Bóng đèn dầu trong chòi lập lòe, ánh sáng run run soi rõ từng giọt mồ hôi đang chảy dọc sống lưng ông Quyết. Bàn tay ông siết lấy mép giường cũ kỹ, các khớp trắng bệch vì gồng. Phía sau, Hùng vẫn giữ nhịp chắc nịch, từng cú thúc sâu như muốn phá vỡ giới hạn thể xác của người đàn ông già dặn trước mặt.
“Ưm… Hùng… đừng mạnh quá… già rồi…” – ông thở gấp, mắt nhòe nước vì căng đầy.
“Già nhưng lỗ ông vẫn bóp chặt lắm.” – Hùng đáp bằng giọng trầm đầy bản năng, bàn tay lớn giữ chặt eo ông, rồi rút ra gần hết cây hàng chỉ để bất ngờ phạch một cú đẩy hết cỡ vào sâu bên trong.
“Á… a… sâu quá… trời ơi…” – ông Quyết bật thành tiếng, toàn thân giật bắn. Cây hàng 25cm căng cứng, nóng rực như cây sắt nung, cứ thế liên tục cày xới bên trong lỗ nhỏ từng trải nhưng chưa từng bị mở rộng đến vậy.
Hùng đẩy ông chúi hẳn xuống, tay giữ gáy ép sát mặt ông vào gối. Lưng trần đầy cơ bắp của anh chuyển động như máy, nhịp điệu bạch bạch bạch nặng và sâu, hòa với tiếng rên đau đớn lẫn khoái cảm đứt đoạn từ người dưới thân. Nước trơn rỉ ra, bắn thành tia mỗi lần anh rút ra gần hết rồi dập mạnh vào lại, lỗ nhỏ đỏ au co thắt muốn phát khóc.
“Tôi… không ngờ… đàn ông tuổi ông… lại mê bị chơi thế này.” – Hùng cúi đầu, cắn nhẹ gáy ông.
Ông Quyết không đáp. Miệng há ra mà không nói nổi tiếng nào, chỉ biết nắm chặt drap giường khi Hùng nghiến hông thúc vào một cú cực mạnh, cây hàng cọ dọc thành lỗ nhỏ, chạm trúng điểm khiến ông cong người rên bật lên không kiểm soát:
“Ư… ưaaa… Hùng… trúng rồi… đừng… trúng nữa…”
“Muốn không?” – Hùng gằn giọng, lưỡi liếm dọc vành tai ông.
“Muốn… nhưng chịu không nổi…”
“Thử xem.”
Lại một cú phạch thật sâu, cây hàng dài đến tận đáy. Lỗ nhỏ run giật dữ dội. Cơ thể ông co rúm lại, nước trắng phun ra bắn lên giường mà không cần chạm vào. Khoảnh khắc đó, ông Quyết gần như ngất đi trong sung sướng tuyệt đối – cả người nẩy lên vì Hùng vẫn không ngừng nhấp.
Hùng ôm ghì lấy ông từ phía sau, cây hàng căng tức dồn những cú cuối cùng. Anh gầm lên khe khẽ, rồi giữ im trong tích tắc khi dòng tinh nóng phun thẳng vào sâu bên trong, từng đợt chảy tràn khiến bụng ông nóng rực, đầy ứ.
“Ưm… ưm… trời đất…” – ông Quyết run rẩy, nằm bẹp, thở hổn hển như vừa thoát khỏi một cơn bão.
Hùng nhẹ nhàng rút ra, để dòng sữa đặc trào ra từ lỗ nhỏ vẫn co thắt không ngừng. Anh vuốt lưng ông, giọng trầm khàn nhưng mềm lại:
“Lần sau, cứ nói muốn. Tôi không ngại ‘chơi’ ông cả đời.”
Ông Quyết nằm im một lúc, rồi thều thào:
“Tôi không ngờ… lại có ngày bị người trẻ hơn làm cho rã rời thế này…”
Hùng cúi xuống, hôn khẽ lên vai ông:
“Ông đâu chỉ bị làm… Ông đón nhận. Và cơ thể ông… tuyệt lắm.”
Bên ngoài, sau tấm màn trúc, ba bóng người đã âm thầm rời đi từ lúc nào. Nhưng từng tiếng động, từng lời rên, từng cú đẩy sâu ấy… vẫn văng vẳng trong tai họ. Một phần vì ngạc nhiên. Một phần vì… ganh tỵ.
Chương 35 – Ba Bóng Người Trở Lại