Trưa oi ả, biển phẳng lặng như mặt gương. Những con sóng rì rào bên bờ như đang rủ rỉ những bí mật cũ kỹ của làng chài. Khánh Hùng vừa đẩy thuyền vào bến, cơ thể rắn rỏi sẫm màu ướt nước, từng bắp cơ bóng lên dưới ánh nắng gắt. Vài nhóm khách du lịch đang tản bộ, nhưng có một người lạ cứ nhìn anh mãi.
Chàng trai ấy trông chỉ tầm mười chín, dáng thư sinh, áo phông trắng, quần short, ba lô nhỏ đeo lệch vai. Khuôn mặt còn non, nhưng ánh mắt thì không hề ngây thơ. Cậu lại gần khi Hùng đang kéo lưới:
– Chú ơi… con giúp được không?
Hùng liếc. Dáng vẻ ấy, giọng nói ấy… khiến anh nhớ đến chính mình khi còn trẻ. Nhưng cũng là ánh mắt đó, đầy khao khát, khiến anh lặng người. Anh gật đầu.
Cả buổi chiều cậu lẽo đẽo theo, hỏi chuyện biển, hỏi cá, hỏi sóng… và cuối cùng hỏi:
– Ở đây… ai cũng bảo chú… có thể làm người ta thấy thiên đàng.
Hùng im lặng. Cậu trai cúi đầu, đỏ mặt, nhưng không giấu nổi ánh mắt long lanh:
– Con… chưa từng. Nhưng muốn. Muốn lắm…
Đêm đó, căn chòi gỗ lại đón thêm một vị khách. Cậu tên An. Mắt to, lưng mỏng, dáng người thon nhẹ như dải cát mềm. Hùng ngồi bên mép phản, cây hàng dần dựng lên từ ánh nhìn cậu.
– Lần đầu, nên sẽ chậm. Nhưng không nhẹ.
An gật. Giọng thì thào run rẩy:
– Dạ…
Hùng đặt cậu nằm sấp. Lưng trần trắng như vỏ sò mới nhặt. Mông nhỏ, cong mịn, khe khít giữa hai bờ mông như đang khép lại giữ lấy bí mật. Hùng tách hai đùi cậu ra, môi chạm khe mông.
– Ớ… ưm… hơ…
Lưỡi Hùng lướt qua lỗ nhỏ, ẩm mịn, khiến cậu run lập cập.
– Ư… đừng… chú ơi… lạ quá…
Miệng anh mút lấy như nếm mật biển:
– Chóp… chép… chóp… ọc…
Lỗ nhỏ đỏ dần, ươn ướt, co lại mỗi khi Hùng liếm vòng quanh. Cậu nắm chặt tay, rên rỉ trong nghẹn ngào.
Rồi Hùng đứng lên. Cây hàng dài 25cm, đen nhánh, trướng cứng, đầu nở lớn, rỉ giọt trong suốt nơi khấc. Anh áp sát, chĩa thẳng đầu khấc vào lỗ nhỏ còn khép chặt.
– Đừng gồng. Thả lỏng.
An thở gấp. Rồi:
– Aaa…
“Phạch!”
Cây hàng chọc mạnh vào cửa nhỏ. Lỗ nhỏ co giật, siết lấy thân dương vật khổng lồ. An cong người, hai tay bấu lấy phản:
– A… đau… ơ hơ… không…
– Suỵt. Qua rồi. Chỉ còn nóng.
“Bạch… bạch… bạch…”
Hùng bắt đầu di chuyển. Thân thể anh đè ép lên người cậu. Lỗ nhỏ run rẩy nhưng vẫn cố nuốt trọn từng phân cây hàng. Mỗi cú thúc, đầu khấc tì sát điểm non sâu bên trong, khiến bụng dưới cậu cồn cào.
– A… a… sâu… chạm…
– Chạm gì?
– Chạm… tim con rồi… aaahhh…
Hùng đổi tư thế. Kéo cậu nằm nghiêng, một chân co, cây hàng đâm từ sau:
“Phạch! Bạch! Bạch!”
Âm thanh nhục cảm vang trong căn chòi. Cậu trai nhỏ xíu, lỗ nhỏ vẫn cố co lại ôm lấy thân hàng cứng như thép.
– Ưm… ưm… con… không chịu nổi… nữa…
– Chịu đi. Lần đầu phải nhớ đời.
Hùng thúc sâu, dồn dập, từng cú như sóng cuộn đánh vào bờ cát nhỏ. An rên rỉ, mồ hôi nhỏ xuống phản, nước mắt ứa nơi khóe.
– A… a… chú ơi… phình… to quá… aaahhh…
Rồi khi lỗ nhỏ co bóp mạnh nhất, toàn thân An cứng lại, Hùng rên khẽ:
– Sâu nhất rồi… giữ chặt…
“Phụt… phụt… phụt!”
Dòng tinh trắng đặc phun thẳng vào lỗ nhỏ. An run lên, mắt mờ đi. Tinh trào ra cả mép dưới, chảy thành dòng xuống đùi.
Cây hàng từ từ rút ra. Lỗ nhỏ mở hé, đỏ hỏn, rịn sữa trắng. Cậu nằm bẹp, bất động, chỉ còn thở phì phò.
– Con… được vào thiên đàng rồi thật sao…?
Hùng cúi xuống, hôn nhẹ lên gáy cậu:
– Chưa. Nhưng ta sẽ dẫn con đi tiếp, từng đêm… từng đêm một…
Và đêm đó, Hùng thật sự đưa An đi sâu hơn nữa. Cậu được đặt nằm ngửa, hai chân bị nâng cao, ép về phía ngực. Cây hàng ướt át lại trườn vào lỗ nhỏ đã mềm nhũn:
– Ưm… ưm ưm… a… trời… nóng… nóng quá…
Hùng hôn lên ngực cậu, tay xoa bụng dưới rồi thúc mạnh:
“Phạch! Phạch!”
Lỗ nhỏ co rút như đang nuốt. Âm thanh dính ướt vang lên:
“Bạch bạch bạch… ọc ọc… chóp chép…”
An rên rỉ, cổ ngửa, mắt lạc thần. Cây hàng cứ ra vào không ngừng, dội thẳng vào sâu, khiến bụng cậu nảy lên từng nhịp:
– Aaaa… nữa… đừng dừng lại… aaahh…
– Không dừng. Thiên đàng còn xa lắm.
Hùng cắm sâu hết chiều dài. Lỗ nhỏ mở to hết cỡ, ôm sát lấy từng khấc gân. Cậu trai vừa khóc vừa cười, miệng rên không dứt:
– A… aaa… aaaahhh… chú…
Rồi Hùng dồn toàn lực, thúc nhanh, dồn dập:
“Phạch! Phạch! Phạch!”
“Bạch bạch bạch bạch…!”
Đến khi cậu không còn rên, chỉ run, thân thể co quắp, thì Hùng mới gầm khẽ:
– Con sắp bay rồi đây…
“Phụt… phụt… phụt… phụt!”
Lần nữa, dòng tinh trào dâng. Lỗ nhỏ ứa sữa trắng, bụng An phập phồng. Hùng ôm lấy cậu, vuốt lưng:
– Đêm nay, ta đã đưa con lên… đúng thiên đàng.
Biển ngoài khơi lại gió lớn. Một cánh buồm dựng lên trong màn đêm tĩnh lặng.