Làng chài chiều ấy chập chờn gió, ánh nắng nghiêng vàng trên mái ngói rêu phong và những chiếc thuyền mành vừa cập bến. Khánh Hùng vừa tắm xong, thân thể rắn chắc còn loang loáng nước, từng thớ cơ sau lưng chuyển động nhịp nhàng dưới lớp da sạm nắng. Trong chiếc quần đùi bạc màu, “cây hàng” nặng trĩu hằn rõ, đong đưa mỗi bước anh đi từ bờ biển về căn chòi quen thuộc.
Chiều chưa tàn thì ba bóng người lạ xuất hiện trước cửa. Cả ba là sinh viên năm cuối ngành cơ khí, đi thực tế ở vùng biển, nhưng mục đích chính là khác. Một đứa tên Thắng, gầy nhưng ánh mắt ranh mãnh. Thằng còn lại, Duy, da ngăm, vai ngang, miệng cứ tủm tỉm nhìn Hùng. Người cuối, Hải – nhỏ tuổi nhất, trắng trẻo, mắt tròn đen láy, cứ nuốt nước bọt khi thấy Hùng rướn người với cái gầu nước ngoài hiên, cơ bụng cuộn sóng và cây hàng phồng lên một cách bất kính trong quần.
“Cháu nghe nói… chú Hùng cho tụi cháu ở lại qua đêm được không ạ?” – Hải lên tiếng, giọng khẽ mà tai Hùng vẫn nghe thấy tim nó đập gấp.
Hùng gật đầu, mắt nhìn xuyên qua chiếc áo thun ướt mồ hôi của đám trai trẻ. “Tôi không có nhiều chỗ, nhưng đủ để ba đứa nằm, nếu biết… giữ im lặng.”
Đêm đổ xuống nhanh. Gió biển ràn rạt quét qua, cửa chòi khép lại, tiếng sóng bị ngăn bởi những rên rỉ đầu tiên.
Thằng Duy là đứa đầu tiên tiến tới, đứng trước mặt Hùng mà run tay cởi áo. Hùng không chạm, chỉ nhìn nó cúi đầu cởi tiếp quần, lộ ra thân thể trai trẻ với lỗ nhỏ hồng hào, khẽ co giật như có ai thì thầm vào đó.
“Tôi không nhẹ tay đâu,” – Hùng nói, giọng trầm như tiếng sóng ngầm. “Nếu sợ thì bước ra ngoài.”
Duy chỉ nuốt nước bọt, rồi quỳ xuống, hai tay ôm lấy đùi Hùng, miệng hé ra như sẵn sàng đón nhận. Nhưng Hùng không để nó bắt đầu bằng miệng. Anh kéo nó dậy, xoay người nó lại, để lưng Duy tựa vào cánh cửa. Một tay giữ eo, một tay vuốt từ thắt lưng xuống mông, tách nhẹ hai khe cong.
“Ưm…” – Duy rùng mình, khi đầu cây hàng to bằng cổ tay của Hùng ấn nhẹ vào lỗ nhỏ. Lỗ nhỏ mím chặt, run rẩy như sợ nhưng cũng như mời gọi.
“Căng lắm đây…” – Hùng lẩm bẩm, rồi ép dần.
Phạch. Đầu cây hàng vừa lọt qua mép lỗ, khiến toàn thân Duy giật mạnh, miệng bật “Á, á á…”, lỗ nhỏ co siết lại theo phản xạ, nhưng không ngăn được chiều dài khủng của Hùng đang trườn vào, từng centimet như luồn sâu vào tận ruột non.
“Ối… dài… sâu quá… a, a… dừng một chút…” – Duy cố nắm lấy vai Hùng, nhưng Hùng không dừng.
“Cháu chịu được mà.”
Bạch… bạch… bạch.
Âm thanh ấy vang khắp căn chòi, hòa với tiếng sóng xa bờ. Cây hàng dài ngoẵng trượt ra vào lỗ nhỏ giờ đã đỏ au, ươn ướt vì nước nhờn non nớt tiết ra không kịp kiểm soát.
Hùng nghiêng người, luồn tay dưới đùi Duy, nhấc bổng lên như nâng bao xi măng. Thân thể Hùng căng cứng, từng cú dập như lấy đà từ bắp đùi, hông vạm vỡ chuyển động không ngơi nghỉ.
“Ọc… ọc… ưm… á á… dài quá chú ơi… nó… đụng vô bụng cháu rồi…”
Hùng gầm khẽ, dập mạnh thêm vài nhịp. Lỗ nhỏ hút trọn chiều dài 25cm, đỏ tấy nhưng chưa rách, co bóp liên tục như nài nỉ được thêm.
Thằng Thắng và Hải đứng đó, không thốt nên lời. Mắt dán vào cảnh tượng đầy nhục cảm ấy – nơi một thân thể trai trẻ bị cây hàng ngoại cỡ lấp đầy, không còn chút tự chủ.
Duy rên lên một tràng dài khi Hùng rút ra gần hết rồi phạch thật sâu một lần cuối, đâm đến tận cùng.
“Ưm… à… chú… cháu ra rồi… á á á…”
Lỗ nhỏ co rút liên hồi khi dòng trắng bắn ra từ dưới bụng Duy, trộn lẫn với nhựa sống của Hùng sau đó vài nhịp. Cả hai thở dốc, mồ hôi đổ như tắm, thân thể dính nhau như tảo biển quấn lấy thuyền.
Hùng đặt Duy nằm xuống, quay sang nhìn hai đứa còn lại.
“Một đêm dài lắm. Đứa nào tiếp theo?”
Hải ngồi bệt xuống chiếu, hai tay siết lấy đầu gối, ánh mắt không rời khỏi lỗ nhỏ của Duy – vẫn còn hồng ửng, co bóp nhè nhẹ dù đã trượt khỏi cây hàng ngoại cỡ kia. Thắng đứng bên, liếm môi khô, ánh mắt bạo dạn hơn, gợi gợi từng bước tiến tới.
“Cháu… cháu muốn thử,” – giọng nó khàn đi vì ham muốn.
Hùng ngoái nhìn, nửa người vẫn trần trụi, cây hàng dài 25cm rịn nhựa bóng loáng, ve vẩy nhẹ như đã có mùi quen thuộc của lỗ nhỏ sinh viên.
“Cởi đồ ra.”
Thắng cởi nhanh, thân thể trai 23 tuổi rắn chắc, bụng có múi mờ nhạt, lông bụng lưa thưa dẫn xuống chỗ đang căng cứng. Hắn tự cúi xuống, liếm nhẹ đầu cây hàng của Hùng, vị mằn mặn pha lẫn hơi tanh, mùi da thịt hòa với biển cả và tinh dịch còn vương.
“Cháu muốn để chú… đâm thật sâu, không chừa gì cả.”
Hùng nắm cằm nó, ngước lên. “Cháu biết mình đang xin gì không?”
Thắng gật. Hắn quay lưng lại, chống hai tay vào mép giường gỗ, tự tách mông ra để lộ lỗ nhỏ đã ướt đẫm gel bôi trơn mà hắn tranh thủ bôi sẵn.
Hùng tiến tới, không hôn, không ve vuốt – chỉ nhấn.
Phạch.
Đầu cây hàng to như nắm tay gõ cửa, rồi lún hẳn vào bên trong. Lỗ nhỏ của Thắng siết nghẹt lấy thân cây hàng, cảm giác trơn trượt nóng rực khiến hắn bật ra một tiếng:
“Aaa… ôi mẹ ơi… nó to quá… chạm tận rốn rồi…”
Hùng cúi thấp người, một tay ôm ngang ngực Thắng kéo sát vào bụng mình, tay kia giữ eo, dập nhịp đầu tiên.
Bạch… bạch… bạch bạch…
Tiếng thịt va thịt vang vọng, tiếng nước dập dềnh trong lỗ nhỏ hòa với nhịp thở dốc cạn của Thắng.
“Ưm… sâu… cháu sắp… chú cứ… đừng ngừng… a… a a…”
Hùng không nói, chỉ siết eo mạnh hơn, nhịp dập nặng nề như đóng cọc trên triền cát. Mỗi lần rút ra gần hết rồi dồn vào hết cỡ, cây hàng dài 25cm đi đến tận nơi sâu nhất, nơi Thắng chưa từng để ai chạm tới.
Lỗ nhỏ như nuốt lấy, nhưng cũng co bóp chống cự, từng vệt chất nhờn theo gốc cây hàng trào ra mỗi cú dập.
Hải không chịu nổi nữa. Nó bước đến gần, quỳ xuống liếm mép cây hàng mỗi lần rút ra khỏi Thắng, đón lấy từng giọt trơn nhớt mằn mặn.
“Mở miệng.” – Hùng ra lệnh.
Hải há to. Một tay Hùng giữ Thắng nguyên tư thế bị đâm từ sau, tay còn lại nắm tóc Hải, kéo đầu nó tới sát bìu mình. Mỗi cú dập vào lỗ nhỏ Thắng, đầu cây hàng giật mạnh, dội ngược cả vào miệng Hải.
Ọc… chóp chép… ọc ọc…
Hải rên ư ử, nước miếng trộn cùng nhựa sót lại, chảy ròng xuống cằm. Nó liếm hết, không bỏ sót thứ gì.
Cây hàng giật dữ dội hơn. Hùng nắm hai bên eo Thắng, dập liên tục.
“Ưaa… aaa… cháu… cháu ra… chú ơi… nó tuôn rồi… A, A Á…!!!”
Lỗ nhỏ của Thắng siết nghẹt, từng đợt co rút liên tiếp khi hắn xuất ra, tinh dịch bắn trắng bụng. Cùng lúc đó, Hùng rút cây hàng ra, búng vài giọt trên lưng hắn rồi nhét vào miệng Hải.
“Nuốt hết.”
Hải làm theo, nước mắt lưng tròng, mùi vị đậm đà, thân thể run lên vì thèm muốn bị làm tới lượt.
Hùng nhìn cả hai, cây hàng vẫn chưa hạ nhiệt.
“Tôi còn sức tới sáng. Ai là người cuối chịu được trọn chiều dài này?”
Hải lặng lẽ bò lên giường, nằm ngửa, hai chân co lên ôm lấy gối. Lỗ nhỏ nhỏ xíu của nó hé mở, ửng hồng, như đang chờ đợi một trận sóng thần cuốn đi tất cả.