Tiếng sóng biển vỗ về đều đặn bên ngoài. Bên trong căn chòi nhỏ, mùi nhục cảm đặc sệt trong không khí, hòa quyện mặn mòi mồ hôi, tinh dịch và mùi gỗ cũ. Đêm mới chỉ bắt đầu…
Hải nằm ngửa trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, thân thể nhỏ gầy trắng trẻo run rẩy vì hồi hộp. Mắt nó ngước nhìn Hùng – người đàn ông có thân hình lực lưỡng, vai rộng, bụng rắn như gỗ lim, cây hàng đang cương cứng, bóng nhẫy và dính sợi tơ mỏng ở đầu.
“Em… chịu được không?” – Hùng hỏi, giọng trầm.
Hải mím môi gật đầu, mắt không rời khỏi thân hàng lừng lững kia. Nó đã từng thủ dâm, từng xem phim, từng bị kích thích khi nghĩ về chuyện ấy, nhưng chưa một lần nào tận mắt nhìn thấy một “vật” khổng lồ đến mức ấy.
25cm – và giờ nó sắp đi vào trong người nó.
“Cháu muốn nó… hết vào trong. Xin chú… đừng nhẹ tay…”
Hùng bước tới, quỳ gối giữa hai đùi thon dài đang dang ra. Hắn cúi đầu, hôn lên đùi trong, rồi liếm dọc khe mông, đầu lưỡi rẽ nhẹ hai mép lỗ nhỏ.
“Ưm… chú… chạm rồi… a…”
Lỗ nhỏ co thắt, run lên từng đợt dưới đầu lưỡi Hùng. Hắn không vội, đưa tay tách mông ra, nhìn rõ từng nếp da hồng ửng ẩm ướt. Ngón tay trỏ to lớn từ từ thọc vào, xoáy sâu, vừa xoay vừa day, khiến Hải rướn hông lên, rên nho nhỏ.
“Ưm… sâu nữa đi… a… nóng quá…”
Hùng nhổ nước bọt, xoa đều lên lỗ nhỏ, rồi trét thêm gel trơn bóng. Khi đầu cây hàng chạm vào mép, Hải thở dốc, tay bấu vào đệm.
“Thở sâu vào… tôi đẩy.”
Phạch.
Đầu cây hàng chọc vào, ép chặt thành từng đốt cơ. Lỗ nhỏ của Hải mở ra chậm rãi, run lên vì kích cỡ quá lớn, nhưng vẫn ngoan ngoãn hút lấy. Hùng thở mạnh qua mũi, tay giữ hai đùi Hải không cho khép lại.
“Ưaa… a a… nó… nó vô rồi… nóng… căng…!”
Bạch… bạch… bạch…
Những cú nhấn đầu tiên dập vào lỗ nhỏ, khiến Hải cong cả lưng, mắt mở to. Cây hàng lừng lững trượt sâu thêm, từng tấc một, mỗi lần vào là lỗ nhỏ lại co rút, ôm chặt, như muốn nuốt lấy không buông.
“Em chịu được mà, phải không?” – Hùng hỏi, giọng đè nén.
Hải gật, miệng há không kịp nói. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn bắt đầu tăng tốc.
Phạch phạch phạch… bạch bạch bạch…
Lỗ nhỏ như một hang động nóng rực, ẩm ướt, mỗi cú dập làm dịch bôi trơn trào ngược ra, tạo nên âm thanh nhóp nhép, nặng mùi nhục cảm. Hải không biết mình đang rên gì nữa, chỉ còn tiếng:
“A… ư ưm… chú… aa… sắp… sâu… chạm… rồi!”
Bụng Hùng chạm sát mông, toàn bộ chiều dài cây hàng đã ngập trọn. Lỗ nhỏ giãn đến cực độ, nhưng không rách, chỉ căng cứng và đỏ ửng.
Hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào cổ Hải, tay vuốt ve bụng nó, vừa bóp nhẹ vừa đâm mạnh từ dưới lên.
“ƯA… ƯM ƯM… cháu… nó vỡ mất… a a…!”
Hải ra trước. Tinh trắng bắn lên ngực, lỗ nhỏ co rút điên cuồng, ép lấy cây hàng bên trong như mời mọc thêm.
Hùng chưa dừng. Hắn rút ra gần hết rồi thúc mạnh.
Phạch! Phạch! Phạch!
Tiếng rên bị bóp nghẹt trong cổ họng Hải. Mắt nó lạc thần, miệng há hốc không kịp thở.
“Nuốt… sâu… giỏi lắm…” – Hùng lẩm bẩm, gằn giọng.
Cây hàng giật lên một lần cuối. Hắn rên thấp, cắm chặt đến tận gốc.
Bạch… bạch… bạch… rồi… phụt phụt phụt…
Dòng tinh nóng hổi tràn sâu vào bên trong lỗ nhỏ. Hải co giật nhẹ, toàn thân mềm nhũn. Hắn rút ra từ từ, một sợi trắng kéo dài từ đầu hàng đến cửa lỗ nhỏ đỏ hỏn.
Hải thở dốc, không nói nên lời, chỉ còn tiếng thút thít nhỏ như mèo con.
Thắng ngồi bên giường, nuốt nước bọt.
“Chú… còn chơi tiếp được không?”
Hùng cười, vỗ nhẹ vào cây hàng vẫn đang ngẩng cao.
“Tôi chưa hạ được đâu… Còn cháu nào muốn thử sức?”
Tiếng sóng biển vẫn dội về đều đặn. Và đêm ở chòi Hùng còn dài…