Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa le lói chiếu xuống mái tôn của căn nhà nhỏ sát mép biển, ông Quyết – bố của ba anh em Tứ, Trung, Tài – đã về nhà. Mái tóc rối nhẹ, áo sơ mi cài lộn khuy, và bước chân chậm rãi nhưng chắc nịch. Trên cổ còn vệt đỏ hằn như dấu móng tay, lưng áo nhăn nhúm và mùi mặn mòi rất riêng – thứ mùi biển, hòa lẫn mùi đàn ông đã bị người ta chiếm trọn suốt đêm.
Trong nhà, ba anh em đang ngồi im bên mâm cơm nguội lạnh. Không ai chạm đũa. Cả ba đều có một quầng thâm mờ dưới mắt, dấu hiệu của một đêm mất ngủ — không phải vì ác mộng, mà vì dư vị quá rõ rệt của Hùng vẫn còn vương lại nơi thân thể họ.
Tứ ngẩng lên đầu tiên khi nghe tiếng bố đẩy cửa.
“Bố…” – cậu gọi nhỏ.
Ông Quyết đứng lặng nhìn con trai cả một lúc, rồi đưa mắt sang Trung, rồi Tài. Họ tránh ánh mắt ông, nhưng không giấu được vẻ bối rối, và cả gì đó như ngượng ngập, như… thấu hiểu.
Không ai nói ra, nhưng tất cả đều biết chuyện gì đã xảy ra. Hùng – người đàn ông trong căn chòi nhỏ cuối làng – không chỉ là lời đồn, không chỉ là cây hàng dài 25cm được kể qua tai nhau, mà là cơn cuốn trôi không ai cưỡng lại nổi. Không ai cả. Kể cả ba anh em, hay… chính bố họ.
Ông Quyết rót nước, uống một ngụm, rồi ngồi xuống mâm.
“Ăn đi. Đồ nguội rồi.”
Cả ba người con nhìn nhau, rồi lặng lẽ cầm đũa. Họ ăn không nói, nhai thật chậm. Tiếng muỗng chạm bát vang lên lẻ loi.
Mãi một lúc sau, Tài mới dám nói nhỏ:
“Đêm qua… gió mạnh quá, bố nhỉ…”
Ông Quyết nhếch môi, không nhìn con út, chỉ gật đầu khẽ:
“Ừ. Có thứ còn mạnh hơn cả gió…”
Trung khẽ hắng giọng. Cậu siết chặt đũa, rồi buột miệng:
“Bố… có mệt không?”
Lần này, ông Quyết nhìn thẳng vào mắt Trung. Một ánh nhìn vừa điềm tĩnh, vừa ấm áp kỳ lạ.
“Không. Cũng giống tụi bây thôi. Là đàn ông, đôi khi cũng cần được ai đó… lấp đầy.”
Tứ khựng lại, tay cứng đờ trên bát cơm. Tài cúi gằm mặt. Trung thì thở ra nhẹ như trút được điều gì.
Bữa cơm tiếp tục. Lặng lẽ, yên bình – như thể cả gia đình đã cùng bước qua một lằn ranh. Không còn ai là người “chưa từng”. Cũng không còn gì phải xấu hổ.
Sau cùng, ông Quyết đứng dậy, vươn vai.
“Chiều tôi lại ra biển. Có lẽ… tới lượt mấy đứa khác trong làng.”
Cả ba anh em cùng quay lại nhìn bố. Trong ánh mắt họ có gì đó rất giống nhau — như những cơn sóng lặng nhưng sâu.
Một gia đình. Một người đàn ông. Một cơn thủy triều xác thịt đã cuốn trọn bốn người họ theo cùng một dòng chảy. Và chẳng ai muốn bơi ngược lại.