Buổi chiều lộng gió, nắng trải đều trên mặt biển như dải lụa loang ánh bạc. Trên con đường cát dẫn vào làng chài, một gia đình ba người vừa bước xuống từ chiếc SUV sáng bóng. Người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng vẻ thành thị; theo sau là một cậu trai trẻ mảnh khảnh và một ông già đầu hói, vóc người tuy lớn tuổi nhưng vẫn cứng cáp, ánh mắt tỉnh táo.
Họ thuê trọ hai đêm, nói là du lịch nghỉ ngơi, nhưng từ khi đặt chân tới, cả ba đều kín đáo liếc về phía căn chòi nhỏ nằm tách biệt sau rặng dừa – nơi Khánh Hùng sống một mình. Dù không ai nói ra, nhưng ánh nhìn ấy không lẫn đi đâu được: nửa dò xét, nửa khao khát.
Tối hôm đó, trăng lên cao, ánh sáng bạc chiếu hắt vào hiên gỗ cũ. Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc Hùng vừa mới thay áo. Người đàn ông tên Quang – người cùng tuổi với Hùng – đứng bên ngoài, nở nụ cười lấp lửng.
“Tôi đi dạo biển với gia đình, tiện đường ghé hỏi chuyện cá nước.”
Hùng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu mời vào. Họ ngồi nói dăm ba câu chuyện vu vơ, nhưng không khí giữa hai người nhanh chóng đặc quánh lại. Ánh mắt Quang chạm phải đôi bắp tay rắn chắc của Hùng lộ ra dưới lớp áo ba lỗ, rồi dừng ở cơ bụng nổi khối bên trong lớp vải mỏng.
Không nói thêm gì, Hùng đặt tay lên đùi Quang. Cậu ta khẽ giật mình nhưng không gạt ra. Một sự đồng thuận không lời. Căn chòi khép cửa lại, bên trong chỉ còn ánh đèn dầu leo lét và tiếng sóng biển vọng xa xa.
Hùng đứng dậy, lột áo, rồi kéo quần xuống, để cây hàng khét tiếng trượt ra khỏi lớp vải. Dưới ánh đèn chập chờn, nó vươn dài, đậm đà tới 25cm, nổi đầy gân xanh, đầu bóng nhẫy, nặng trĩu một cách uy lực.
Quang nuốt khan, nằm ngửa trên tấm phản tre. Bàn tay anh siết nhẹ lấy mép áo, nhắm mắt lại như chờ đợi.
Hùng cúi xuống, bàn tay thô ráp kéo rộng hai chân Quang, nhìn lỗ nhỏ hé mở giữa vùng da mềm mịn, đang khẽ co giật nhẹ như phản ứng bản năng. Hắn đưa đầu “cây hàng” cọ sát quanh rìa, để trơn nhớt đầu khấc loang ra, bôi ướt miệng lỗ nhạy cảm.
Một nhịp thở dồn lại.
“Phạch—”
Đầu khấc to tròn từ từ ép vào, xẻ tách từng lớp cơ căng chặt. Lỗ nhỏ rướn lên tiếp nhận, co bóp lấy từng phân dài đang từ từ tiến vào. Quang rên khẽ, “Ư…”, hai chân bấu vào phản, cơ bụng siết lại trong khoái cảm xen lẫn đau rát.
Hùng nhấn từng chút, từng chút một, cây hàng 25cm lừng lững đi vào như một thanh sắt nung nóng. Mỗi khi đẩy sâu thêm, lỗ nhỏ lại co lại, bám chặt lấy thân thịt đang luồn sâu trong lòng.
“Á… chậm… nữa…” – Quang nức nở, mồ hôi rịn trên trán.
Bạch… bạch… bạch…
Âm thanh thịt va vào thịt vang vọng khắp căn chòi. Cứ mỗi lần hông Hùng thúc tới, tiếng da thịt đập vào nhau lại vang lên rõ ràng. Lỗ nhỏ bắt đầu mềm ra, trơn mướt, thít chặt lấy từng phân cứng rắn đang đâm vào không ngừng.
Hùng nghiêng người, một tay giữ chặt hông Quang, tay kia luồn xuống lồng ngực rướn cong của cậu ta, miết nhẹ. Mùi da thịt, tiếng rên rỉ, tiếng ọc ọc khi “cây hàng” chuyển động trong lòng lỗ làm không khí đặc sệt lại như lớp sương mặn của biển đêm.
Quang rên rỉ không ngừng, “ưm… ư… dài quá… tới… rồi…”
Hùng không nói gì, chỉ rút ra rồi lại nhấn vào – mạnh hơn, sâu hơn, liên tục đến mức tấm phản dưới lưng Quang cũng rung lên theo từng cú thúc phạch dứt khoát.
Bạch… bạch… bạch… bạch…
Khúc gân dài 25cm ấy như muốn xuyên tới tận ruột, để lại cảm giác đầy tràn, nóng rẫy, vừa nhức nhối vừa khoái lạc. Hùng cuối cùng ghì lấy hông Quang, rên khẽ một tiếng, rồi giữ yên trong sâu – nơi “cây hàng” đã cắm tới tận gốc, phồng to từng nhịp mạch đập.
Một dòng nóng hổi tuôn sâu vào trong.
Cả hai người nằm đó, thở dốc, mồ hôi hòa lẫn với hơi mặn của biển đêm. Ngoài kia, tiếng sóng vẫn vỗ đều. Trong chòi, bí mật xác thịt lại được thêm một người cất giữ – người sẽ mang nó rời đi vào sáng mai, nhưng chắc chắn sẽ còn quay lại.
Vì cái tên Khánh Hùng… không ai quên được.