Mặt trời vừa khuất hẳn sau triền cát dài, để lại ráng đỏ bầm loang khắp mặt biển. Từ xa, Hùng thấy bóng một người đàn ông đứng trước cửa chòi mình – dáng khòm khòm, tay chống gậy tre, vai rộng nhưng còng xuống theo năm tháng. Vừa thấy bóng dáng ấy, Hùng đã biết: lão Trưởng thôn, người từng nuôi Hùng ăn bữa cơm đầu tiên khi anh đặt chân đến làng này năm mười chín tuổi. Một người đàn ông đã qua sáu mươi, nhưng vẫn cứng như tre làng, mắt sáng và miệng lúc nào cũng ngậm thuốc rê.
— Ông tìm tôi?
— Tôi nghe… giờ này chòi cậu vẫn mở đón khách. Mà tôi cũng là người làng, chắc không tính tôi là khách chứ?
Hùng khẽ gật, mở cửa bước qua một bên.
— Mời ông vào. Nếu ông không ngại… thân già này vẫn còn tiếp được thì tôi sẵn sàng.
— Hừm, thân già chứ có phải thân mỏng đâu. Cây hàng cậu, làng này ai chẳng biết. Hồi còn trai tráng tôi cũng từng cầm được vài cái bự… nhưng chưa từng thấy đứa nào mang khúc côn như cậu.
Hùng cười nhẹ, không đáp. Anh rót nước để lão Trưởng thôn uống lấy lệ, rồi từ từ cởi áo. Ánh đèn vàng ố hắt lên cơ thể rám nắng, từng thớ cơ nổi lên dưới lớp da sạm – vai rộng, bụng rắn như đá, và “cây hàng” lúc này đã bắt đầu chùng chình cứng lên. Nó trĩu nặng, dài trườn ra như muốn tự tìm đường vào lỗ nhỏ nào đó.
Lão Trưởng thôn chống gậy đứng dậy, run run tự tháo quần. Đôi mông già, phủ đầy lông trắng, vẫn dày và chắc nịch. Lỗ nhỏ bên dưới đã nhăn nheo nhưng vẫn khép kín, chưa từng được xâm nhập gần đây.
— Cậu để tôi nằm sấp. Già rồi, không dẻo nữa.
Hùng gật, bước đến sau lưng, nhẹ nhàng vuốt ve phần hông đã hằn nếp tuổi tác. Ngón tay anh mở khe mông, rồi cúi xuống, lưỡi bắt đầu trườn vào.
— Ừm… chậc… Hùng à… mềm quá…
Tiếng lão rên khe khẽ, lỗ nhỏ bắt đầu giật nhẹ khi lưỡi nóng hổi rà qua từng vòng cơ. Hùng không vội. Anh liếm sâu, mút thật lâu, khiến lỗ nhỏ mềm ra, ướt đẫm, bắt đầu há hé.
Chóp chép… ọc ọc…
Tiếng liếm vang vọng trong căn chòi khiến không gian trở nên đặc quánh, thân thể già nua kia cũng bắt đầu trơn nhẫy vì nước miếng và ham muốn. Khi đầu lưỡi vừa rút ra, ngón tay Hùng luồn vào, nhẹ nhàng xoay trong, mở rộng thêm chút nữa.
— Cẩn thận… tôi già rồi…
— Tôi biết. Nhưng lỗ ông vẫn đẹp.
Hùng đứng dậy, “cây hàng” dài 25cm giờ đã cứng ngắc, đỏ thẫm, từng mạch máu hằn rõ. Anh cúi xuống, kê đầu khấc vào miệng lỗ nhỏ.
— Tôi vào nhé… ông hít sâu đi.
— Ừ… cậu cứ vào… làm tôi nhớ lại cái thời còn trai…
Phạch.
Đầu khấc chui vào, nặng nề, đầy thô bạo. Lỗ nhỏ giật mạnh, như muốn co lại chống cự. Nhưng Hùng ấn sâu thêm, từng cm dần mất hút.
Bạch… bạch…
Cơ thể già nua phía dưới run bần bật theo từng cú đẩy. Lỗ nhỏ giật liên tục, từng vòng cơ như bị căng hết cỡ, cố gắng ôm lấy chiều dài vượt giới hạn đang xuyên vào.
— A… á… á á…
— Ông ráng chút nữa… sắp hết rồi.
Phạch phạch… bạch bạch…
Cây hàng khổng lồ bắt đầu ra vào, trơn ướt, kêu những tiếng nặng nề. Lỗ nhỏ đỏ bừng, bóng lên vì chất nhờn và sự căng giãn quá mức. Mỗi cú rút ra là mỗi lần nó như bị lột sạch, rồi bạch một tiếng, Hùng lại đẩy vào tận gốc, chạm sát hai bìu vào mông.
Lão Trưởng thôn gồng lưng, rên khan.
— Cậu… cậu đẩy vào sát quá… tôi… không chịu nổi…
— Lỗ ông vẫn ngon lắm. Co bóp thế này… ai mà buông cho nổi…
Hùng nghiêng người, thúc sâu hơn, nhấn một cú cực mạnh khiến lão bật lên rên dài, lỗ nhỏ giật liên hồi như muốn khóc thét. Nhưng ông già ấy không bỏ cuộc. Cơ thể run lên từng hồi nhưng vẫn giữ nguyên tư thế, để mặc Hùng quần thảo, đẩy ra đẩy vào như cày đất bằng rìu sắt.
Ọc ọc… chóp chép… bạch bạch…
Tiếng thịt đập vào nhau, tiếng lỗ nhỏ ướt át kêu réo khiến cả căn chòi đặc mùi hoan lạc.
Cho đến khi Hùng gầm lên, ấn thật sâu và giữ yên, “cây hàng” to lớn trào ra dòng nóng hổi, chảy đầy trong lỗ già đang co giật. Lão Trưởng thôn bật người, phun ra thứ trắng đục lên chăn, miệng há không rít nổi hơi.
Cả hai nằm đó, mồ hôi đầm đìa, hơi thở hòa lẫn. Một lão già sáu mươi và một trai biển ba mươi sáu, dính vào nhau bằng thứ trơn nhầy, nóng bỏng và nhớ mãi không quên.
— Cậu à… mấy chục năm tôi mới lại thấy… lỗ tôi biết sướng là gì…
Hùng vuốt nhẹ lưng ông, rút ra thật chậm, nghe phạch một tiếng dài như tiễn biệt.
— Tôi vẫn còn ở đây. Lúc nào lỗ ông cần, chỉ việc gõ cửa.