Căn chòi của Hùng buổi chiều hôm ấy đón hai vị khách mới. Gió biển xô vào ràn rạt, đẩy cái nắng gay gắt lùi dần sau những rặng phi lao. Hùng vừa vác rổ cá vừa ngẩng lên đã thấy hai bóng người sừng sững trước cửa. Cả hai đều to con, rắn chắc như lực sĩ, vai u nở rộng, ngực căng đầy cơ bắp. Một người khoảng tuổi Hùng, mặt chữ điền, tóc cạo sát, tên Long. Người kia trẻ hơn, tầm hai mươi tư hai mươi lăm, da ngăm khỏe mạnh, tên Thắng – học trò cưng của Long, cả hai cùng là PT tại một phòng gym lớn ở thành phố.
“Tụi em nghe danh anh Hùng lâu rồi,” Long cười, ánh mắt không giấu được sự đánh giá lộ liễu. “Phải tận mắt mới tin được.”
Hùng đặt rổ cá xuống sàn gỗ, nhìn hai thân hình tràn đầy sinh lực trước mắt, khóe môi khẽ nhếch. “Vào đi. Nắng quá rồi.”
Chòi nhỏ âm u, chỉ có tiếng sóng vỗ từ xa vọng lại. Thắng ngồi xuống chiếu, ánh mắt không rời khỏi thân thể Hùng đang gỡ nút áo, lộ ra từng múi cơ bụng săn chắc, làn da rám nắng như thiêu như đốt. Cái quần vải thô của Hùng lùng thùng, nhưng rõ ràng không giấu nổi cái khối dài ngoằng đang đội lên dưới lớp vải.
Long huýt sáo khẽ. “Cây hàng đó… đúng là 25 như lời đồn hả?”
“Không đếm từng phân, nhưng… đủ để cậu với em cẩn thận đấy.” Hùng bước tới, đôi chân trần chắc khỏe đè xuống sàn kẽo kẹt. “Ai trước?”
Thắng ngập ngừng, nhưng ánh mắt không giấu được sự háo hức. Long đặt tay lên vai cậu, cười: “Để em nó khởi động trước, tôi vô sau. Cho nó biết thế nào là sóng biển.”
Thắng cởi áo, để lộ thân hình trẻ khỏe, làn da lấm tấm mồ hôi. Hùng ngồi xuống sau lưng cậu, hai tay to bản đặt lên bờ vai rắn chắc rồi dần trượt xuống sống lưng. “Lần đầu tiếp cây hàng 25?”
Thắng gật nhẹ, môi mím lại. “Chưa… nhưng em muốn thử.”
“Thì cứ thử.”
Hùng đẩy Thắng nằm úp xuống, cái quần gym bó sát được tuột xuống dưới gối, lộ ra cặp mông căng tròn, rám nắng và khẽ run dưới ngón tay anh. Hùng cúi xuống, môi lưỡi bắt đầu dò dẫm từ thắt lưng xuống rãnh mông, hơi thở ấm nóng phả vào khiến Thắng rùng mình.
Lưỡi Hùng len lỏi giữa khe, đầu lưỡi lướt nhẹ qua lỗ nhỏ đang co bóp vì hồi hộp. Cậu bật ra vài tiếng ưm nho nhỏ khi cảm giác ẩm ướt bắt đầu lan tràn. Lỗ nhỏ đỏ hỏn dần dần nở ra dưới sức lưỡi, rồi đến một ngón tay trơn ướt được đẩy vào, xoay nhẹ.
“Ư… Ưm…” Thắng cong lưng, tay bám chặt lấy tấm chiếu, hơi thở gấp gáp.
Hùng rút tay ra, rồi từ từ quỳ phía sau, kéo quần xuống. Cây hàng dài ngoằng, sậm màu, mạch máu nổi dọc theo thân căng cứng, đầu khấc bóng loáng vì lớp gel Hùng vừa thoa.
“Chậm thôi… Em chưa quen…” Thắng thở hổn hển.
“Tôi biết.” Hùng tì thân lên người cậu, tay giữ chặt lấy hông rồi nhấn nhẹ đầu khấc vào.
Phạch.
Đầu cây hàng cạ vào mép lỗ nhỏ, cọ sát từng milimet khiến Thắng cong người, rít khẽ qua kẽ răng. Hùng dừng lại vài giây rồi từ từ ấn sâu hơn. Cái đầu khấc to bè mở rộng cửa lỗ nhỏ, từng vòng cơ bên trong co thắt lại đón lấy, rồi giãn ra đau đớn, rát rát.
“Á… Á… a—” Thắng rên lớn, thân thể run lên. “To… to quá…”
“Ráng đi. Vô chưa được phân nửa.” Giọng Hùng trầm, gằn nhẹ bên tai cậu.
Anh tiếp tục ấn sâu, từng nhịp chậm rãi mà nặng nề, cho đến khi phần thân nóng rực ấy nuốt trọn vào bên trong, lỗ nhỏ căng trướng cực hạn, tưởng như không chịu nổi nữa.
Bạch… bạch… bạch…
Cơ thể Thắng lắc lư từng hồi theo từng cú nhấp. Lỗ nhỏ bị cây hàng đầy sát, chèn ép, tê rần và đau rát. Nhưng rồi cảm giác ấy dần biến thành một thứ ngứa ngáy, kích thích khó tả. Cậu rên lớn, nước miếng trào ra nơi mép môi.
“Cứng lại… chặt quá… cậu làm lỗ nhỏ bóp mạnh thêm rồi đấy…” Hùng gằn khẽ, rồi bắt đầu dập hông nhanh dần.
Bạch bạch bạch bạch—
Âm thanh va chạm ướt át vang khắp chòi. Lỗ nhỏ giờ đây đã quen dần với cây hàng dài 25cm, dù vẫn rát, vẫn căng, nhưng đã bắt đầu mềm ra, ướt át bên trong. Hùng đưa tay kéo tóc Thắng ngẩng lên, nhìn mặt cậu đang dại đi vì khoái lạc.
“Bên trong cậu ấm và hút mạnh thật…”
Thắng rên liên hồi, tiếng đứt đoạn giữa từng cú dập sâu:
“Ư… Haa… Đụ… đụ nữa đi… sâu nữa…”
Hùng rút ra gần hết, rồi lại nhấn vào dứt khoát. Cả thân thể Thắng oằn lên, tay bấu chiếu bật gân xanh.
Phạch! Phạch! Phạch!
“Rồi… sắp… aaaa—!!”
Lỗ nhỏ co thắt dữ dội khi Hùng giật căng hông, cây hàng cắm sâu đến tận gốc rồi siết cứng. Một dòng nóng hổi trào ra, lấp đầy bên trong khiến Thắng rên to, cả người rung rẩy vì bắn ra cùng lúc.
Hùng nằm đè lên lưng cậu một lúc, để hơi thở hai người tan hòa vào nhau.
Phía bên kia, Long đã cởi trần, mắt sáng rực. “Tới phiên tôi rồi, Hùng. Để xem cái lỗ tôi chịu được lâu không như nó.”
Hùng đứng dậy, cười khẽ, cây hàng vẫn cứng đờ, trơn bóng sau trận đầu tiên. “Tôi chưa xong đâu… Mới khởi động thôi.”
—
Thắng nằm thở dốc trên chiếu, đôi chân còn run, lỗ nhỏ khẽ co giật quanh dòng tinh nóng hổi vừa được rót đầy. Hùng chậm rãi rút cây hàng ra, một tiếng “ọt” ướt át vang lên, phần thân dài ngoằng nhuộm trắng, bóng loáng trong ánh chiều chập choạng.
Long đã quỳ xuống bên cạnh, đôi mắt không giấu nổi sự khao khát. Thân hình anh ta to ngang Hùng, cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc, sống lưng dày, ngực trần phập phồng.
“Tôi chờ nãy giờ…” Long khàn giọng. “Giờ tới tôi hưởng đúng không?”
Hùng gật đầu, kéo Thắng sang một bên rồi ra hiệu. “Quay mông lại.”
Long chống tay xuống chiếu, dạng gối, phần mông vạm vỡ chĩa thẳng về phía Hùng. Một đường rãnh sâu hiện rõ giữa hai múi cơ mông rắn chắc, lỗ nhỏ kín mít, co lại đầy thách thức. Anh không phải tay mơ – đã từng chơi qua, nhưng đây là lần đầu đối diện với cây hàng dài đến hai mươi lăm.
Hùng không nói thêm, chỉ cúi xuống, miệng lướt nhẹ qua làn da nóng hổi, râu cạ vào khiến Long rùng mình. Một tiếng thở dài bật ra khi đầu lưỡi anh chạm đến nơi nhạy cảm ấy, liếm từng vòng quanh mép lỗ, rồi thọc nhẹ vào, làm Long chớp mắt, mím môi.
“Ư… Mạnh miệng lắm mà run thế?” Hùng cười khẽ.
“Vô đại đi,” Long gằn, nhưng giọng đã thấp hẳn. “Tôi chịu được.”
Cây hàng được kéo sát vào. Hùng ấn nhẹ đầu khấc vào mép, rồi giữ nguyên đó, dùng hai tay tách rộng mông Long ra. Lỗ nhỏ co lại như một nắm tay nhỏ đang chống cự. Nhưng khi lực nhấn mạnh dần, đầu khấc to bè bắt đầu tách được mép ngoài.
Phạch…
“Grừ…!” Long gằn khẽ, trán rịn mồ hôi. “Căng thật…”
“Tôi mới vào được chút xíu.”
“Má… to thiệt…”
Hùng từ từ đẩy sâu hơn. Cây hàng dài 25cm luồn vào từng centimet, trượt giữa những vòng cơ siết chặt như gọng kìm. Lỗ nhỏ co giật từng hồi, như đang cố đẩy ra nhưng lại bị ép vào, từng cơn đau xen lẫn tê rần truyền khắp sống lưng Long.
“Ư…h…hức…” Long rên khẽ, tay chống chiếu căng cứng.
Khi Hùng nhấn đến tận gốc, lỗ nhỏ căng phồng như sắp rách, ôm sát lấy cây hàng đến nghẹt thở. Hai bìu chạm nhẹ vào khe mông, dán sát, nóng ran.
Bạch… bạch… bạch…
Hùng bắt đầu nhịp, chậm mà chắc. Từng cú đẩy sâu, dẻo dai như rút tủy. Cây hàng dài ma sát khắp bên trong, chạm đến điểm sâu nhất khiến Long rùng mình, cơ bụng siết lại từng đợt.
“Ư…ưm… Nó… cà… vô sâu dữ vậy…” Long thở đứt quãng. “Chạm tới gan tôi rồi…”
“Chưa tới tim là được,” Hùng ghé sát lưng Long, cười.
Anh dập hông mạnh dần.
Bạch! Bạch! Bạch!
Lỗ nhỏ đỏ ửng, mỗi lần cây hàng vào ra lại kêu lên “bạch bạch” ướt át, trơn trượt và dồn dập. Long bắt đầu mất kiểm soát, mồ hôi chảy dọc sống lưng, mông đỏ lên vì va chạm liên tục. Hùng nắm tóc kéo đầu anh ngẩng lên, rít vào tai:
“Bên trong ông… bóp chặt như kẹp đá… lỗ nhỏ hút như nuốt lấy tôi…”
Long rên bật, cắn môi, mắt mờ đi vì khoái cảm dồn dập.
“Đụ tiếp đi… Đụ như bão đi…”
Phạch! Phạch! Phạch!
Âm thanh rát thịt vang lên không ngớt, mùi mồ hôi và tinh khí hòa lẫn, đặc quánh trong không khí. Lỗ nhỏ Long bắt đầu không chỉ tiếp nhận mà còn vặn xoắn, đón lấy, co bóp theo từng cú thúc. Từng sợi gân nổi lên nơi đùi Hùng, cơ bụng anh gồng cứng, thân thể rung lên.
“Ngậm lấy đi, sắp tới rồi—”
RẦM!
Một cú thúc cuối, sâu đến tận cùng. Long há miệng, đầu ngửa ra sau, cả thân thể giật nhẹ khi dòng tinh đặc sệt trút ào vào bên trong, nóng rát và đầy ắp. Lỗ nhỏ co thắt lấy từng giọt như hút cạn. Hùng rút ra, một dòng trắng đục trào ngược từ lỗ nhỏ ra sàn chiếu.
Long sụp xuống, hơi thở gấp gáp như vừa vượt cơn bão. Cơ thể đẫm mồ hôi, miệng còn vương một nụ cười mệt mỏi.
Hùng ngồi lại, cây hàng vẫn còn căng. Anh liếc qua hai thân hình đang nằm bẹp như cá sau đợt sóng dữ.
“Làng chài này… còn dài đêm lắm.” – anh khẽ nói, mắt nhìn ra biển, nơi trăng bắt đầu lên.