Trời tối nhanh sau một ngày oi ả. Biển lặng như mặt gương, chỉ có tiếng sóng nhẹ lướt qua bờ cát, vỗ về từng cơn như ru người say ngủ. Nhưng căn chòi cuối làng vẫn sáng đèn. Ánh sáng vàng rọi qua tấm màn trúc, đổ bóng hai người đàn ông lên vách liếp mỏng.
Ông Quyết quay lại.
Không hẳn là vì không đủ. Mà vì thèm lại. Thèm cảm giác bị kẹp chặt, bị bóp nghẹt giữa bắp tay rắn chắc của Hùng. Thèm thứ cây hàng nặng trịch, dài tới 25cm, từng làm ông không thốt nổi lời, chỉ biết há miệng thở dồn dập và để mặc bản thân bị chiếm lấy đến tận cùng.
Hùng vẫn như đêm trước – trần trụi, cơ bắp như đá dưới làn da sạm nắng, ánh mắt không hỏi han, không thương hại, chỉ nhìn ông như nhìn một thân thể trưởng thành đang cần được dạy dỗ.
“Ông lại muốn?” – Hùng khẽ hỏi, giọng trầm khàn.
Ông Quyết gật nhẹ. “Muốn.”
Hùng không cần thêm gì. Anh nắm lấy vai ông, đẩy nhẹ cho ông xoay người, rồi cúi xuống hôn vào gáy. Bàn tay to bản lần dưới thắt lưng, kéo quần vải của ông tụt xuống.
Lỗ nhỏ của người đàn ông đã nhiều tuổi hơn, nhưng lại co thắt mạnh khi đầu cây hàng của Hùng chạm vào. Hơi nóng từ đó như hút lấy. Ông Quyết cắn môi khi phần đầu lớn nhấn vào, chậm nhưng chắc. Cây hàng dài 25cm đang từ từ chiếm lấy bên trong ông, từng milimét lấn tới như thử thách từng thớ cơ lão luyện.
“Ư… a…” – ông rên khẽ, mặt áp lên vách ván, hai tay run run chống lên.
Bên ngoài, giữa bụi cây phía xa, ba bóng người ngồi thụp dưới trời tối. Tài thì thầm:
“Bố vô rồi… ổng quay lại thiệt…”
Trung im lặng. Tứ nghiêng đầu, nhìn ánh đèn lay động nhè nhẹ như bị ai chạm rung.
Bên trong, Hùng đang nhấn hông đều đặn. Cây hàng to dài không chờ nữa, bắt đầu thúc mạnh. Mỗi cú đưa vào khiến cơ bụng ông Quyết co giật. Lỗ nhỏ đỏ au giật liên hồi, từng tiếng bạch bạch bạch vang dội trong gian chòi mộc mạc. Nước bôi trơn tràn ra mép, tạo tiếng lẹp nhẹp rất rõ. Hùng cúi xuống, cắn nhẹ lên tai ông:
“Lỗ nhỏ ông thít chặt ghê…”
Ông Quyết chỉ ư ử đáp lại, chân run lẩy bẩy khi bị đâm sâu tới tận bên trong, hết lần này tới lần khác. Cây hàng ấy như chạm tới đáy, chọc vào nơi sâu kín nhất, khiến ông rùng mình từng cơn, mắt mờ đi vì cảm giác trướng đầy tê dại.
Ba anh em bên ngoài ngồi chết lặng, không ai nói thêm. Cả ba đều đỏ mặt. Không phải vì ngại, mà vì trong bụng họ, lỗ nhỏ chưa kịp nghỉ ngơi sau đêm qua đã nhói lên phản ứng khó hiểu khi nghe tiếng bố mình bị Hùng chọc tới tận cùng như họ từng trải.
Đêm biển vẳng tiếng sóng. Và trong căn chòi nhỏ, xác thịt tiếp tục va chạm, trộn lẫn giữa tiếng rên, tiếng đập thịt, tiếng thở đứt quãng – như một điệu lễ kì lạ của những người đàn ông bị chính bản năng dẫn lối.