Mặt trời vừa lặn xuống mặt biển, nhuộm bầu trời bằng màu đỏ ối của muối và gió, Khánh Hùng thong thả bước về chòi. Vai anh còn vương bụi cát, áo sơmi vắt hờ bên vai, để lộ phần lưng rám nắng và thân hình cường tráng rắn chắc như khúc gỗ lim lâu năm. Đêm nay, không phải khách du lịch xa xôi nào đến, mà là hai người quen cũ trong làng – lão Tư và lão Phát, hai lão ngư hơn năm mươi, da đã nhăn, nhưng đôi mắt còn đầy sinh lực.
“Vẫn còn nhận khách hả Hùng?” – lão Phát hỏi, tiếng khàn như muối biển làm nhựa cổ.
“Tôi chưa từ chối ai từng cứu mình khỏi nước,” Hùng khẽ đáp, ánh nhìn đằm lại trong khoảnh khắc.
Căn chòi đóng cửa. Ngoài kia, sóng vỗ lạch bạch. Bên trong, tiếng thở và tiếng vải chạm da hòa vào nhau.
Lão Tư, thấp hơn Hùng một cái đầu, tay thô ráp đặt lên ngực anh. “Cây hàng mày… thiệt sự dữ như lời đồn không?”
Hùng không nói gì. Anh cởi quần ra.
Cộp.
Cây hàng trĩu nặng, vét ngang đùi như một con lươn sống, mạch máu hằn rõ, phần đầu phình lớn đỏ hồng. Hai lão lặng người. Lão Phát liếm môi, còn lão Tư thì run bàn tay chạm vào. “Mẹ nó… như cây chuối non…”
“Tôi sẽ vào từ từ.” – Hùng khẽ nói, đỡ lưng lão Tư – người xung phong trước.
Lão Tư nằm nghiêng, mông lộ rõ giữa ánh đèn dầu leo lét. Hùng vuốt dọc lưng lão, một tay tách hai bên mông, mắt chăm chú nhìn lỗ nhỏ nhăn nheo, hơi se khít nhưng run run như biết trước điều sắp đến. Hùng dùng hai ngón tay tách mép, phần đầu cây hàng tì nhẹ vào trung tâm.
Phạch.
“Á á… trời cha…!”
Cái đầu cứng như quả trứng gà chọc sâu vào, khiến lão Tư vặn mình, tay bám giường. Hùng chưa nhúc nhích, chỉ giữ yên, đợi lỗ nhỏ thích nghi với khối thịt khổng lồ ấy.
“Tôi vào sâu hơn nghe ông…”
“Ừ… chậm… chậm chút…”
Rít… phập… rít… phập…
Mỗi lần đẩy, cây hàng lại lún sâu thêm, làm lỗ nhỏ nở ra từng vòng, nuốt chặt lấy trục thịt như ống tre non thèm nhựa. Hùng rên khẽ, cảm nhận từng khấc rút vào, trượt dọc bên trong lão Tư.
Lão Tư thở dốc: “Cha mẹ ơi… tới bụng luôn rồi… còn… chưa hết hả?”
“Còn… gần hết rồi…” – Hùng gằn giọng, rồi bạch bạch bạch – nhấp mạnh ba nhịp khiến lão Phát bên cạnh cũng nóng máu.
Đến lượt lão Phát, ông ấy nằm ngửa, Hùng nhấc hai chân lên, chĩa cây hàng đang bóng lưỡng vì dịch và nước bôi trơn vào lỗ nhỏ đang há ra.
Phạch.
“Ưm… trời đất…!” – lão Phát cắn răng.
Lỗ nhỏ của ông tuy chặt hơn, nhưng bên trong mềm nóng, co bóp từng đợt như lớp cơ muốn mút lấy từng phân thịt. Hùng ghì hai chân lên vai, rồi bắt đầu nhấp.
Bạch… bạch bạch… bạch bạch bạch…
Cây hàng dài 25cm trượt vào trượt ra, tạo thành nhịp sóng dập dềnh, có lúc chỉ nhấp nửa thân, rồi lại phập sâu tới tận gốc. Tiếng ọc ọc vang lên rõ ràng khi trục thịt đâm đến tận cuối đoạn ruột, nơi mà lỗ nhỏ chỉ còn biết co giật và thở gấp.
“Ông chịu nổi không?” – Hùng hỏi, giọng trầm đặc.
“Chịu… chịu… nhưng đừng… đừng ngừng…” – lão Phát vặn cổ, mắt trợn lên như cá lên bờ.
Không lâu sau, cả hai lão nằm đổ bên nhau, lỗ nhỏ đều đỏ ửng, há ra như vừa nhả một cây gỗ lớn.
Hùng kéo tấm vải lên bụng, ngồi hút điếu thuốc bên cửa sổ. Ngoài kia, biển vẫn rì rào.
“Tôi vẫn còn đủ sức… nếu ông muốn thêm một hiệp…” – anh nói, không quay đầu lại.
Lão Tư cười khàn: “Sáng mai tôi với ông Phát mang tôm tới biếu… nhưng giờ… cho ông này… thử nằm úp coi…”
Và căn chòi nhỏ lại vang lên những âm thanh lặp lại:
Phập… bạch bạch… á… á á… ưm…
Làng chài đêm ấy có sóng vỗ rất mạnh.