Hải nằm lịm trên giường, lỗ nhỏ rịn dịch, co giật nhẹ như vẫn còn đang thèm khát. Nhưng Hùng thì chưa hạ. Cây hàng 25cm của hắn vẫn nghễu nghện, bóng loáng trong ánh đèn vàng mờ mờ.
Thắng đứng sát giường, nuốt khan nhìn cảnh tượng trước mặt. Cậu cao to nhất nhóm, vai rộng, cơ thể rắn rỏi nhờ học cơ khí, nhưng ánh mắt giờ lại như thằng nhỏ lần đầu gặp trai trưởng thành thực thụ.
“Cậu… muốn?” – Hùng quay sang, hỏi thẳng.
“Muốn. Tôi muốn… được chú cho… giống Hải,” Thắng trả lời, giọng nghèn nghẹt.
“Quay lưng lại, chống lên.”
Thắng nghe lời, trèo lên giường, chống hai tay, vểnh mông đầy đặn hướng về phía Hùng. Lỗ nhỏ chưa từng đón ai giờ se khít, ẩn giữa hai múi mông chắc gọn.
Hùng vươn tay, tách nhẹ ra. Ngón cái ấn vào, rồi nhả một bãi nước bọt đặc quánh, xoa đều, khiến lỗ nhỏ của Thắng co giật nhẹ.
“Ưm…” – Thắng rùng mình – “Thô quá, chú à…”
“Chưa đâu.”
Hùng nhấn một ngón vào, xoáy sâu, nghe tiếng thở nặng dần, rồi hai ngón, rồi cả ba ngón cùng vào, day mạnh, khiến Thắng rên thành tiếng.
“Chú… tôi chịu được rồi…”
Phạch.
Đầu cây hàng ép vào cửa lỗ nhỏ, ấn chặt. Hùng đẩy một nhịp mạnh mẽ, đầu hàng chui vào được một phần.
“A—á! Nó to quá! Uưh!”
“Thở đi. Cậu chịu được.”
Phạch… phạch… phạch…
Từng đoạn cây hàng trượt vào, lỗ nhỏ căng ra, ôm chặt lấy thân thịt nóng hổi. Thắng run rẩy, móng tay cào rách ga giường. Cảm giác bị lấp đầy từ bên trong khiến cơ bụng cậu co giật liên hồi.
Bạch bạch bạch.
Hùng dập sâu, dứt khoát, không vội. Cây hàng 25cm cắm ngập tận gốc, khiến bụng Thắng lồi nhẹ ra, rõ dấu vết bên trong.
“Ưa—a… chú… chạm… bên trong rồi… a a!”
Hùng bóp lấy eo Thắng, nhịp từng cú dập như búa nện, mạnh mẽ, đều đặn. Lỗ nhỏ thít lấy thân hàng, co bóp theo từng đợt sướng ngất.
Phạch! Phạch! Bạch bạch!
Dịch bôi trơn trào ngược, tiếng nhóp nhép vang vọng cả căn chòi. Thắng cắn chặt răng, mặt đỏ gay, hai chân run rẩy từng đợt.
“Ra đi. Ra cho tôi xem nào.”
“Ư… a… tôi… aaaa—!”
Tinh trắng bắn đầy ra chiếu. Lỗ nhỏ co mạnh, ép chặt cây hàng của Hùng một lần nữa, khiến hắn rên khẽ, ghì chặt mông Thắng rồi rút ra bất ngờ.
Phụt.
Dòng tinh đặc sệt trào lên từ đầu hàng, phun lên lưng Thắng thành từng nhịp. Hơi thở cả hai đều nặng trịch, ướt đẫm mồ hôi.
Hùng chưa kịp lau người thì Duy đã tiến lại, cởi áo.
“Chú. Giờ tới em. Lần đầu… chú làm nhẹ chút.”
Hùng mỉm cười, xoa đầu Duy. “Lại đây, nằm ngửa ra. Tôi sẽ cho em lần đầu nhớ suốt đời.”
Duy nằm xuống, tay bấu mép giường. Mắt nhắm nghiền khi thấy Hùng luồn người giữa hai chân cậu. Lỗ nhỏ của Duy nhăn lại vì lo, nhưng cũng rịn ướt đầy kích thích.
Hùng đặt đầu hàng ngay mép lỗ nhỏ, không vội.
“Chuẩn bị hít sâu.”
Phạch.
“Á—!! Nó… nóng quá! Chú… aa a a…”
Bạch bạch bạch.
Cây hàng chọc sâu vào, từng nhịp vừa đều vừa ấn chặt, đè ép lên điểm nhạy nhất. Lỗ nhỏ mềm hơn tưởng, dù lần đầu, nhưng vẫn đang tiếp nhận từng đoạn cây hàng to dài, thít lấy không buông.
“Ưa… chú… em… sướng quá…”
“Cứ rên đi. Cho tôi nghe.”
Phạch… phạch… bạch bạch… phạch!
Duy cong người, mồ hôi túa ra, bàn tay co giật. Hùng đâm tới sát gốc, giữ nguyên vài giây để em quen, rồi bất ngờ dập dồn dập. Lỗ nhỏ ướt sũng, phát ra tiếng rên nhòe nước bọt.
“Ưm… a… aaaa… chú! Em…!”
Duy bật người, tinh trắng phụt lên ngực. Hùng giữ em nằm yên, rồi thúc một lần cuối.
Bạch… phạch… rồi… phụt phụt phụt…
Dòng nóng rực bắn thẳng vào bên trong, làm Duy co chân rên khẽ. Cả hai đều thở dốc.
Tiếng sóng biển vẫn rì rào. Đêm ở chòi Hùng vẫn chưa hết. Cây hàng vẫn chưa chịu ngủ yên.