mỗi lần rút ra là đầu khấc rít nhẹ qua thành lỗ nhỏ, mỗi lần vào lại dồn cả gốc, ép ông Quyết phải bật người. Ông rên rỉ, cổ họng khàn khàn:
“Cây hàng… lớn… tôi… chịu không nổi nữa…”
Hùng không dừng. Anh đẩy cho đến khi thân thể dưới mình mềm nhũn, lỗ nhỏ liên tục giật nhẹ, hút siết lấy từng tấc thịt.
“Phập… phạch… bạch…”
Cao trào đến trong một cú nhấn thật mạnh. Ông Quyết ngửa cổ, rên khản cả tiếng khi dòng nóng tràn ngập bên trong. Lỗ nhỏ co giật liên hồi, giữ chặt lấy thân thịt vẫn còn giật nhịp.
Hùng đổ người xuống, ôm lấy ông từ phía sau, môi chạm vào vành tai đã ướt mồ hôi:
“Lần này… để tôi giữ ông qua đêm.”
Ông không trả lời. Chỉ siết nhẹ bàn tay đang ôm mình, mi mắt chậm rãi khép lại giữa hơi thở đầy nhục cảm và ấm áp