Adam thức dậy với cảm giác lạ lùng nhất mà chàng từng trải qua sau nhiều năm bị lời nguyền hành hạ – đó là sự bình yên.
Ánh sáng ban mai xuyên qua rèm cửa, vẽ những đường sáng ấm áp lên sàn đá. Chàng nằm trong vòng tay của Kofi, lưng áp vào ngực ấm nóng của người đàn ông da đen nâu, nhịp thở đều đặn của anh phả vào gáy. Adam khẽ cử động, cảm nhận cơ thể mình. Vẫn là làn da mịn màng không lông, mái tóc bạch kim xõa trên gối, chiếc đuôi trắng quấn nhẹ quanh đùi Kofi. Đôi tai cáo vẫn còn đó, nhưng lần này chúng không giật giật vì căng thẳng, mà thư giãn nép vào mái tóc.
Điều quan trọng nhất: cơn thèm khát điên cuồng, sự đòi hỏi phải được lấp đầy bằng tình dục một cách thô bạo – nó vẫn tồn tại, nhưng ở một mức độ chịu đựng được. Như ngọn lửa đã được kiểm soát thay vì thiêu rụi mọi thứ.
Chàng nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay Kofi, đứng dậy. Bàn chân trần chạm vào sàn đá mát lạnh. Adam bước đến cửa sổ, kéo rèm sang một bên.
Bình minh.
Chàng đã quên mất nó đẹp đến thế nào. Những tia nắng đầu tiên nhuộm hồng bầu trời, xua tan màn đêm cuối cùng. Dưới kia, khu vườn của lâu đài tỉnh giấc với tiếng chim hót líu lo. Không khí trong lành tràn vào phòng, mang theo hương cỏ và hoa.
Adam đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đập chậm rãi. Lần cuối chàng đứng ngắm bình minh mà không bị cơn thèm khát dày vò là khi nào? Có lẽ trước cả lời nguyền, khi chàng vẫn còn là hoàng tử kiêu ngạo chỉ biết đến vẻ đẹp bề ngoài.
“Một bài học đắt giá,” chàng thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc sau một đêm đầy cảm xúc.
Đột nhiên, một cặp tay vòng qua eo từ phía sau, kéo chàng áp vào một thân hình nóng hổi, rắn chắc.
“Ngài nên mặc thêm áo, sáng sớm còn lạnh.” – Giọng Kofi trầm ấm, còn đẫm hơi thở của giấc ngủ.
Adam mỉm cười, tựa đầu vào vai Kofi. “Ta không lạnh. Ta cảm thấy… ấm áp.”
Kofi hôn lên vai chàng, những nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm. “Tôi cũng vậy. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thức dậy mà không thấy sợ hãi hay lo lắng.”
Họ đứng đó một lúc, im lặng ngắm nhìn mặt trời mọc. Ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua cửa sổ, bao quanh cơ thể Adam như một vầng hào quang. Nó tô điểm những đường cong mềm mại của chàng – eo thon, hông nhỏ, đôi chân dài thẳng. Mái tóc bạch kim bồng bềnh phản chiếu ánh sáng thành hàng ngàn sợi tơ vàng. Chiếc đuôi trắng khẽ phe phẩy, như đang vui mừng.
Kofi thở dài, tay anh siết nhẹ eo Adam. “Ngài thật đẹp. Như một tạo vật từ thần thoại bước ra.”
“Chỉ là ảo ảnh,” Adam nói, giọng đầy xúc động. “Vẻ đẹp này vẫn là một phần của lời nguyền.”
“Không.” Kofi xoay chàng lại, đối mặt với mình. Đôi mắt nâu sẫm của anh chứa đầy sự chân thành. “Vẻ đẹp tôi thấy không nằm ở mái tóc hay đôi tai này. Nó nằm ở đây.” Anh đặt tay lên ngực Adam, ngay trên trái tim. “Và ở đây.” Tay kia chạm nhẹ vào thái dương chàng.
Adam cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Chàng đưa tay lên, vuốt ve gò má rám nắng của Kofi. “Cậu thật lạ. Cậu nhìn thấy những thứ mà ngay cả ta cũng không thấy được ở chính mình.”
Kofi cúi xuống, đôi môi anh chạm nhẹ vào môi Adam. Nụ hôn ban đầu dịu dàng, nhẹ nhàng, nhưng nhanh chóng trở nên sâu hơn, nồng nàn hơn. Adam rên lên một tiếng nhỏ, tay ôm lấy cổ Kofi, kéo anh lại gần.
Không khí trong phòng dường như nóng lên từng giây. Adam cảm thấy cơ thể mình đáp lại một cách tự nhiên, như hoa nở dưới ánh mặt trời. Chàng thèm khát sự chạm vào của Kofi, thèm khát cảm giác được anh yêu thương và trân trọng.
Kofi phá vỡ nụ hôn, thở hổn hển. “Ngài… ngài có chắc chắn không? Chúng ta vừa mới…”
“Ta chưa bao giờ chắc chắn hơn,” Adam thì thầm, tay chàng trượt xuống ngực Kofi, cảm nhận nhịp tim dồn dập dưới lòng bàn tay. “Ta muốn cậu. Không phải vì cơn thèm khát bắt buộc, mà vì ta thực sự muốn.”
Đó là sự thật. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Adam khao khát sự gần gũi không phải vì cơ thể đòi hỏi, mà vì trái tim mong muốn.
Kofi không nói thêm lời nào. Anh nhấc bổng Adam lên một cách dễ dàng, đặt chàng ngồi lên bệ cửa sổ rộng. Ánh sáng ban mai chiếu thẳng vào cơ thể chàng, làm nổi bật từng đường cong, từng nét uyển chuyển.
“Ở đây ư?” Adam hỏi, đôi mắt xanh mở to.
“Để ngài thấy rằng mình xinh đẹp thế nào,” Kofi trả lời, tay anh mở rộng hai đầu gối chàng. “Để ngài thấy rằng không có gì phải xấu hổ.”
Adam gật đầu, lòng tràn ngập sự tin tưởng. Chàng tựa lưng vào khung cửa sổ, hai tay vịn vào thành cửa. Kofi quỳ xuống trước mặt chàng, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt Adam.
Anh bắt đầu bằng những nụ hôn trên đùi trong của chàng, nơi da thịt mềm mại nhất. Rồi anh di chuyển lên trên, để lại những vết hôn dọc theo bẹn. Adam thở gấp, đầu ngả ra sau, mái tóc bạch kim xõa xuống như thác nước.
“Kofi…” chàng rên lên khi chiếc lưỡi ấm nóng của anh liếm dọc theo thân dương vật đã bắt đầu cương cứng.
Kofi không vội vàng. Anh dùng cả miệng và tay để yêu chiều bộ phận nhạy cảm ấy, từng động tác đều thể hiện sự nâng niu. Tay trái anh vuốt ve hai tinh hoàn căng tròn, trong khi tay phải trượt xuống phía sau, ngón tay nhẹ nhàng xoa tròn quanh lỗ hậu môn đã ẩm ướt.
Adam rùng mình, chiếc đuôi vung vẩy loạn xạ. “A… tiếp đi… làm ơn…”
Kofi ngước nhìn lên, đôi mắt nâu sẫm ánh lên tia cười. “Từ từ thôi, thưa ngài. Chúng ta có cả ngày.”
Nhưng Adam không muốn chờ đợi. Cơn thèm khát vẫn còn đó, dù đã dịu đi nhiều, và sự kích thích từ đôi tay và miệng của Kofi khiến nó bùng lên mạnh mẽ. Chàng đưa tay xuống, nắm lấy tóc xoăn ngắn của Kofi, nhẹ nhàng đẩy đầu anh xuống sâu hơn.
Kofi hiểu ý. Anh ngậm sâu hơn, đồng thời ngón tay cái của anh ấn nhẹ vào lỗ hậu môn. Adam rên lên một tiếng dài, thân hình cong lên như cánh cung.
“Được rồi… đủ rồi…” chàng thều thào. “Ta muốn cậu… bên trong ta… ngay bây giờ.”
Kofi từ từ đứng dậy, khuôn mặt ửng hồng vì kích thích. Anh cởi bỏ chiếc quần ngủ còn vướng ở một chân, để lộ dương vật to lớn, gân guốc đã cương cứng hoàn toàn. Nó có màu nâu sẫm, tương phản hoàn toàn với làn da trắng mịn của Adam.
Adam giơ chân lên cao, hai tay nắm lấy hai bên khung cửa sổ. “Làm đi.”
Kofi bước tới, một tay nâng đỡ hông chàng, tay kia định vị dương vật của mình ở cửa vào. Anh nhìn thẳng vào mắt Adam, như để xác nhận lần cuối.
Adam gật đầu, đôi mắt xanh ngập tràn tình cảm và sự tin tưởng. “Hãy yêu ta!”
Đó là lần đầu tiên chàng nói ra ba từ đó.
Kofi mỉm cười, một nụ cười dịu dàng hiếm thấy trên khuôn mặt cương nghị của anh. “Hoàng tử của ta.”
Rồi anh từ từ đẩy vào.
Cảm giác căng tràn, ấm áp tràn ngập Adam. Chàng rên lên một tiếng, nhưng đó là tiếng rên của sự thỏa mãn, của cảm giác được thuộc về. Kofi tiến vào từng chút một, kiên nhẫn chờ đợi cơ thể chàng thích nghi.
“Ôi trời…” Adam thở dốc, tay siết chặt khung cửa sổ. “Cậu… thật to…”
“Ngài ổn chứ?” Kofi hỏi, giọng khàn đặc vì cố gắng kìm chế.
“Ổn… hơn cả ổn…” Adam trả lời, chiếc đuôi quấn quanh đùi Kofi một cách vô thức. “Đừng dừng lại…”
Kofi bắt đầu di chuyển, những nhịp đẩy ban đầu chậm rãi, sâu lắng. Mỗi lần anh tiến vào, Adam lại cảm thấy như một phần cô đơn trong chàng được lấp đầy. Mỗi lần anh rút ra, chàng lại thèm khát sự trở lại của anh.
“Chậm thôi… ta muốn cảm nhận từng chút…” Adam rên rỉ.
Kofi tuân theo, duy trì nhịp độ chậm nhưng đều đặn. Tay anh ôm chặt eo chàng, giữ chặt chàng tại chỗ. Môi anh tìm đến cổ chàng, để lại những nụ hôn nóng bỏng.
Dưới ánh sáng ban mai, cảnh tượng diễn ra trở nên vô cùng gợi cảm. Adam, với làn da trắng mịn, mái tóc bạch kim và chiếc đuôi trắng, đang bị Kofi – người đàn ông da đen nâu cơ bắp – ôm chặt từ phía sau. Những chuyển động của họ hòa hợp một cách hoàn hảo, như một điệu nháy cổ xưa.
Rồi Adam nhận ra một điều: cửa sổ phòng ngủ của chàng nhìn thẳng xuống sân trong, nơi những người hầu thường bắt đầu công việc vào buổi sáng.
“Kofi…” chàng thều thào. “Họ… họ có thể nhìn thấy…”
“Vậy thì sao?” Kofi hỏi, giọng đầy thách thức. “Để họ thấy ngài được yêu thương. Để họ thấy ngài hạnh phúc.”
Adam suy nghĩ về điều đó trong giây lát. Rồi chàng gật đầu, một sự chấp nhận không chỉ với việc bị nhìn thấy, mà còn với chính bản thân mình. Chàng không còn muốn trốn tránh, không còn muốn xấu hổ về những gì mình đang trải qua.
“Vậy thì… đừng giữ lại…” chàng nói, giọng đầy quyết tâm. “Cho họ thấy… ta được yêu như thế nào…”
Kofi rên lên một tiếng trầm thấp, tăng tốc độ. Những cú đẩy trở nên mạnh mẽ hơn, sâu hơn. Adam gào lên, tiếng rên của chàng vang vọng trong không gian yên tĩnh của buổi sáng.
Dưới sân trong, một nhóm người hầu đang chuẩn bị cho ngày mới. Bỗng nhiên, một tiếng rên dài, đầy khoái cảm vang xuống từ trên cao.
Tất cả ngước nhìn lên.
Và họ thấy.
Họ thấy chủ nhân mình, chàng hoàng tử Adam xinh đẹp, đang đứng canh bệ cửa sổ, bị Kofi ôm chặt từ phía sau. Ánh sáng ban mai chiếu rõ mọi chi tiết: làn da trắng mịn lấp lánh mồ hôi, mái tóc bạch kim tung bay theo mỗi chuyển động, chiếc đuôi trắng quấn quanh đùi Kofi.
Nhưng thứ thu hút ánh nhìn nhất là nơi hai cơ thể họ kết nối.
Lỗ hậu môn màu hồng nhạt của Adam đang nuốt chửng dương vật to lớn, thô đen của Kofi. Nó co bóp liên hồi, dịch nhờn trong suốt chảy ra theo mỗi nhịp đẩy, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Dương vật của Adam – hồng hào, thẳng đứng với đầu khấc đã ứa đầy dịch trong – đung đưa theo nhịp độ.
Gương mặt Adam không hề đau đớn hay nhục nhã. Ngược lại, nó tràn ngập sự thỏa mãn, hạnh phúc. Đôi mắt chàng nhắm nghiền, miệng hé mở để những tiếng rên dâm đãng thoát ra. Chàng chủ động ưỡn người về phía sau, tay không ngừng kéo hai cánh mông ra, như mời gọi Kofi đi sâu hơn.
“Trời ơi…” một người hầu trẻ thốt lên, tay anh ta vô thức chạm vào vùng giữa hai chân mình.
“Nhìn kìa… chúa công…” một người hầu khác thì thầm, mắt không rời khỏi cảnh tượng trên cao.
Không ai nói gì thêm. Tất cả đều đứng đó, như bị thôi miên. Một số quay mặt đi, xấu hổ. Nhưng nhiều người vẫn tiếp tục nhìn, sự tò mò và kích thích chiến thắng sự ngượng ngùng.
Rồi một người hầu trung niên, khuôn mặt đỏ ửng, bước vào bóng tối của hành lang. Tay anh run rẩy mở quần, rút dương vật đã cương cứng ra. Anh nhìn lên cửa sổ, nơi Adam đang rên rỉ không ngừng, và bắt đầu thủ dâm.
Người thứ hai làm theo. Rồi người thứ ba.
Chẳng mấy chốc, trong góc râm của sân trong, hàng chục người hầu đang thủ dâm, mắt dán lên cảnh tượng trên cao. Tiếng thở dốc, tiếng rên nhỏ trộn lẫn với tiếng rên dài của Adam từ trên cửa sổ vọng xuống.
Họ thèm khát. Không phải thèm khát được có Adam – mặc dù không ít người trong số họ đã từng tham gia vào những cuộc “giúp đỡ” chàng trong quá khứ – mà thèm khát được chứng kiến sự hạnh phúc ấy. Được thấy chủ nhân mình, người đã chịu đựng nhiều đau khổ, cuối cùng cũng tìm thấy sự yên bình và tình yêu.
Trên cửa sổ, Adam và Kofi không hề biết về khán giả bên dưới. Họ đắm chìm trong thế giới riêng của mình.
“Ta sắp… Kofi… ta sắp rồi…” Adam thều thào, toàn thân run lên.
“Tôi cũng vậy…” Kofi rên lên, những cú đẩy của anh trở nên hỗn loạn, mất kiểm soát. “Cùng nhau… ngài và tôi…”
Adam gào lên một tiếng, thân hình co quắp, dương vật chàng giật giật và phun ra những tia dịch trắng đục, bắn tung tóe lên bệ cửa sổ và xuống sân bên dưới. Cùng lúc đó, Kofi rên lên một tiếng gầm, ấn sâu người vào, phóng thích toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong chàng.
Họ đứng đó một lúc, thở hổn hển, cơ thể vẫn kết nối. Adam tựa đầu vào vai Kofi, nước mắt lăn dài trên má.
“Tình yêu…” chàng thì thầm. “Đây có phải là tình yêu không?”
Kofi hôn lên vai chàng. “Ta tin là vậy.”
Họ không vội rời xa nhau. Kofi ôm chặt Adam, nhẹ nhàng rút dương vật ra. Một dòng tinh dịch trắng đục chảy ra từ hậu môn chàng, nhưng Adam không hề cảm thấy xấu hổ. Chàng quay lại, ôm lấy Kofi, hôn anh đắm đuối.
Dưới sân, những người hầu lặng lẽ giải tỏa nhu cầu của mình, rồi vội vã trở lại công việc, khuôn mặt đỏ ửng nhưng trong lòng tràn ngập một cảm giác lạ lùng: niềm vui vì chủ nhân mình đã tìm thấy hạnh phúc.
Adam và Kofi vẫn ôm nhau trước cửa sổ, ngắm nhìn mặt trời đã lên cao, chiếu sáng một ngày mới – ngày đầu tiên của một cuộc sống mới, nơi tình yêu có thể bắt đầu chữa lành mọi vết thương, kể cả những vết thương do lời nguyền gây ra.