Sáng hôm sau, cha xứ Kiệt đã rời đi trước lúc mặt trời nhô cao. Gã không để lại gì ngoài một phong bì kín, cắm hờ vào khe gỗ bên bếp, và mùi nhục cảm hãy còn đọng lại đâu đó trong lớp chiếu ẩm. Khánh Hùng dậy từ lúc trời còn tối, quấn lại lưới, hất nước biển lên mái đầu sũng mồ hôi, rồi lại trở về cái chòi gỗ, bình thản như thể đêm qua chỉ là gió thoảng.
Đến chiều, một chiếc xe phân khối lớn xuất hiện. Tiếng máy gầm rú tan vào gió biển như một loại tiếng gọi. Người lái xe cao ráo, mang kính râm, dáng dấp đô thị và cái nhìn không giấu nổi vẻ săn tìm.
Hùng đang nhóm lửa nướng cá bên ngoài chòi thì anh ta tiến đến.
“Chào anh,” gã lên tiếng trước, giọng khàn, nam tính. “Tôi tên Thịnh. Nghe nói ở đây có… dịch vụ đặc biệt.”
Hùng liếc nhìn, ánh mắt không biểu cảm nhưng dừng lại nơi bắp tay săn chắc và mùi nước hoa lẫn mùi da thịt của người đàn ông vừa bước xuống từ một thế giới khác.
“Vào trong đi,” Hùng chỉ tay về phía cửa chòi, rồi đứng dậy, phủi nhẹ tay áo ướt muối.
**
Chòi gỗ tối mờ, ánh sáng chỉ đủ để thấy đường nét thân thể. Thịnh ngồi xuống, không nói, cởi áo. Dưới lớp vải, cơ bụng sáu múi hiện rõ, làn da mịn nhưng không thiếu vết rắn rỏi của người tập luyện.
Hùng đứng trước mặt gã, im lặng. Bàn tay anh từ từ cởi cúc quần, kéo phéc-mơ-tuya. “Cây hàng” dài 25cm bật ra, rướn thẳng, run nhẹ một cái như muốn chào chủ mới.
Thịnh mở to mắt. “Má… thật à?”
Anh không trả lời. Thay vào đó, Hùng nắm gốc cây hàng, lắc nhè nhẹ, rồi tiến sát vào gã đàn ông. Thịnh quỳ xuống, như bị hút lấy bởi khối thịt ngồn ngộn ấy. Anh ta thở gấp, đưa mũi hít sâu sát đầu khấc đỏ sậm, rồi há miệng:
“Chóp… chép…” – Lưỡi liếm quanh rãnh khấc, đầu lưỡi lướt qua gân nổi – gã rên khẽ. “Ọc… ọc…” – Cổ họng giãn ra, nuốt một phần thân thịt vào miệng, hai tay bám lấy đùi Hùng, run lên từng đợt.
Hùng rướn người, đẩy nhẹ. “Ọc… ọc… ọc…!” – Thịnh nuốt sâu đến tận cổ, mắt long lên, hai má ướt đẫm dãi và tinh. Anh ta ngửa ra, thở hổn hển, nói nghẹn:
“Cho tôi… nằm xuống…”
**
Tấm phản lại vang tiếng kẽo kẹt. Thịnh nằm sấp, cặp mông trắng và căng được nâng lên cao, hứng trọn luồng gió biển mằn mặn. Hùng quỳ sau lưng, đặt tay lên eo gã. “Lỗ nhỏ” lộ ra giữa hai mông săn, đang khẽ co rút như thở. Hùng dùng ngón tay trỏ, ấn nhẹ lên mép lỗ.
“Ưm…” – Thịnh khẽ rên, toàn thân nổi da gà.
Ngón tay lún vào. “Chóp…” – Rồi một ngón nữa. “Ọc…” – Cái lỗ giãn dần, ấm nóng, co bóp như đón lấy vật lạ. Hùng rút tay ra, nắm lấy cây hàng, chĩa thẳng đầu khấc vào tâm.
“Phạch!” – Cú ấn đầu tiên làm cả người Thịnh giật mạnh. “Á… á á!” – Lỗ nhỏ như bị xé toạc, đỏ hỏn, căng đến giới hạn. Cây hàng chỉ mới vào một phần ba, nhưng cảm giác đầy chặt đã khiến gã không thể thở nổi.
“Chậm… chậm chút… căng quá… aaah…”
“Bạch… bạch…” – Hùng bắt đầu nhấp nhẹ, mỗi lần đưa vào thêm vài phân, lỗ nhỏ giãn từng đốt, co rút như nuốt lấy. Cảm giác nóng rát dần được thay bằng sự căng cứng tê mê. Thịnh cào chiếu, rên rỉ không dứt.
“Ưm… nóng… nóng quá… trong lỗ như chảy ra… a…”
“Bạch bạch bạch!” – Khi Hùng thúc vào đến tận gốc, thân gã chạm vào hai mông căng tròn, tay siết eo, nhịp thúc dần trở nên hoang dại. Tiếng đập vang dội – “bạch! bạch! bạch!” – vang lên như gió cuộn sóng ngoài biển.
“Ư… ưm… aaahhh! Lỗ em… chịu không nổi… sâu quá…”
Hùng cúi sát, đưa miệng cắn nhẹ lên vai Thịnh, rồi thì thầm: “Mở ra cho hết đi…”
“Phạch… phạch… phạch!” – Từng cú thúc như khoan vào tận cùng, lỗ nhỏ thít chặt lấy cây hàng, dịch ấm ướt trào ra mép, nhỏ xuống đùi trong thành từng giọt.
Thịnh khóc rấm rứt – vì quá khoái lạc. Cả người anh ta run lên, lỗ nhỏ co giật liên hồi.
“Ưm… nửa dưới em như mất cảm giác… chỉ thấy mỗi nó… dài… nóng… đâm vào sâu mãi…”
“Bạch bạch bạch bạch bạch!”
Cao trào kéo đến dồn dập – Hùng siết chặt hai mông, thúc liên hồi – “phạch! phạch! phạch!” – rồi gầm lên, cây hàng chôn sâu tận gốc.
“Phụt… phụt… phụt!” – Tinh nóng phun từng đợt, từng đợt, dội thẳng vào trong lỗ nhỏ đang co bóp tột độ. Thịnh ngửa cổ, há miệng gào rống, thân thể giật lên khi dòng nóng lấp đầy bên trong.
Rút ra – “rọt…” – Cây hàng lấp lánh tinh dịch, lỗ nhỏ đỏ lựng, hé mở, rỉ ra từng giọt trắng đục.
Thịnh nằm bất động, toàn thân mềm nhũn, tim đập loạn. Hùng mặc lại quần, rót ly nước, đưa xuống cạnh giường.
“Mai đi. Tối nay ở lại.”
Gió biển lại nổi lên. Ngoài khơi, một chiếc ghe nhỏ lặng lẽ cập bờ. Làng chài chẳng bao giờ ngủ.
Sau khi cây hàng của Hùng rút ra khỏi lỗ nhỏ đỏ au, căng rát và rỉ từng giọt trắng đục, Thịnh nằm vật ra như người vừa trôi dạt qua một cơn bão. Mồ hôi đẫm lưng, miệng hé hờ, mắt mơ màng, toàn thân run nhẹ như còn dư chấn khoái cảm.
Nhưng bên trong lỗ nhỏ, cảm giác vẫn cồn cào một cách kỳ lạ. Cây hàng vừa lớn vừa dài như còn in hằn lại tận trong ruột. Mỗi co bóp nhỏ cũng khiến dịch trắng lại rỉ ra, lấm tấm đùi trong. Hùng châm điếu thuốc, ngồi cạnh, ánh mắt vẫn âm thầm dõi theo từng chuyển động khẽ khàng nơi tấm thân bại liệt ấy.
Gần nửa đêm. Biển yên. Gió vỗ mái lá.
Thịnh lồm cồm ngồi dậy. Anh ta khẽ rên “ơ… ơ hơ…”, hai chân run bần bật, lỗ nhỏ như vẫn co rút chưa nguôi. Nhưng ánh mắt đã khác – không còn chỉ là thỏa mãn, mà thành nôn nóng.
Anh ta bò tới sát chỗ Hùng ngồi, quỳ xuống, tự tay kéo quần người đàn ông đang châm thuốc.
“Cho… em nữa… em chưa đủ…” – Giọng khản đặc, run rẩy như người đói lâu ngày.
Hùng không nói. Cây hàng vẫn chưa hoàn toàn mềm hẳn, bị ánh mắt lẫn bàn tay mơn trớn của Thịnh làm dựng lên lại. Gã liếm môi, cúi xuống ngậm lấy đầu khấc – “chóp… chép… ọc… ọc…” – cổ họng đã quen dần, giờ đây nuốt sâu hơn, mút chặt hơn.
Bàn tay Thịnh xoa lấy bìu, ấn nhẹ, hai má phập phồng vì cố nuốt toàn bộ chiều dài khổng lồ.
“Ọc… ọc… chóp… ọc…” – Nước dãi rịn ra ướt cằm, thấm xuống cổ, nhưng gã không ngừng.
Hùng gầm khẽ, một tay giữ tóc gã, tay kia đỡ cây hàng đang ướt bóng – rồi kéo ra khỏi miệng, chống gối quỳ sau lưng Thịnh lần nữa.
Lần này không cần chuẩn bị lâu – lỗ nhỏ đã quen, ẩm ướt, giãn nhẹ từ trận trước. Chỉ một nhịp ấn mạnh:
“Phạch!”
“Á… aahhh…” – Thịnh hét nhỏ, lưng võng xuống, lỗ nhỏ nuốt trọn nửa thân cây hàng trong một cú.
“Bạch… bạch… bạch!” – Hùng không đợi. Anh ấn sâu từng đợt, chậm nhưng nặng, mỗi cú thúc như muốn dập thẳng xuống tận bụng dưới. Lỗ nhỏ co bóp dồn dập, khít rịt, ấm và mềm hơn ban chiều, phát ra thứ âm thanh ướt át trơn nhớt.
“Ưm… ưm… nữa đi… đâm sâu hơn… sâu nữa…”
“Bạch! Bạch! Phạch!” – Hùng đè Thịnh sát xuống sàn, hai tay ghì eo, nhịp thúc tăng lực. Tiếng va chạm giữa thân thể vang dội như sóng vỗ đá: bạch bạch bạch!
Mỗi cú đều chạm tận điểm sâu nhất, khiến Thịnh bật khóc rên:
“Á… á á… nóng… em nóng quá… aaahhh…”
Cây hàng to dày ra từng lần rút đẩy, gân guốc nổi lên căng cứng, mũ khấc gõ thẳng vào điểm mềm trong lỗ nhỏ, làm cơ thể Thịnh giật cục liên tiếp.
“Bạch bạch bạch!”
“Phạch!”
“Phạch!”
“Bạch bạch!”
Từng đợt sóng dục vọng cuốn lấy hai thân thể mồ hôi nhễ nhại, tay siết tay, mông đập mông, cây hàng trượt ra vào như cái nêm nhồi giữa khe mông trắng bóc.
“Ư… a… a… tới… tới rồi… aaahhh!!”
Cả người Thịnh co giật. Lỗ nhỏ bấu chặt cây hàng, run lên từng nhịp. Hùng cảm được cơn co siết dữ dội ấy, anh siết mông gã, gầm khẽ một tiếng, rồi:
“Phụt… phụt… phụt…!”
Tinh nóng lại phóng sâu vào tận trong, từng đợt dồn dập, dội thẳng vào vách hậu huyệt đang co giật. Hơi thở Thịnh đứt đoạn. Anh nằm bẹp, môi rên rỉ trong mê loạn.
Cây hàng rút ra, “rọt…” – theo sau là dịch trắng lỏng trào ra thành dòng, vấy ướt cả tấm phản. Thịnh úp mặt vào chiếu, thở gấp, hai đùi vẫn co rút, mông rung nhẹ như phản xạ.
Hùng vươn người, kéo chiếc chăn mỏng phủ qua lưng gã. “Ngủ đi. Mai gió lớn.”
Thịnh cười yếu ớt. “Ngày mai… em vẫn còn chỗ cho nó…”
Gió đêm rì rào. Biển không ngủ. Và trong làng chài ấy, cái tên “cha Kiệt” vẫn được rỉ tai nhau – nhưng giờ đã có thêm một người gọi thẳng tên “Hùng” – bằng cả thân thể và lỗ nhỏ của mình.