Căn chòi gỗ của Hùng chiều nay râm mát, gió từ biển lùa qua khe hở của tấm phên tre khiến không khí trong phòng như được hong khô bằng mùi mặn mòi rất đàn ông. Anh vừa tắm xong, mùi xà phòng thơm nhè nhẹ trộn với mùi da thịt rám nắng tạo ra thứ hương khó gọi tên – chỉ biết ai từng ngửi qua rồi cũng muốn tiến gần thêm một chút.
Ngoài cửa, bóng một thanh niên xuất hiện – dáng cao gọn, ba-lô đeo chéo, tay cầm chai nước, da ngăm khỏe khoắn. Anh ta bước vào hơi do dự nhưng đôi mắt lại ánh lên tò mò, pha chút háo hức không giấu.
— Cậu tìm ai? – Hùng hỏi, giọng trầm, khô, mang dư âm của biển.
— Dạ… anh là chú Hùng phải không ạ?
Hùng nhìn kỹ hơn. Cậu trai khoảng hai lăm, trẻ trung nhưng ánh mắt từng trải. Chiếc áo sơ mi mỏng dính ướt mồ hôi, dán sát vào thân hình khiến Hùng lờ mờ thấy cơ bụng và đường xương quai xanh lộ nét mảnh khảnh.
— Gọi tôi là Hùng được rồi, không cần chú cháu. Bằng tuổi cậu cả thôi.
— Em… là hướng dẫn viên. Có khách kể về chòi của anh, nên em xin nghỉ một buổi chạy xuống thử. Không biết… có còn trống?
Hùng nhếch môi. Anh lách vai vào trong, để cửa hé.
— Còn. Vào đi.
Chàng trai tên Khoa bước vào, khép cánh cửa gỗ. Không khí trong chòi như ngưng đọng khi Hùng đặt tay lên vai cậu, đẩy nhẹ. Cậu không chống cự, chỉ im lặng, hai má đỏ ửng.
— Cởi ra đi, tôi xem nào.
Khoa đưa tay run run mở cúc áo, rồi tụt quần. Thân thể lộ ra, làn da mịn, hông thon, cặp mông tròn mẩy như được gọt đẽo kỹ lưỡng. Hùng không vội. Anh bước đến gần, từ từ để “cây hàng” tự trồi ra khỏi lớp quần vải.
— A… — Khoa bật khẽ.
Thứ đang dần dựng lên giữa hai đùi Hùng khiến ai nhìn cũng nín thở. Mỗi lần Hùng cử động, “cây hàng” lại khẽ ve nhẹ đùi trong, nặng nề, gân guốc. Dài tận 25cm, to dần theo từng nhịp tim đập.
— Quay lại. Chống tay lên giường.
Khoa làm theo. Tư thế quỳ gối, tay vịn mép giường tre cũ, mông vểnh cao. Hùng quỳ xuống sau lưng cậu, đưa một ngón tay xoa nhẹ khe mông. “Lỗ nhỏ” ẩn giữa hai múi thịt run lên khe khẽ khi đầu ngón tay lướt qua, trơn, mềm, khép chặt nhưng không từ chối.
— Tôi bắt đầu nghe. Thả lỏng đi, đừng cố gồng.
Ngón tay Hùng ấn sâu vào “lỗ nhỏ”, một tiếng ưm… bật ra từ cổ họng Khoa. Vòng mông cậu siết chặt lấy tay anh như muốn nuốt, cơ vòng co lại liên hồi. Hùng móc nhẹ, xoay, rồi nhấn thêm một ngón. Mỗi nhịp đẩy sâu, cậu lại rên khẽ:
— Ưm… nóng quá… anh…
Khi “lỗ nhỏ” bắt đầu giãn đều, Hùng nhổ ít nước bọt, trét đều lên đầu “cây hàng” rồi áp sát. Cảm giác đầu nấm to bè chạm nhẹ cửa vào khiến cả thân thể Khoa căng lên.
— A… nó… to quá… – Cậu thở dốc.
— Hít sâu. Tôi đẩy nhé.
Phạch – phần đầu tròn trượt vào. “Lỗ nhỏ” giật mạnh, bóp chặt phần đầu như muốn đẩy ra nhưng lại tham lam giữ lấy. Cậu hướng dẫn viên siết tay vào mép giường, toàn thân run bần bật.
— U… ư… sâu quá…
— Mới đầu thôi, còn dài lắm. Cố chịu.
Hùng tì người, hai tay bóp eo cậu. Anh đẩy thêm. Từng phân, từng đoạn… “cây hàng” 25cm cứ thế lún dần vào cái nơi nóng ẩm, co bóp như muốn hút anh đến tận gốc.
Bạch… bạch… bạch… – âm thanh của da thịt va nhau, nhịp đẩy mỗi lúc một sâu. “Lỗ nhỏ” bây giờ đỏ bừng, miệng lỗ mở to ngoan ngoãn nuốt trọn chiều dài Hùng dồn vào. Có lúc Hùng rút ra gần hết, chỉ để phần đầu trong, rồi phạch – dập thẳng một cú sâu tới tận gốc khiến cậu gồng người:
— A… a á… sâu… rách mất…
— Vẫn chưa hết đâu.
Từng cú thúc dồn dập khiến cặp mông Khoa nảy bật. “Lỗ nhỏ” không còn kháng cự nữa, nó co giật, khít chặt, đón lấy từng đợt lút cán. Nóng rực, ướt át, trơn trượt đến mức Hùng nghe rõ tiếng ọc ọc mỗi khi rút ra rồi lại bạch – thọc trở vào.
— Em… chịu không nổi…
— Ráng chút nữa. Tôi chưa xong mà.
Hùng bóp mông cậu, giữ chặt rồi dập mạnh. Lực cơ tay khiến cả thân thể Khoa rung lên từng nhịp. Hùng cúi xuống, cắn nhẹ vào gáy cậu, rồi gầm:
— Lỗ nhỏ của cậu… ngoan quá…
— Ưm… a… a a… nó… muốn nữa…
Những cú chọc sau cùng mang theo nhịp dồn, lực mạnh, khiến phần bụng Khoa cấn cả vào mép giường. “Lỗ nhỏ” như phát cuồng, co rút liên hồi. Đến cú đâm cuối cùng, Hùng gồng người, “cây hàng” giật liên tục.
— Ư… tôi… ra…
Ực… ực… – từng dòng nóng phun sâu vào trong, khiến Khoa rít lên:
— A… a… nó… đầy quá…
Hùng giữ nguyên tư thế, để “cây hàng” còn cứng trong “lỗ nhỏ” đang run nhẹ. Anh cúi xuống, thì thầm:
— Khi nào nhớ lại, đừng quên chòi biển này. Và… cái lỗ nhỏ vừa nuốt tôi tận gốc.
Khoa nằm rũ xuống, thở dốc, ánh mắt mờ sương. Ngoài kia, sóng vẫn vỗ rì rào – như giữ kín một bí mật.