Trưa muộn, gió biển hất tung tấm rèm cửa nhà chòi, mang theo mùi mặn nồng của rong rêu và nắng cháy. Khánh Hùng đang rửa lại những vệt tinh dịch bám trên tấm vải trải giường từ đêm qua thì có tiếng gõ cửa. Anh mở ra, đối diện là một người đàn ông đứng tuổi, vóc dáng gọn gàng, nước da hồng hào, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính nửa gọng.
“Xin lỗi, đây có phải… chỗ của cậu Hùng không?” Giọng người ấy trầm đục, có phần dày dạn.
Hùng gật, nhìn kỹ hơn mới thấy dáng người kia mang nét từng trải đặc trưng của giới y khoa. “Ông cần gì ở tôi?”
Người kia cười nhẹ. “Tôi tên Thịnh, trưởng khoa nội ở bệnh viện thành phố. Nghe lời giới thiệu từ một… bệnh nhân cũ.” Mắt ông chằm chằm nhìn xuống bụng Hùng, rồi dừng lại rõ ràng nơi hạ bộ in hằn qua lớp vải mỏng. “Muốn đến… để kiểm tra một thứ đã lâu không đụng đến.”
Hùng mở cửa rộng thêm một khoảng. “Vậy thì mời ông vào.”
**
Trong ánh sáng chập choạng của căn chòi, ông Thịnh ngồi xuống mép giường. Bàn tay già nhưng chắc chắn đặt lên bắp tay rắn chắc của Hùng, xoa nhẹ. “Tôi từng khám không biết bao lỗ… nhưng chưa cái nào khiến tôi hồi hộp như lỗ của chính mình lúc này.”
Hùng mỉm cười, đứng trước mặt ông, từ tốn cởi bỏ áo, rồi tới quần. Cây hàng trứ danh từ từ lộ ra, từng phân một: dài ngoằng, mạch máu hằn lên cuồn cuộn, đầu khấc bóng trơn đỏ hồng như quả sung chín. Không cần cương cứng hết mức cũng đã khiến người đối diện nuốt nước bọt.
“Ông chắc chứ? Thứ này… không phải ai cũng chịu được.”
“Càng không chịu được, tôi càng muốn thử.” Ông Thịnh đáp, rồi ngoảnh lại, cởi quần mình, chống tay xuống giường, dồn trọng tâm, mông hướng thẳng về phía Hùng, banh rộng ra không chút ngại ngần.
Lỗ nhỏ của ông dày thịt, có màu đỏ đậm, nhè nhẹ co bóp khi không khí chạm vào. Hùng cúi xuống, thoa trơn lên đầu khấc, rồi thoa nhẹ cả vành lỗ nhỏ đang mở hé, khiến ông Thịnh rùng mình bật tiếng rên đầu tiên.
“Lạnh quá… nhưng mà… tiếp đi…”
Hùng không để lâu. Anh đặt đầu khấc khổng lồ vào miệng lỗ nhỏ, rồi từ từ ấn xuống.
Phạch—
“Á… á… chậm… sâu… sâu quá…” Ông Thịnh rên rỉ, lỗ nhỏ co rút dữ dội, như muốn đẩy ra nhưng lại quấn chặt lấy đầu khấc, nuốt lấy nó.
Hùng rướn người, đẩy từng nhịp:
Phập… phập… bạch… bạch…
Mỗi cú thúc, cây hàng lại lấn thêm một phân. Lỗ nhỏ căng to hết cỡ, vành đỏ rực như sắp nứt toạc, nhưng vẫn ngoạm lấy từng tấc thịt, hút vào không rời. Ông Thịnh úp mặt xuống gối, cả lưng nổi gân xanh vì gồng chịu.
“Vào hết rồi… ông chịu được không?”
“Còn lâu… tôi còn muốn bị mổ bụng cơ…” Giọng ông đứt quãng.
Hùng bắt đầu tăng tốc.
Bạch—bạch—bạch—phạch!
Cây hàng khổng lồ thụt ra thụt vào, trượt qua thành lỗ nhỏ mềm mại, nhớt nhẹp. Tiếng ọc ọc… chóp chép… vang lên như tiếng nuốt của một cái miệng ham ăn, phối hợp hoàn hảo với tiếng rên nhục dục của ông Thịnh: “Ư… hừm… trời ơi… thốn… sâu…”
Lỗ nhỏ không còn phản kháng, mà chủ động co bóp theo từng cú đẩy. Mỗi lần Hùng rút ra, thịt trong lỗ nhỏ như dính theo, kéo dài thành sợi, rồi lại nuốt trọn khi anh thúc mạnh vào.
Ông Thịnh nằm im chịu trận, để mặc Hùng thúc mạnh hơn:
Bạch! Phập! Phạch! Phạch—bạch—bạch!
Từng tiếng da thịt va chạm vang vọng trong căn chòi nhỏ. Mùi cơ thể, mồ hôi, trơn trượt và dục tình cuộn xoáy trong không khí. Lỗ nhỏ sưng đỏ, miệng ngoác rộng ngoạm chặt lấy 25cm cứng ngắc bên trong.
“Cái lỗ này ngoan lắm…” – Hùng trầm giọng, “Ông có muốn tôi… nắn thêm vài chỗ trong đây không?”
“Muốn… moi luôn nội tạng cũng được…”
Hùng đổi góc hông, thúc vào điểm sâu nhất, khiến toàn thân ông Thịnh run bần bật.
Phạch—bạch—phạch—bạch—phập!
Ông giật lên lần cuối, miệng bật ra tiếng khóc rấm rứt, nước mắt trào ra theo cảm giác vỡ oà trong lòng lỗ. Hùng gầm khẽ, rồi siết chặt mông ông, dìm toàn bộ cây hàng vào sâu nhất có thể.
Một đợt tinh dịch đặc nóng phun sâu, từng nhịp từng nhịp bắn mạnh vào sâu trong ống mềm, khiến ông Thịnh rên dài như được giải thoát.
Họ nằm bất động một lúc, cây hàng vẫn cắm nguyên trong lỗ nhỏ ẩm ướt ấy. Ông Thịnh thều thào:
“Cây hàng này… đúng là thuốc mạnh nhất tôi từng dùng…”
Hùng nhếch môi, thở ra làn khói nóng từ ngực. “Muốn tái khám thì cứ đến. Tôi không tăng phí.”