Căn chòi gỗ đơn sơ lặng lẽ nằm bên rặng phi lao, ánh đèn dầu vàng vọt hắt bóng Khánh Hùng lên vách liếp. Biển rì rào ngoài xa, mùi muối nồng thấm đẫm vào không khí, quyện cùng hơi người, mồ hôi, và thứ dục vọng không thể gọi tên.
Ông Lâm – vị khách đặc biệt tuổi ngoài năm mươi, chủ một chuỗi khách sạn lớn trong Nam – đã lưu lại làng này hơn một tuần. Đáng lẽ đã rời từ bốn hôm trước, nhưng từ cái đêm đầu tiên nằm dưới thân Hùng, ông không thể rời đi. Ông bảo, chưa từng thấy ai có thân hình đàn ông đẹp đến thế: từng múi cơ sạm nắng, ngực rộng như mái chèo, và đặc biệt là “vật đó”… dài, nặng, và biết cách làm cho người ta van xin, khóc nấc trong mê mệt.
Đêm nay, ông lại đến.
Hùng mở cửa chòi, ánh mắt không ngạc nhiên. “Ông chưa về à?”
Ông Lâm cười nhẹ, lưng khom theo tuổi tác nhưng ánh mắt thì rực lên đầy đòi hỏi. “Tôi chờ… thêm một đêm cuối.”
Hùng không nói thêm. Anh chỉ nghiêng người, ra hiệu cho ông vào, rồi chốt cửa lại. Không khí trong chòi ấm hẳn, không chỉ vì thời tiết.
Ông Lâm ngồi xuống chiếc giường tre, cởi áo, để lộ thân thể có tuổi nhưng vẫn gọn gàng. Hùng bước tới, đôi tay thô ráp nhẹ nhàng tháo khuy áo ông, rồi cúi xuống, đặt môi lên ngực nhăn nheo ấy, chậm rãi mơn trớn.
“Ông vẫn còn sức chứ?” – Giọng Hùng trầm thấp.
“Chỉ cần cậu cho vào, tôi sống thêm cũng được.” Ông Lâm đáp, mắt đã long lanh.
Hùng quỳ xuống, đưa tay vuốt ve đùi trong của ông, rồi kéo dần chiếc quần xuống. Ông run nhẹ khi cảm nhận được hơi thở nóng ấm của Hùng chạm vào lỗ nhỏ phía sau. Một ngón tay thấm ướt trơn trượt, từ tốn đưa vào, chọc nhẹ.
“Ư… nhẹ thôi…” – Ông khẽ rên, toàn thân run rẩy.
“Chưa vào đâu, ông ráng chút.” – Hùng vừa dỗ, vừa nhẹ nhàng xoay ngón tay, tạo lực nhẹ nơi vành lỗ nhỏ, cảm nhận từng khẽ co giật trong lòng thịt ấm nóng.
Hùng ngẩng lên, cởi sạch quần áo mình, để lộ trọn vẹn thân thể khiến bao người mất ngủ. Giữa hai đùi rắn chắc, cây hàng khổng lồ căng phồng, tĩnh mạch hằn rõ, đỏ au như sắp nổ tung. Dài… phải hơn hai gang tay. Đầu khấc tím hồng, nhễu bóng trơn vì thứ dịch trong suốt đã rịn từ lâu.
Ông Lâm ngửa người ra giường, dạng hai chân, bàn tay run run ôm lấy mông mình, chủ động banh ra. Lỗ nhỏ đỏ sẫm nơi ấy co thắt liên tục như đang hồi hộp chờ đón cơn sóng lớn.
“Cho vào đi… chậm thôi, nhưng cho vào hết…” – Ông thở gấp.
Hùng ghì tay lên đùi ông, kê đầu khấc ngay miệng lỗ nhỏ, ấn nhè nhẹ.
Phạch—
Đầu khấc tròn to dứt khoát chui vào, khiến cơ thể ông Lâm giật mạnh. Ông há miệng, không kêu được thành tiếng, chỉ có tiếng rên rỉ: “A… á… trời ơi…”
Lỗ nhỏ co giật mạnh, tưởng như sẽ đẩy bật cây hàng ấy ra, nhưng Hùng giữ chặt mông ông, tiếp tục đẩy sâu. Từng phân… từng đốt thịt nóng rực được lấp đầy.
Bạch… bạch… bạch…
Tiếng thân dưới chạm vào nhau vang lên nhịp nhàng. Hùng rướn người, đẩy từng cú sâu, thật sâu, cho đến khi toàn bộ chiều dài 25cm ngập trọn trong lỗ nhỏ mềm ẩm ấy.
Ông Lâm mồ hôi đầm đìa, toàn thân ướt sũng, miệng bật tiếng nấc: “Nó… vào hết rồi… trời ơi… đầy quá… sâu quá…”
Hùng rút ra nửa chừng rồi lại thúc mạnh vào.
Phạch—bạch bạch—bạch!
Lỗ nhỏ giờ không còn siết chặt như lúc đầu, mà như đang hút ngược vào, dính chặt lấy cây hàng khổng lồ ấy. Tiếng nhớt dính vang lên mỗi lần Hùng rút ra:
Ọc… ọc… chóp chép…
Những cú nhấp sau trở nên nhanh hơn, mạnh hơn. Cơ thể ông Lâm nẩy bật theo từng nhịp thúc. Mắt ông lạc thần, môi run rẩy, lỗ nhỏ giờ như cái miệng khát khao cứ ngoạm lấy, giữ chặt lấy cây hàng, không chịu buông.
Hùng gầm khẽ, siết mông ông chặt hơn, rồi thúc dồn dập:
Bạch—bạch—bạch—phạch—phạch—bạch!
Tiếng thịt đập vào nhau vang vọng trong căn chòi gỗ, hoà cùng tiếng sóng vỗ xa xa. Lỗ nhỏ co bóp liên hồi, đón từng đợt nhấp như đang say mê, háo hức.
Ông Lâm bật ra tiếng khóc nức: “Cho tôi chết dưới cây hàng này cũng được… Hùng ơi… đừng rút ra…”
Hùng không nói, chỉ rướn người thúc cú cuối, thật sâu.
Phập!
Ông Lâm gồng cứng, toàn thân run bắn. Lỗ nhỏ siết lại dữ dội, như muốn vắt kiệt.
Một dòng nóng rẫy phun trào sâu trong lòng ông, từng đợt, từng đợt, mạnh mẽ và đầy sức sống. Hùng rên khẽ, gục xuống vai ông, hơi thở dồn dập.
Lỗ nhỏ vẫn thít chặt, níu giữ cây hàng bên trong như không muốn nó rút ra.
Một lát sau, khi cả hai đã dịu xuống, ông Lâm thì thào: “Tôi… sẽ ở lại thêm vài đêm nữa…”
Hùng chỉ cười, dịu giọng: “Tùy ông. Nhưng mà… cây hàng này không nghỉ đâu.”
Ông cười trong hơi thở đứt quãng. “Tôi cũng không cần nghỉ nữa rồi.”
Đêm ở làng chài lại tiếp tục trôi, ẩm ướt và đầy âm thanh xác thịt…