Chiều muộn. Gió biển rít qua những tán phi lao, sóng lùa lạch cạch vào mạn ghe nằm phơi mình trên cát. Hùng đang ngồi sửa lại mái chòi sau cơn mưa đêm qua thì một bóng người thấp thoáng dừng lại ở bậc thềm.
“Chú Hùng… còn nhớ cháu không?” – giọng cậu trai còn đậm mùi bối rối, ánh mắt lấp ló dưới mái tóc hơi ướt mồ hôi.
Hùng ngẩng đầu nhìn, nhận ra ngay. Tuấn, chàng trai từng ghé qua một lần vào tháng trước. Lúc đó còn rụt rè, đi theo nhóm bạn, ánh nhìn liếc trộm mỗi khi Hùng bước ngang qua. Mới đó mà giờ đã quay lại, một mình.
“À, cậu Tuấn. Nhớ. Về sớm vậy, vợ con đâu?” – Hùng vừa nói vừa lau tay, ngồi dựa lưng vào vách chòi, ánh mắt bình thản.
Tuấn ngồi thụp xuống bên cửa, giọng nhỏ lại: “Vợ ở nhà giữ con, cháu xin nghỉ được hai hôm. Cũng… muốn ghé lại.”
Hùng không nói, chỉ kéo nhẹ tấm phên che cửa, ánh nắng tắt dần bên ngoài, để lại căn chòi mờ mờ hơi gió biển và thứ mùi da thịt ẩm nồng của đàn ông.
Tuấn đến gần hơn, tự động tháo chiếc áo thun ra khỏi người. Làn da trắng trẻo, cơ thể tuy không vạm vỡ nhưng gọn gàng, mượt mà. Đôi mắt Hùng nhìn lướt qua, rồi dừng lại ở cặp mông tròn sau lớp quần bò ôm sát.
“Muốn thử lại cây hàng của tôi?” – Hùng cười khẽ, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuấn, không vòng vo.
Cậu trai khẽ gật đầu. Mặt đỏ lên nhưng chân vẫn bước tới, như bị hút về phía người đàn ông to lớn kia.
“Lột ra hết đi. Rồi nằm sấp xuống.”
Tuấn làm theo. Cơ thể trẻ trung nằm úp xuống chiếc chiếu cói, đôi vai run nhè nhẹ. Hùng từ từ cởi bỏ quần mình, cây hàng cương lên trọn vẹn, dài hơn 25cm, vền gốc nền, mạch máu nổi rõ như đang tự nhấn nhân sức mạnh của nó.
Hùng quỳ xuống phía sau Tuấn, hai tay tách mông cậu ra. Lỗ nhỏ màu hồng nhạt hiện rõ, khép chặt và co giật nhẹ khi hơi thở nóng của Hùng phả vào.
“Lần này tôi không nhẹ như trước nữa đâu.” – giọng trầm trầm vang sau lưng Tuấn.
“V… vâng…”
Hùng đưa đầu lưỡi liếm một đường dài từ rãnh mông lên tới đốt sống cuối, rồi dừng lại, đầu lưỡi mơn man quanh lỗ nhỏ. “Chóp chép… chóp chép…” – tiếng liếm ướt át vang lên trong không gian kín. Lỗ nhỏ dần nở mềm dưới sự chăm sóc tận tụy.
Một ngón tay trơn trượt được đưa vào trước, Tuấn rên khẽ: “Ưm… hơ…”
Hùng nhấn nhẹ, ngón thứ hai rồi thứ ba cùng đi vào, mở rộng không gian bên trong. Khi cảm nhận đủ độ nở, anh lùi người lại, nắm gốc cây hàng, rồi ấn phần đầu lớn vào khe mông cậu trai.
“Phạch…” – âm thanh nặng trĩu vang lên khi đầu cây hàng to tướng ép chặt lên lỗ nhỏ đang cố gắng tiếp nhận.
Tuấn nắm chặt chiếu, mồ hôi túa ra: “Á… chậm… chậm chút…”
“Ráng đi, thân trai đã tới đây thì không nhẹ được nữa đâu.”
Hùng siết chặt eo cậu trai rồi đẩy một lực mạnh. “Phạch… phạch…” – cây hàng từ từ trượt vào, từng phân một căng tràn lòng trong, khiến lỗ nhỏ giật giật liên hồi.
“A… a a… nó dài quá… a…”
Lỗ nhỏ đỏ ửng, vành miệng ngoạm chặt lấy phần thân cứng cáp, co bóp từng nhịp. Tuấn gồng người, chân đạp mạnh xuống chiếu, như để chống lại cảm giác quá đầy, quá căng, quá sướng đang ập đến.
“Bạch… bạch… bạch…” – mỗi cú thúc đều làm mông Tuấn dội lên, tiếng da thịt va vào nhau rền vang khắp căn chòi nhỏ.
Mồ hôi Hùng nhỏ xuống lưng cậu trai, nhỏ giọt, trộn lẫn với tiếng thở gấp, tiếng rên rỉ: “Ưm… á… hơ hơ… sâu quá…”
Hùng không dừng lại, thúc sâu hơn, đâm mạnh hơn, cho đến khi toàn bộ chiều dài 25cm của mình chìm hẳn vào trong. Cậu trai bên dưới run lẩy bẩy, bụng cứng lại vì chịu đựng thứ khoái cảm lạ lẫm mà bản thân chưa từng nếm trải – dù đã có vợ con.
Lỗ nhỏ giờ đây không chỉ mở ra, mà như đang mút lấy cây hàng, siết chặt từng nhịp, như không muốn để nó rời ra.
“Cảm được rồi phải không? Đây là thứ mà mấy cậu chỉ dám mơ.”
“Ư… ưm… hơ… đúng rồi… cái này… cái này mới thật sự là…”
Hùng nhấn thêm vài nhịp thật sâu – “bạch… bạch…” – rồi rút ra gần hết, để lại đầu khấc trong khe, rồi lại đẩy mạnh toàn thân vào – “PHẠCH!”.
Tuấn rên to: “Á á á! Nó… vào tới bụng cháu rồi…”
Nhưng Hùng không dừng. Cơ thể to lớn chuyển động nhịp nhàng, mạnh mẽ. Sự cọ xát của từng gân thịt, hơi thở nặng nề sau gáy, cả tiếng ọc ọc mỗi lần rút ra – đẩy vào khiến cậu trai đê mê đến quên hết mọi thứ ngoài kia.
Cuối cùng, khi cảm giác căng cứng tột độ trào lên, Hùng ghì mạnh eo Tuấn, rên khẽ: “Tôi… ra đây…”
“Ưm! Á!” – Tuấn gồng người, lỗ nhỏ siết chặt lại như đón nhận dòng ấm nóng đang trào vào trong mình từng đợt, từng đợt.
Tiếng thở gấp lắng lại, chỉ còn tiếng sóng biển vỗ lăn tăn xa xa.
Tuấn nằm bệt, ngực phập phồng, ánh mắt ngây dại. Hùng ngồi sau, rút cây hàng ra, tiếng “rẹt” nhè nhẹ vang lên khi lỗ nhỏ co thắt, nước trắng đục chảy ngược ra ngoài, men theo khe mông.
“Lần sau muốn thì cứ tìm tôi. Không cần lý do.” – Hùng đứng dậy, kéo quần vào, giọng nói trầm như sóng đêm.
Tuấn không trả lời. Chỉ gật khẽ. Cậu biết, sẽ còn quay lại.