Trời nhá nhem tối, mặt biển loang ánh đỏ như máu loãng. Từ xa, Hùng đã nghe tiếng chân chạy lạch bạch qua bãi cát. Gió biển mang theo mùi mồ hôi mặn, lẫn thứ tanh nồng quen thuộc của chài lưới.
– Anh Hùng… có nhà không? – Giọng thanh niên còn đứt hơi sau quãng đường chạy.
Hùng mở cửa chòi, nhìn thấy thằng lưới trẻ – Quang, hai mươi hai tuổi, cùng làng, thân hình rắn chắc, nước da rám nắng, hai tay còn dính nước biển, áo ướt nhẹp dán sát vào thân.
– Sao đấy em?
– Em… nghe người ta nói… anh có… cái đó…
Hùng cười nhẹ, đứng chắn giữa cửa, ánh mắt nửa giễu cợt nửa hiền lành.
– Em nghe ai?
– Thì… tụi mấy ông du lịch về kể. Nói anh… có cây hàng dài… biết làm mấy thứ mà em nằm mơ cũng chưa có.
– Em tò mò?
– Dạ… em mơ thấy hoài… dậy người cứ cứng cả lên… muốn biết… cái cảm giác có nó trong người.
Hùng không nói gì thêm, chỉ nghiêng người để Quang bước vào. Trong chòi, ánh đèn dầu hắt bóng lên vách gỗ. Hùng bước lại bàn, rót chén nước, rồi đặt xuống trước mặt thằng lưới:
– Uống đi. Rồi cởi đồ. Không cần ngại.
Quang gật, uống cạn, rồi bắt đầu cởi áo, quần ướt, từng mảnh một rơi xuống sàn. Cơ thể trẻ khỏe, săn gọn, ngực phập phồng. Dưới ánh đèn, lưng cậu đẫm nước biển, mông tròn, rắn như hai múi cơ.
Hùng từ tốn cởi áo, rồi tụt quần. Phạch – cây hàng bật ra, to và dài, gân guốc như rễ cây, dài đến mức Quang trố mắt, nuốt nước miếng.
– Thứ này… 25cm thật à?
– Ừ. Em sợ không?
– Em… chỉ muốn biết lỗ nhỏ em chịu nổi tới đâu thôi.
Hùng kéo chiếc chiếu ra giữa sàn, đặt một chiếc gối thấp.
– Em nằm sấp, mông hơi nhấc lên. Tôi sẽ làm từ từ.
Quang làm theo. Tư thế quỳ thấp, mông vểnh cao, hai tay bám vào chiếu. Mông trắng nổi bật dưới làn da rám nắng, khe mông co khít, run run. Hùng quỳ sau lưng, hai tay vén mông Quang ra, đầu lưỡi lướt qua khe.
– Ưm… anh… anh làm gì vậy?
– Làm mềm trước. Em mới lần đầu, phải cẩn thận.
Chóp chép… Lưỡi Hùng liếm dọc khe, đầu lưỡi xoáy nhẹ vào lỗ nhỏ, khiến Quang giật mình, cong lưng, rên khẽ.
– Ưm… ư… a…
Lỗ nhỏ bắt đầu nháy nhẹ, co mở phản ứng. Hùng nhúng ngón tay vào dầu, đưa một ngón vào.
– Haa…
Rồi thêm ngón thứ hai. Lỗ nhỏ co giật, nhưng dần ướt đều. Mỗi lần Hùng xoay tròn, đẩy sâu vào, thân thể Quang lại gồng lên.
– Cứng rồi đấy… Tôi vào nhé.
Cây hàng được bôi dầu, nóng hổi, ấn vào khe. Đầu khấc to như nắm tay đứa trẻ tì sát lỗ nhỏ, ấn nhẹ.
– Ư… nó… to quá…
– Thở ra. Đừng gồng. Tin tôi.
Phạch.
Đầu khấc lọt vào. Lỗ nhỏ co bóp dữ dội, như muốn đẩy ra nhưng lại bị kéo sâu hơn. Hùng giữ yên, vỗ nhẹ lên mông Quang.
– Giỏi. Em chịu được rồi. Tôi đẩy thêm nhé.
Phạch. Một đoạn thân cứng nữa trượt vào, thân thể Quang run lên. Cây hàng dày và dài, trượt dọc vào từng chút, làm bụng dưới Quang tức nặng.
– A… anh… em thấy nó trườn trong bụng em… sâu…
– Mới một nửa thôi. Vẫn còn.
Phạch. Phạch. Bạch.
Cây hàng đi sâu dần, tới tận cùng, chạm vào nơi sâu nhất. Lỗ nhỏ đỏ hồng, rướn lên nuốt trọn từng cm. Hùng cúi xuống, liếm dọc sống lưng Quang trong khi bắt đầu nhấp nhẹ.
– A… a… nó đang bành lỗ em ra… ư…
– Em ôm chặt quá. Đẹp lắm.
Bạch bạch bạch.
Chuyển động ngày một mạnh. Âm thanh từ lỗ nhỏ vang lên nhầy nhụa: ọc ọc, chóp chép, từng nhịp ra vào khiến Quang rên rỉ, mồ hôi nhỏ giọt.
– Cây hàng nó… cứ cọ bên trong… cứ như đâm thẳng vào tim em…
Bạch! Phạch! Bạch!
Cú thúc mạnh, sâu đến mức bụng Quang chạm xuống chiếu. Lỗ nhỏ sưng đỏ, bóng dầu, vẫn cố gắng giữ lấy cây hàng dài như không muốn rời.
– Anh… sắp ra chưa…?
– Sắp. Em chịu thêm một chút nữa…
Bạch bạch bạch bạch!
Thân thể Hùng đổ xuống lưng Quang, cây hàng giật giật. Lỗ nhỏ co siết, rồi… Ọc! – dòng tinh trắng nóng hổi phun sâu vào trong. Quang cong lưng, người run lên từng nhịp, thở dồn dập.
– Nhiều… anh… anh bắn nhiều quá…
– Em giữ chặt nên tôi không dừng được. Lỗ nhỏ này… xứng đáng được nuôi cho no.
Họ nằm sát nhau, cây hàng vẫn cắm trong lỗ nhỏ mềm nhưng chưa rút ra. Tiếng sóng biển như vỗ theo từng hơi thở còn vương lại trong đêm.
—
Lỗ nhỏ vẫn ôm khít cây hàng dù Hùng chưa rút ra. Quang nằm thở gấp, mặt úp xuống chiếu, mồ hôi rịn trên lưng, mông vẫn vểnh cao, hai đùi run rẩy vì lần đầu bị lấp đầy đến tận cùng.
– Em… tưởng anh ra rồi là xong…
– Tôi chưa thỏa. Lỗ nhỏ em đang khít quá, nhịp thở còn co lại… tôi muốn đẩy thêm.
Hùng không đợi Quang đáp. Hắn ấn hông cậu xuống, kéo nhẹ người lùi ra sau rồi phạch – đẩy cây hàng trở lại sâu hơn nữa. Từ tận gốc. Quang rướn người, miệng há không ra tiếng, chỉ phát ra những tiếng thở khàn khàn, đứt đoạn:
– Hự… a… a á… nó… cứng lại rồi…
– Lỗ nhỏ em đang mút lấy tôi đấy. Đừng giả bộ… nó còn run hơn hồi nãy.
Phạch! Phạch! – Cây hàng dài trườn ra rồi lại trượt vào, chậm mà sâu, như khoan từng lớp thịt mềm. Lỗ nhỏ đỏ ửng, bóng nhẫy, mỗi lần rút ra là lại ọc một tiếng ướt át, rồi phập một cú đâm khiến Quang rùng mình.
– A… a… bụng em… nó trướng lên…
– Tôi chưa chạm tới tử cung em đâu… em còn chịu được.
Bạch bạch bạch!
Cú thúc ngày càng nhanh, càng mạnh. Hùng dùng hai tay vỗ lên mông Quang, tách ra rộng hơn nữa. Tư thế khiến lỗ nhỏ hở rõ, bị cây hàng đâm dập từng đợt, thành bụng Quang nẩy lên theo mỗi cú đẩy.
– A… anh… em sắp… sắp…
– Cứ để cho nó ra. Tôi cũng sắp xong…
Hùng ấn hông Quang sát xuống chiếu, rồi đè toàn bộ thân thể rắn chắc của hắn lên lưng cậu, hai tay ghì bả vai. Cú thúc cuối cùng: Bạch! – toàn bộ chiều dài cây hàng bị nuốt trọn, lỗ nhỏ giật nhẹ từng cơn.
– Ư… ưm… anh Hùng…
Lại một dòng tinh trắng đặc tràn sâu vào trong. Lần này còn nhiều hơn lần đầu, đậm và ấm nóng, đầy đến mức trào nhẹ ra khỏi miệng lỗ nhỏ, kéo theo tiếng ọc ọc khi Hùng nhấp nhẹ thêm vài cái để rút từ từ.
– Nó… trào ra… nó ấm trong em…
– Lần đầu của em ngoan thật đấy. Chặt quá… làm tôi khó dứt.
Khi Hùng rút cây hàng ra, đầu khấc vẫn căng và đỏ lựng. Lỗ nhỏ Quang giật vài nhịp, hé mở, từng dòng sữa trắng đặc chảy ra thành vệt xuống đùi. Cậu vẫn thở dồn dập, mặt úp xuống chiếu, hai tay quặp lại ôm ngực.
– Em… chưa từng… nghĩ nó… lại phê vậy.
– Muốn lần nữa không? Tôi còn cứng.
Quang ngoái nhìn qua vai, ánh mắt ướt và long lanh:
– Lần nữa… nhưng lần này em muốn cưỡi…
Hùng bật cười, kéo cậu ngồi dậy, rồi nằm xuống chiếu, cây hàng dựng thẳng. Quang trèo lên, ngồi quỳ, tay run run cầm lấy phần đầu bóng loáng:
– To thế này… vẫn chưa đủ à…
Cậu hạ hông xuống chậm rãi, đầu khấc lách qua lỗ nhỏ vẫn chưa khép lại. Cảm giác được tự ngồi vào, để cả thân thể tiếp nhận cây hàng từ trên xuống khiến Quang rùng mình:
– A… a… đang lấp đầy em lần nữa…
Phạch… phạch…
Cậu nhấp hông chậm rãi, rồi bắt đầu dập mạnh hơn. Lỗ nhỏ đã quen, nhưng chiều dài và độ cứng vẫn khiến cậu khó mà điều chỉnh được nhịp. Hùng ngửa cổ, hai tay đặt lên hông Quang:
– Cứ cưỡi đi. Tôi để em tự lấy hết.
Bạch bạch bạch! – Âm thanh xác thịt va vào nhau dày dặn, tiếng ướt át nhầy nhụa vang khắp chòi. Lỗ nhỏ cứ thế nuốt sâu lấy cây hàng, từ dưới lên trên, rồi từ trên dập xuống tận gốc.
– A a a… em sướng… em bị nghiện rồi…
Đến khi Quang đổ người về trước, gục lên ngực Hùng, vẫn còn mút cây hàng trong lỗ nhỏ, cả hai chỉ biết thở dốc, mặc cho dòng tinh mới lại đầy thêm bên trong.