Căn chòi ven biển chiều nay đón nắng lặng, sóng ập bờ từng đợt nhẹ như thở dài. Hùng vừa lau khô bờ ngực ướt mồ hôi sau khi quét sân thì bóng hai người đàn ông sừng sững bước tới cổng. Áo tanktop bó sát phô từng múi cơ cuồn cuộn, quần thể thao lưng thấp để lộ phần hông hằn rõ đường cắt mạnh mẽ.
Hùng ngước lên, ánh mắt trầm:
— Tìm ai đấy?
Người cao hơn trong hai người cười, để lộ hàm răng trắng đều:
— Anh là Hùng phải không? Em với bạn vừa đánh giải boxing ở tỉnh, nghe lời đồn nên ghé chơi thử… Xem có đúng là “hàng độc” như người ta kháo nhau không.
Hùng đặt chổi xuống, nhếch môi:
— Ừ, vào đi. Hai cậu muốn thì tôi tiếp.
Căn chòi khép cửa lại, chỉ còn hơi thở mặn và bầu không khí hầm hập giữa ba thân thể. Chỉ mấy phút sau, chiếc áo vải của Hùng đã bị lột khỏi người, để lộ cơ thể rám nắng, rắn chắc. Dưới làn da đó là “vật” khiến thiên hạ đổ xô tìm về — một cây hàng đậm màu, gân guốc, dài ngoằng tới 25 phân, lúc này đang bắt đầu cương cứng lên từng chút, từng chút một.
Gã vận động viên trẻ hơn, tên Thức, vừa ngồi xuống đệm đã không giấu nổi ánh mắt hau háu. Cậu ta chống tay lên bắp đùi săn chắc, giọng khàn hẳn đi:
— Cái đó… thật sự là 25cm à?
— Cậu đo thử thì biết, Hùng nhún vai, bước lại gần. — Nhưng đo bằng miệng, bằng lỗ nhỏ… thì mới cảm được hết.
Thức cười hổn hển, nằm ngửa, hai chân chổng lên không chút ngại ngần. Lỗ nhỏ giữa khe mông căng khít, hồng hào, run nhẹ khi Hùng đưa đầu cây hàng dí sát.
— Thả lỏng đi, cháu…
Đầu khấc căng to nóng rực bắt đầu chạm mép lỗ. Cảm giác ban đầu là mát lạnh từ lớp gel Hùng vừa trét, rồi đến sức nặng và nóng hổi như cục than đang dần được ấn vào. Phạch — đầu khấc lọt vào, mép lỗ nhỏ co lại mạnh mẽ, nhưng Hùng không dừng, tiếp tục ép sâu hơn.
— Á…! A a…! — Thức bật khóc khẽ, hai chân bấu vào vai Hùng, tay bám tấm đệm lún.
Bạch… bạch… bạch… — mỗi nhịp đẩy là một đoạn của cây hàng khủng lấn sâu vào bên trong, bụng dưới Thức căng tức, cảm giác bị căng trướng, lấp đầy không ngừng.
— Cháu chịu được không? — Hùng thì thầm, cúi sát miệng vào tai cậu.
— Dạ… đ… được… cứ… cứ đẩy nữa đi…
Hùng gằn người, dùng lực phần hông thúc mạnh — phạch! — toàn bộ chiều dài 25cm trượt sâu tới tận đáy lỗ nhỏ. Bên trong nóng rực, thành cơ co giật theo phản xạ, miệng lỗ níu lại từng phân, từng nhịp rút ra rồi đâm vào.
Thức gần như mất khống chế, hai tay ôm lấy cổ Hùng, miệng bật ra tiếng rên:
— Ưm…! Ối… a… Hùng ơi… dài quá… sâu quá…!
Hùng không nói gì, chỉ giữ đà nhịp — đều đặn, mạnh, dứt khoát. Lỗ nhỏ của Thức dần giãn tối đa, trơn bóng, nuốt trọn cây hàng đồ sộ không sót một phân.
Bên cạnh, người bạn to cao hơn — Minh — vẫn ngồi im quan sát, ánh mắt nóng rực. Đến lúc Thức rũ xuống, Hùng rút ra, cây hàng ướt bóng, vương chút trắng đục đầu khấc, Minh mới cất tiếng:
— Giờ tới lượt em.
— Nằm úp xuống, tôi lấy tư thế sau cho dễ vào.
Minh làm theo, hai tay chống lên đệm, mông cong cao. Mông anh ta chắc như đá, lỗ nhỏ núp giữa rãnh mông dày. Hùng đặt tay tách hai múi mông ra, khẽ nhấn đầu khấc vào giữa khe ấm ẩm. Không cần báo trước, phạch! — đầu hàng ấn sâu vào lỗ nhỏ chưa kịp chuẩn bị. Minh khựng lại, cả người gồng lên, rít qua kẽ răng:
— Đù…! Căng thật… nhưng đã…
— Tôi đẩy chậm — Hùng nói, nhưng tay vẫn siết mông, hông cứ thế thúc dần vào.
Tiếng bạch bạch nặng trĩu vang đều đặn. Mỗi cú thúc, Minh đều rướn người theo, lưng cong, tay bám đệm như sắp bật máu. Lỗ nhỏ của một người đàn ông to xác giờ co bóp điên cuồng, mỗi lần Hùng rút ra nửa cây hàng rồi đâm mạnh lại, mép lỗ đều khép mở, đỏ bầm.
— Dài… quá… tới bụng dưới em rồi… — Minh rên qua hơi thở đứt quãng.
Hùng cắm sâu, hông dí sát mông Minh, giữ nguyên tư thế đó trong vài giây để lỗ nhỏ bên trong ghi nhớ trọn chiều dài 25cm của anh. Cả hai vận động viên mướt mồ hôi, nằm vật trên đệm, thân thể to lớn như những khúc gỗ vừa qua một trận sóng tràn.
— Hai cậu còn trẻ, sức dai… — Hùng vừa nói vừa lau người, cây hàng vẫn hơi giật nhẹ sau trận trả bài no nê.
— Nhưng không bằng anh… — Thức thều thào, mắt vẫn chưa rời được thân dưới của Hùng. — Mai… tụi em lại ghé.
— Ừ. Căn chòi này đêm nào cũng mở, chỉ cần lỗ nhỏ đủ rộng lòng đón tiếp.
—
Minh vừa được rút cây hàng khỏi lỗ nhỏ, nằm nghiêng thở dốc thì Thức đã bò tới, mắt sáng như thú đói:
— Cho tụi em cùng lúc được không…? Một trước, một sau… em chịu được mà…
Hùng liếc cả hai thân thể trần trụi, mồ hôi rịn đầy ngực và lưng, ánh mắt như muốn nuốt anh sống. Anh ngồi xuống giữa tấm đệm, kéo cả hai gã trai lực lưỡng lại gần.
— Cùng lúc thì phải biết phối hợp. Cây hàng tôi chỉ có một, nhưng tôi có hai tay.
Thức ôm lấy Hùng từ phía trước, áp lưng xuống đệm, hai chân mở rộng bám vào eo anh. Minh vòng ra sau, hôn lên gáy Hùng, tay vuốt dọc sống lưng và mông anh như đang sờ thân thể một vị thần. Căn chòi nóng hầm, ba thân thể rắn rỏi quấn lấy nhau.
— Tôi vào nhé, cháu — Hùng thì thầm bên tai Thức, rồi đưa tay kéo mông cậu sát lại.
Cây hàng 25cm nặng nề, nóng hổi, rướn lên đỉnh khấc đỏ tím sẫm, nhắm ngay miệng lỗ nhỏ đã mở rộng lần hai. Phạch! — đầu khấc trượt sâu như lưỡi xẻ vào quả chín, mép lỗ nhỏ lại siết quanh đầu hàng ngay lập tức. Hùng giữ đà, ấn từng nhịp chậm rãi, mắt nhìn sâu vào gương mặt co giật vì sướng đau của Thức.
— Ưm… a… a… nữa đi anh Hùng… vào sâu nữa đi…
Bạch… bạch… bạch! — cây hàng mỗi lúc một sâu hơn, bóng nhẫy, ngập sát tận gốc.
Ngay khi Hùng đang đâm mạnh vào lỗ nhỏ của Thức, Minh quỳ sau lưng anh, tách hai múi mông rám nắng của Hùng ra, dùng tay luồn dưới mào đáy, thoa một ít gel rồi đưa ngón tay thăm dò.
— Em… em cũng muốn thử lỗ anh… cho em nhé?
Hùng rướn người về trước, vẫn không rút cây hàng khỏi người Thức:
— Cứ làm đi. Tôi chịu được.
Minh gập người xuống, đầu lưỡi liếm dọc khe mông của Hùng, hôn từng khấc gân đang cương cứng. Rồi anh ta nâng hông Hùng lên, nhấn đầu khấc to dài của mình sát mép lỗ nhỏ phía sau Hùng.
Phạch! — đâm nhẹ một cái, đầu khấc vừa lọt vào đã bị lỗ nhỏ bên trong siết chặt. Minh rên rỉ, Hùng thì thở dài một tiếng — cảm giác vừa đâm vừa bị đâm, cả hai lỗ nhỏ và cây hàng đều căng như muốn vỡ ra.
— Sâu nữa… Minh… mạnh lên…! — Hùng gằn giọng, cây hàng trong Thức vẫn rút ra đâm vào nhịp nhàng, bạch bạch vang dội.
Minh không ngừng, từng cú thúc mạnh bạo hơn, mông va sát lưng Hùng, tiếng phạch dội qua thân thể ba người. Cây hàng của Minh không dài bằng Hùng, nhưng dày và lực — mỗi cú dộng đều khiến cơ bụng Hùng siết lại, gân tay nổi đầy.
Thức rên to, thân dưới co giật theo từng cú thúc của Hùng, bụng phập phồng như đang bị vùi ép bằng nhịp chuyển động không ngừng:
— Anh Hùng… a… cây hàng anh cắm… sâu quá… em chịu không nổi nữa rồi…!
— Cứ chịu thêm đi… chưa xong đâu…
Giữa căn chòi mặn vị biển, ba thân thể đô con, ướt mồ hôi, quấn chặt như một khối. Âm thanh ọc ọc, phạch phạch, tiếng da thịt va nhau, tiếng rên rỉ đứt đoạn, tất cả hòa vào nhịp điên cuồng kéo dài không dứt.
Cây hàng của Hùng trồi ra rút vào, lỗ nhỏ của Thức co bóp giật liên hồi. Phía sau, Minh cắn nhẹ vai Hùng, vừa thúc vào lỗ nhỏ anh vừa thì thầm:
— Lỗ của anh… hút mạnh quá… em sắp…
— Ra đi… — Hùng rít qua kẽ răng, cả người gồng lại.
Bạch bạch bạch! — nhịp cuối cùng dồn dập, cả ba cùng gào lên giữa cơn cao trào. Lỗ nhỏ của Thức co siết lần cuối, cây hàng Hùng giật mạnh, tràn nóng bỏng. Ngay sau đó, Minh cũng bắn ngập bên trong Hùng, tay siết chặt eo anh như sợ tuột mất.
Cả ba đổ vật xuống đệm, thở hổn hển. Mùi mồ hôi, xác thịt, tinh dịch và biển mặn trộn lẫn, ám lên từng thớ thịt rắn rỏi.
Thức rúc vào ngực Hùng, bàn tay xoa nhẹ bụng dưới anh:
— Chắc… em chết mất… mai… mai tụi em lại qua…
Hùng nhắm mắt, gác tay lên trán, cây hàng vừa mới rút ra vẫn còn bóng loáng, giật nhẹ từng nhịp:
— Căn chòi này… mở cửa cả đêm. Cứ đến… nếu hai cậu còn chịu nổi.