Nắng chiều đổ vàng rực lên mái tôn của căn chòi nhỏ. Gió biển mằn mặn lùa qua những khe vách hở, mang theo mùi cá khô, mùi muối biển – và cả mùi thân thể đàn ông còn sót lại đâu đó từ cuộc ghé thăm trước. Hùng vừa tắm xong, tấm thân đồng hun ướt nước, những sợi lông rậm ướt rượt, bám dính vào lớp cơ bắp cuồn cuộn. “Cây hàng” to nặng lủng lẳng giữa hai đùi, dài ngoẵng như thể chưa từng ngủ yên.
Tiếng xe ô tô dừng ngoài ngõ đất khiến Hùng khẽ liếc qua rèm cửa. Người đàn ông bước xuống là một quý ông đúng nghĩa – khoảng trên năm mươi, áo sơ mi linen trắng hơi mở nút cổ, tay xách vali da nhỏ. Vóc dáng phong độ, thân hình vẫn vạm vỡ dù tuổi tác hằn rõ trên tóc mai. Hùng nhận ra ngay: vị khách từng gửi tin nhắn hỏi chòi trống ba tuần trước, xưng là CEO ngành tài chính đến từ thành phố.
Khi ông ta bước vào, Hùng đứng thẳng người, nhìn chăm chú rồi gật đầu nhẹ.
— Ông đến sớm hơn tôi tưởng.
Người đàn ông khẽ cười, bước vào không chút ngần ngại.
— Gió biển khiến tôi không chờ được nữa… Cậu là Hùng, phải không? Cái tên mà mấy ông bạn tôi vẫn rỉ tai nhau mỗi lần về biển.
— Là tôi. Ông ngồi đi. Tôi vừa tắm xong, người còn mát.
Không cần khách sáo, ông CEO đặt vali xuống, cởi áo, cởi dây nịt. Hùng đứng đó, trần trụi, nhìn cái cách ông lão ấy cởi từng món đồ trên người mình bằng ánh mắt điềm tĩnh. Gần sáu mươi, nhưng bụng ông chưa phệ, ngực còn rắn, và ánh mắt thì đầy bản lĩnh kẻ đã chinh chiến qua bao cơ thể. Nhưng có vẻ ông ta cũng biết lần này là một cuộc thử thách khác – thử thách chiều dài 25cm mà không phải ai cũng chịu nổi.
Hùng bước tới, không vội.
— Ông nằm xuống giường đi, cứ thả lỏng. Tôi sẽ làm ông nhớ biển này cả đời.
Người đàn ông làm theo, lưng trần áp xuống ga nệm bạc màu, hai chân tự động mở ra. Hùng quỳ xuống, tay vén nhẹ từng khe mông dày, lưỡi trườn qua khe rãnh, mơn trớn như rắn biển bò sâu vào cát.
— Ưm… ơ… hơ… — Người đàn ông thở ra, giọng khàn như tiếng sóng vỗ mái chòi đêm bão.
Lỗ nhỏ bắt đầu co giật khi lưỡi của Hùng chơi đùa chậm rãi. Anh liếm sâu, ướt đẫm, cho tới khi tiếng chóp chép vang lên rõ ràng giữa hai khe mông. Tay anh xoa nhẹ mông ông, rồi bất ngờ ấn một ngón tay trơn tuột vào trong.
— Ứ… chậc… sâu thế… — Lão CEO rên khe khẽ, mắt lim dim.
Hùng mỉm cười, rút ngón tay ra, để lại lỗ nhỏ đỏ ửng, há mở, run nhè nhẹ. Rồi anh đứng dậy, đưa tay cầm lấy “cây hàng” đang nặng trĩu của mình, ve ve đầu khấc đã trướng máu, đỏ sẫm như quả chín rực. Anh hạ người xuống, đầu khấc chạm vào mép lỗ.
— Tôi vào đây… ông hít sâu.
— Ừ… vào đi… tôi chịu được…
Phạch.
Đầu khấc vừa lọt vào, lỗ nhỏ giật mạnh, co bóp như muốn đẩy ra. Nhưng Hùng kiên trì, ép sát hông, đưa từng cm vào. Cây hàng dài ngoằng dần dần mất hút.
Bạch… bạch… bạch.
Mỗi lần đẩy sâu, tiếng thịt chạm thịt vang lên nặng nề. Lỗ nhỏ không còn lành lặn – nó đang mở rộng, đỏ bừng, căng bóng vì phải ôm trọn chiều dài phi lý ấy. Những vòng cơ bên trong cố siết lại nhưng bất lực, chỉ còn biết khẽ rung lên theo từng cú thúc.
— A… á… á á… sâu… sâu quá…
— Tôi chưa hết đâu… ông cứ thở đều…
Hùng giữ chặt hông người đàn ông, kéo ra gần hết chiều dài rồi lại phạch một cú đẩy vào, khiến thân thể bên dưới rung bật.
Ọc ọc… chóp chép… bạch bạch.
Âm thanh trộn lẫn, đầy ướt át, khiến không khí trong chòi nhỏ đặc sệt mùi tình dục. Giường kẽo kẹt, thân thể ông CEO giờ đã đẫm mồ hôi, rên rỉ không ngừng.
— Tôi… tôi không chịu nổi… tôi ra mất…
— Ra đi… nhưng lỗ này vẫn phải giữ lấy cây hàng của tôi đến phút cuối.
Hùng không ngừng nhịp. Những cú thúc càng lúc càng mạnh. Mỗi lần rút ra đẩy vào như muốn chẻ đôi thân thể già nua kia, khiến lỗ nhỏ nở rộng hơn, đỏ tấy, ướt dẫm tinh dịch và chất bôi trơn tự nhiên.
Đến khi ông già cong lưng rên rỉ, phun trắng cả bụng, Hùng mới giữ yên cây hàng sâu trong lỗ, mồ hôi nhỏ giọt từ cằm rơi thẳng xuống sống lưng người đàn ông. Cả căn chòi tràn đầy mùi muối, mùi da thịt, mùi thỏa mãn.
Người đàn ông nằm thở dốc, ánh mắt mờ mịt nhìn trần nhà.
— Cậu thật sự… là lời đồn có thật.
Hùng vuốt mông ông, rút ra thật chậm, để chất nóng trào ra theo dòng trắng đục từ lỗ nhỏ đã rã rời.
— Tôi chỉ là người đàn ông sống với gió biển. Nhưng nếu ông muốn ghé lại… cửa chòi tôi vẫn mở.
— Còn lỗ nhỏ ấy, tôi biết nó sẽ nhớ tôi.