Sau cơn sóng dữ vừa qua, gian chòi nhỏ chỉ còn lại tiếng thở gấp, hơi nóng của ba thân người đàn ông vẫn chưa tan đi. Ngoài kia, sóng biển êm, nhưng bên trong, mùi da thịt, tinh khí và mồ hôi vẫn quẩn quanh không khí như muốn giữ người ta lại lâu hơn nữa.
Hùng ngồi dựa vào cột gỗ, cây hàng vẫn nặng trĩu giữa hai đùi, gân guốc, đỏ ửng, trông như chưa được thỏa. Anh nhìn hai PT gym đang nằm phơi thân trần cạnh nhau – Thắng với làn da nâu bóng, Long thì vạm vỡ, cơ lưng lấm tấm mồ hôi. Cả hai đều đã nếm trải thứ của anh, nhưng vẫn không ai rời đi.
Long là người mở lời trước, giọng khàn khàn nhưng ánh mắt vẫn sáng rực:
“Tôi… muốn thêm nữa. Nhưng lần này…”
Hắn quay sang liếc Thắng, môi nhếch cười.
“Thử cùng lúc coi sao.”
Thắng không nói gì, chỉ nhướng mắt nhìn Hùng, rồi từ từ bò lại gần, mông nhô lên, lỗ nhỏ vẫn còn hé mở, chưa khép kín sau lần bị cắm sâu đến tận đáy.
Hùng gác một chân lên, vươn tay xoa nhẹ cây hàng dài, đầu khấc rịn sệt dịch ẩm nóng. Anh nói nhỏ, giọng đều đặn:
“Cùng lúc thì chỉ có một đường. Lỗ nhỏ ai chịu nổi?”
Long vòng tay ra sau, bóp lấy mông Thắng, kéo căng ra, để lộ lỗ nhỏ đỏ hỏn.
“Thằng này chịu được. Tôi với nó từng chơi double rồi.”
Hùng nhướng mày, ánh mắt chuyển sang lỗ nhỏ đang co bóp nhẹ của Thắng.
“Tôi vô trước.”
Không đợi thêm, Hùng quỳ sát lại, kẹp hai mông Thắng giữa tay, rồi đưa đầu khấc đã bóng nhẫy tì sát cửa lỗ. Lần này, không cần dạo đầu nhiều, cơ thể Thắng đã nhớ cảm giác ấy. Vừa bị chạm tới, lỗ nhỏ đã co lại, rồi giãn dần khi đầu khấc chui lọt.
Phạch…
Cây hàng dài bắt đầu lút dần từng khấc. Lỗ nhỏ nóng hừng hực, ôm khít như lần đầu, lại rít lên từng vòng khi phần thân quá dài bị đẩy vào.
“Ư…ưm… dài… a…” – Thắng gằn lên, mồ hôi túa trán.
Long lúc này không đứng ngoài. Hắn vòng ra sau Hùng, thô bạo vạch mông Thắng rộng hơn, rồi dí sát cây hàng của chính mình – ngắn hơn Hùng, nhưng dày, đầu khấc tròn như nắm đấm.
“Tôi vô theo.”
“Chờ tôi vào hết đã…” – Hùng rít khẽ, đang dấn những đoạn cuối cùng.
Phạch!
Toàn bộ 25cm cắm ngập trong lỗ nhỏ, Hùng dừng lại một nhịp để Thắng thở. Cơ vòng co bóp liên tục, lỗ nhỏ gần như méo mó, phồng to vì bị ép chặt từ trong ra ngoài.
Long đặt đầu khấc ngay sau gốc cây hàng Hùng, luồn sát mép lỗ nhỏ.
“Giờ chịu đựng đi…” – hắn rít.
ỤCH.
Lỗ nhỏ rùng lên, bị ép lần hai. Đầu khấc của Long vừa tràn vào đã chen cứng, khiến bên trong căng phồng dữ dội. Cảm giác bị đè nén, bị chèn ép, bị tràn đầy khiến Thắng không rên được tiếng nào, chỉ há miệng, mắt trợn ngược.
Phạch! Ọc ọc! Bạch!
Hai cây hàng cùng chuyển động. Mỗi lần Hùng rút ra, Long lại đẩy vào. Mỗi cú thúc là một cơn sóng trào. Lỗ nhỏ không còn là một khe hẹp nữa, mà như một chiếc miệng há rộng, đỏ rực, nuốt lấy hai thân gân guốc cùng một lúc.
“A… a… đau… mà… sướng… ưm… căng…!” – Thắng rít lên.
“Lỗ nhỏ ông bóp từng đợt, ngậm lấy từng khúc luôn.” – Hùng thở gằn, hai tay đỡ mông Thắng giữ cho ổn định.
“Cứng thật… chà… tôi sắp không chịu nổi rồi!” – Long rên, mặt đỏ bừng.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng va đập dồn dập, như sóng vỗ bãi đá không ngừng. Mùi mồ hôi, tiếng rên rỉ, hơi thở gấp, tất cả tạo nên một nhịp điệu cuồng loạn. Lỗ nhỏ bị chiếm cùng lúc bởi hai thân đàn ông vạm vỡ, co thắt như lên cơn sốt.
“Chịu… nổi… không?” – Hùng rít vào tai Thắng, không ngừng thúc hông.
“Ư…ưm… lỗ em… sắp rách rồi…”
“Nhưng vẫn hút lấy mà…”
Phạch! Phạch! Bạch bạch bạch!
Đến lúc cả hai thân đều cứng như đá, gân tay nổi cuồn cuộn, tiếng thở rít qua kẽ răng, Hùng bất ngờ siết mông Thắng, thúc thật sâu. Cây hàng cắm tận cùng, rồi giật giật.
“Ư…ưm… tôi tới!” – Hùng gầm khẽ.
Ngay sau đó, Long cũng gồng toàn thân, mắt trắng dã.
“Chết… chết… tôi bắn…!”
ỌC ỌC ỌC—
Dòng tinh từ hai hướng cùng lúc tuôn trào, lấp đầy bên trong. Lỗ nhỏ co bóp dữ dội như muốn giữ lại, không nhả ra chút nào. Tinh đậm, đặc, trào ngược không kịp, tràn ra ngoài thành dòng trắng dọc khe mông, chảy dọc xuống chiếu như bể chứa bị tràn.
Thắng nằm gục, lưng run nhẹ, lỗ nhỏ vẫn co giật liên hồi.
Long và Hùng rút ra cùng lúc. Ọt… ọt… – tiếng chất lỏng sền sệt theo sau thân dương vật, cùng một làn hơi nóng phả ra từ lỗ đã kiệt sức.
Ba người đàn ông nằm im, mồ hôi ướt đẫm, tiếng thở xen lẫn tiếng sóng ngoài kia.
Trăng đã lên cao. Nhưng đêm ở làng chài thì vẫn còn dài…