Buổi chiều oi ả, nắng đổ vàng như mật lên mái chòi ven biển. Gió không mạnh, chỉ đủ làm rèm cửa lay nhẹ, để lộ bên trong một bóng người đàn ông cao lớn, trần trụi phần trên, da ngăm sạm, cơ bắp nổi lên từng đường gân. Hùng đang ngồi lau lại “cây hàng” của mình – thứ khiến bao du khách phải lặn lội tìm đến.
Ngoài sân, tiếng cười nói rôm rả. Có ba chàng trai đang bước vào cổng, lấm tấm mồ hôi sau chuyến đi bộ dọc bờ cát dài. Họ độ tuổi hai lăm đến ba mươi, mỗi người một vẻ – một cậu gầy thư sinh, một cậu cao lớn thể thao, một cậu có ánh mắt nghịch ngợm, tóc nhuộm sáng.
— Chào anh, bọn em đặt lịch từ trước… qua anh Cường hôm bữa. Anh Hùng đúng không?
Hùng gật đầu, mắt đảo qua cả ba lượt.
— Ừ. Tôi nhớ. Vào đi, đóng cửa lại.
Cả ba bước vào, không khí trong chòi lập tức đặc lại. Ánh mắt họ hướng xuống khúc gồ lên rõ rệt dưới lớp vải quần của Hùng, nuốt khan. Hùng đưa khăn lên lau cổ, giọng chậm rãi:
— Ba cậu… muốn cùng lúc?
— Tụi em… muốn trải nghiệm hết. Ai chịu được thì chịu.
Hùng đứng dậy. Quần tuột xuống, “cây hàng” 25cm thả tự do, nặng nề, bóng loáng vì mồ hôi. Một tiếng hít sâu khe khẽ vang lên. Cậu thư sinh lùi lại, nhưng rồi bị cậu tóc sáng đẩy nhẹ ra trước.
— Để em trước… em chịu tốt lắm.
Hùng không nói, chỉ kéo tay cậu đến mép giường, bẻ nhẹ người xuống. Mông cậu tròn, săn chắc, trắng đến mức nổi bật giữa làn da nâu của Hùng. Anh cúi sát, dùng hai tay vạch mông ra, để “lỗ nhỏ” hiện rõ – hồng hào, hơi co lại vì hồi hộp.
— Em thả lỏng, tôi đưa vào từ từ.
Một ngón tay Hùng trét nước bọt, rồi chạm khẽ lên “lỗ nhỏ”. Cậu trai run nhẹ, nhưng vẫn giữ im lặng. Ngón tay thứ hai, rồi thứ ba luồn vào, xoay tròn, móc sâu. Ọc ọc… chóp chép…
— Ư… vào nữa đi…
Hùng nhổ thêm nước bọt lên đầu “cây hàng”, rồi kê sát.
— Giữ chắc vào giường. Tôi đẩy.
Phạch. Đầu khấc to bè ép mở miệng lỗ, rồi trượt vào. Lỗ nhỏ siết chặt ngay lập tức, làm Hùng phải nghiến răng. Cậu rên lên:
— A… a a… trời ơi…
— Mới đầu thôi. Vẫn còn phần lớn chưa vào.
Từng nhịp sâu hơn, thân “cây hàng” lún dần vào khe thịt mềm nóng, chật khít, run bần bật. Bạch… bạch… bạch… – Hùng bắt đầu nhịp đều, rồi tăng dần lực. Cậu trai bấu chặt mép giường, hai chân dạng ra để đón nhận.
— Lỗ nhỏ của em… ngốn chặt như miệng hút nước.
— Ưm… sâu… tới bụng em rồi…
Khi Hùng thúc sâu một cú phập, toàn bộ chiều dài 25cm lút cán vào trong, cậu rú lên:
— A… a… nó… chạm tận cùng rồi…
“Lỗ nhỏ” co bóp liên tục, như đang nuốt xuống từng đợt thịt nóng giật bên trong. Hùng giật ra gần hết rồi lại phạch – dập vào một cú nặng. Tiếng ọc ọc vang lên theo mỗi cú đẩy, chất nhờn trào ra mép lỗ.
— Tới lượt tôi! – Cậu thể thao nãy giờ đứng chờ, giọng hổn hển.
Hùng rút ra, “cây hàng” vẫn cứng ngắc, bóng loáng, lấp lánh dịch lấp loáng dưới nắng xiên từ cửa.
— Em nằm xuống, giơ chân lên.
Cậu nằm ngửa, hai chân co về sát ngực. Hùng đẩy vào từ hướng đối diện, cú đầu tiên làm cậu nín thở:
— Ư… mẹ ơi…
“Lỗ nhỏ” lần này chặt khủng khiếp, như bóp nghẹt. Hùng phải dùng hai tay bẻ nhẹ hông cậu để mở rộng, rồi từ từ lún vào. Bạch… bạch… bạch… – thân “cây hàng” trượt vào như cắm cọc xuống bùn đặc. Cậu trai há miệng rên không thành tiếng, nước mắt rịn khoé mắt vì sướng đến mức tê liệt.
— Của anh… dài quá… vào tận tim em mất…
— Cứ để tôi làm… lỗ em sẽ nhớ tôi lâu.
Tiếng va chạm vang rền, Hùng dập mạnh đến độ thân thể cậu dội lên mỗi nhịp. Cảnh tượng ướt át, mồ hôi đổ ướt giường. Cả căn chòi như rên lên vì nhiệt.
— Em… chịu không nổi… a… nó tê rần…
— Tôi chưa ra. Gắng chút.
Hùng tiếp tục thêm vài nhịp sâu tận gốc, rồi rút ra – “cây hàng” vừa thấm nước vừa nóng rực.
Người cuối cùng – cậu thư sinh, giờ đã không còn trốn sau lưng bạn, đứng trần trụi, hai chân run.
— Em… em chịu đau kém… nhưng em muốn…
Hùng dịu giọng:
— Vậy ngồi lên tôi, tự kiểm soát nhịp.
Anh nằm xuống giường, “cây hàng” dựng thẳng. Cậu thư sinh ngồi lên, cầm thân gân guốc ấy, chỉnh nhẹ rồi để phần đầu vào miệng lỗ.
— Á… a… nó…
Chậm rãi, “cây hàng” thọc vào từng phân một. Mỗi chút xâm nhập là một tiếng rên mềm mại, ngọt ngào.
— Ừ… sâu thêm đi… đúng rồi… – Hùng thì thầm, tay xoa đùi, bóp eo cậu.
Đến khi cậu ngồi trọn xuống, toàn bộ chiều dài ngập trong “lỗ nhỏ” đang co bóp, Hùng nắm lấy hông, dập lên dập xuống.
— A… a… em… em ra… a a…
Một dòng trắng phun lên ngực cậu, Hùng cũng gầm lên, giật mạnh hông cậu xuống, bắn sâu vào bên trong.
Ực… ực… ực…
Cả ba nằm rũ trên giường. Hùng vẫn còn cứng, “cây hàng” vừa ra trận vẫn bóng loáng, rung nhẹ trong dư âm.
— Các cậu… nhớ đặt lịch lần sau sớm. Tôi không nhận nhiều người cùng lúc đâu.
Cả ba chỉ gật đầu, thở dốc, mắt long lanh – như vừa bước khỏi giấc mơ trần tục ngọt ngào nhất đời.