Đó là đêm trăng tròn thứ ba kể từ khi Kofi, người nô lệ da đen, bước vào lâu đài hoang vắng này. Adam trở mình, tỉnh giấc bởi những cơn run rẩy quen thuộc đang hành hạ cơ thể. Chàng thở hổn hển, đưa bàn tay lên trước mặt. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, chàng thấy những ngón tay thon dài, trắng nõn của con người, thay vì bộ móng vuốt đen sắc nhọn. Làn da mịn màng đã thay thế lớp lông thú gớm ghiếc. Ba ngày hiếm hoi được trở lại hình dáng con người đã bắt đầu. Nhưng thay vì vui sướng, Adam chỉ cảm thấy một sự trống rỗng và những cơn thèm khát nhục dục đang bắt đầu thiêu đốt từ bên trong.
“Chúa công?” Một giọng nói trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông đồng vang lên từ cửa phòng.
Adam ngẩng lên. Kofi đứng đó, tay cầm ngọn nến, ánh lửa bập bùng soi rõ thân hình lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn như một bức tượng đồng đen của anh. Ánh sáng vàng óng tô đậm những đường nét cơ bắp trên bờ vai rộng, vòng ngực nở và bụng săn chắc. Đôi mắt anh, đen như hạt cà phê, mở to khi nhìn thấy Adam trong hình dáng con người – mái tóc bạch kim óng ánh như ánh sao chảy xõa xuống vai, làn da trắng mịn đến mức gần như trong suốt dưới ánh trăng, và đôi mắt xanh thẳm như biển sâu, trên hai cánh mông là chiếc đuôi dài đầy lông mịn màu trắng muốt, tai của Adam nhọn đứng phủ ít lông trắng làm kẻ khác liên tưởng đến một chú cáo trắng, gương mặt xinh đẹp lộ rõ ra đang ngập tràn nỗi đau và khát khao đến vật vã.
“Anh… thật đẹp.” Kofi thốt lên trong một hơi thở gần như nghẹt thở, giọng thì thầm đầy mê đắm.
Adam khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà vì ánh nhìn của Kofi. Nó như những ngọn lửa chạy dọc sống lưng chàng. “Cậu… cậu không sợ ta sao?” Giọng Adam yếu ớt, đầy bất an.
“Tôi chỉ thấy một người đàn ông xinh đẹp đang chịu đựng,” Kofi bước lại gần, từng bước chân nặng nề nhưng vững chãi. Bàn tay lớn, đen nhánh nhưng ấm áp của anh chạm nhẹ lên vai trắng nõn của Adam. Một sự tương phản hoàn hảo và kích dục đến nghẹt thở.
Một tiếng rên khẽ thoát ra từ miệng Adam. “Cơ thể ta… nó không ngừng đòi hỏi. Ngay cả khi trở lại một phần hình người, những cơn thèm khát… ừm… chúng vẫn không biến mất. Chúng thiêu đốt ta…”
“Để tôi giúp ngài,” Kofi nói, giọng trầm và đầy uy lực. Anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết xoay Adam nằm úp xuống tấm nệm lụa mềm mại. Thân hình thon dài, yếu ớt của Adam run rẩy dưới sự chạm vào của Kofi.
Kofi cúi xuống, những nụ hôn nóng bỏng bắt đầu từ gáy trắng ngần của Adam, men dọc theo sống lưng mảnh khảnh. Lưỡi anh thô ráp liếm láp từng centimet da thịt, khiến Adam rên lên những tiếng nghẹn ngào. “A… Kofi… tiếp đi…”
Rồi Kofi dừng lại. Ngay tại nơi hậu môn nhăn nheo, hoang tàn của Adam. Dù ở hình dạng con người, nó vẫn kể một câu chuyện về sự lạm dụng, về những cơn thèm khát tự làm thỏa mãn một cách tuyệt vọng. Nó đỏ ửng, hơi sưng, và vẫn mở hé như một đóa hoa bị vùi dập. Kofi không chần chừ. Anh dùng ngón tay cái, to lớn và đen nhánh, chà xát nhẹ lên vùng da nhạy cảm đó.
“Ư… a…” Adam rên rỉ, hông chàng nhấc lên như để đáp lại.
“Ngài muốn thế này à?” Kofi thì thầm, một ngón tay thô kệch nhưng được bôi trơn cẩn thận bằng dầu thơm, bắt đầu ấn vào.
“Phải… ừm… cho ta… nhiều hơn nữa!” Adam gào lên, giọng vỡ ra giữa khoái cảm và đau đớn.
Ngón tay của Kofi móc ngoáy bên trong, tìm kiếm điểm thần kỳ. Và khi anh chạm vào nó, Adam như bị điện giật. Toàn thân chàng giật mạnh, một tiếng rên dài, the thé, đầy dâm đãng vang lên. “ĐÚNG RỒI! KOFI! MẠNH LÊN! ĐÂM SÂU HƠN NỮA! TA MUỐN NÓ!”
Được sự cho phép đó, Kofi rút ngón tay ra. Giờ là lúc. Anh đặt đầu dương vật to lớn, thô kệch, đen sì và đã cương cứng đến mức đau đớn của mình vào lỗ hậu môn đang mở hé, ướt đẫm của Adam. Một sự tương phản khiêu dâm đến nghẹt thở: màu đen trên nền trắng, sự thô ráp trên nền mịn màng.
“Ta vào đây,” Kofi gầm lên, và đẩy mạnh.
“AAAAH!” Adam gào thét lên một tiếng, tiếng kêu vừa đau đớn vừa sung sướng tột đỉnh. Cơ thể chàng vồng lên, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng áo. Cây cột đen khổng lồ của Kofi xé toạc không gian chật hẹp bên trong, đâm thẳng vào tuyến tiền liệt của Adam ngay lập tức.
“Đâm mạnh nữa đi! Đừng buông tha cho chiếc lỗ dâm này! Đâm nát ta đi! Ư… ĐÂM NÁT TA! NHANH LÊN!” Adam gào khóc, nước mắt lã chã rơi, hòa vào mồ hôi. Chàng chủ động phối hợp, đẩy hông lên xuống theo từng cú húc của Kofi, để cây dương vật thô bạo kia giã nát bên trong chàng. Tay Kofi giữ lấy chiếc đuôi trắng đầy lông đang nghoe nguẩy vì khoái cảm khiến Adam rú lên thích thú. Cảm giác đau và khoái lỗi lồng vào nhau, đưa chàng đến gần hơn với bờ vực hóa giải.
Kofi, với sức mạnh của một người nô lệ từng kéo gỗ, nắm lấy eo Adam, gập chàng lại và dập mạnh hông xuống. Âm thanh “bốp, bốp, bốp” của da thịt va vào nhau vang lên đều đặn, xen lẫn với tiếng rên rỉ, khóc lóc, và những lời tục tĩu của Adam.
“Ư… a… sướng quá! Lỗ đít ta… nó được thỏa mãn rồi! Đâm nữa! Cho ta thêm nữa!”
Rồi Kofi kéo Adam dậy, đặt chàng ở tư thế doggy. Adam, như một con điếm thực thụ, chống hai tay lên lan can ban công, phô bày cặp mông trắng nõn đang đỏ ửng vì bị đập. Chàng ngửa cổ ra, cổ trắng muốt căng thẳng, gào rên the thé như gái điếm. “A! A! A! Vào đi! Vào sâu nữa! Ta sắp ra rồi! SẮP RA RỒI!”
Nước dãi chảy dài từ miệng Adam, ướt đẫm xuống cặp ngực săn chắc, khiến hai núm vú hồng hào cũng ướt nhẹp, lấp lánh dưới ánh trăng một cách dâm đãng. Kofi, từ phía sau, như một cỗ máy, không ngừng bắn phá vào cái lỗ đít đã sẵn sàng được giải thoát kia. Mỗi cú húc sâu, Adam lại rú lên một tiếng, cơ thể chàng co giật, bàn tay bám chặt vào lan can.
Và rồi, trong một tiếng gào thét vỡ oà, vừa là cực khoái, vừa là giải thoát, Adam phun ra một tia tinh dịch trắng đục, bắn tung tóe lên nền đá lạnh.
Kofi ôm lấy thân hình kiệt sức, đẫm mồ hôi và tinh dịch của Adam. Trong khoảnh khắc ấy, không còn chủ tớ, không còn quái vật và người giải cứu. Chỉ còn lại hai kẻ đắm chìm trong biển cảm xúc và nhục dục, đã tìm thấy sự cứu rỗi trong chính vòng tay của nhau.
**
Trong ánh lửa bập bùng, những ngón tay của Kofi nhẹ nhàng xoa bóp lưng Adam. Chàng hoàng tử rên lên một tiếng nhẹ nhõm khi những cơ bắp căng cứng dần thả lỏng.
“Tại sao cậu không chạy trốn?” – Adam hỏi, giọng nghẹn ngào.
“Bởi vì tôi hiểu cảm giác bị mắc kẹt.” – Kofi đáp, bàn tay di chuyển xuống dưới. “Và bởi vì tôi thấy vẻ đẹp thực sự của ngài, không phải ở hình dáng bên ngoài.”
Adam khóc nức nở khi cảm nhận sự ân cần trong từng cử chỉ của Kofi. Trong những tháng ngày qua, chưa từng có ai đối xử với chàng bằng sự dịu dàng như thế.
**
Sáng hôm sau, dưới ánh bình minh lọc qua tấm rèm voan, Adam chợt tỉnh giấc. Hơi ấm. Đó là cảm giác đầu tiên. Một hơi ấm khác lạ, không phải từ tấm chăn lụa, mà từ một vòng tay vững chắc, ôm lấy chàng từ phía sau. Kofi. Chàng nô lệ da đen với thân hình như tượng đồng đen, đang say giấc, khuôn mặt điềm tĩnh dịu dàng khác hẳn với sức mạnh cuồng bạo đêm qua. Adam lặng lẽ nhìn xuống cơ thể mình – làn da trắng mịn, không một sợi lông thú, những ngón tay thon dài không còn móng vuốt. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, chàng không thấy ghê tởm khi nhìn chính mình dù chiếc đuôi cùng đôi tai kỳ lạ vẫn là một lời nhắc nhở thân không trọn vẹn. Một sự bình yên hiếm hoi chợt đến, nhưng mong manh như sương mai.
Nhưng số phận chẳng bao giờ buông tha. Khi mặt trời lên cao, những tia nắng như mũi kim châm xuyên qua da thịt. Một cơn đau quen thuộc, nhức nhối, bắt đầu rục rịch trong từng thớ thịt, như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò dưới da. Adam co quắp lại, toàn thân vã mồ hôi lạnh, ướt đẫm tấm ga trắng. “Không… Lại bắt đầu rồi…” – giọng chàng thều thào, đầy sợ hãi. Lời nguyền không cho phép chàng được yên ổn. Nó đòi hỏi nhiều hơn thế.
Kofi tỉnh dậy, đôi mắt đen lập tức nhận ra sự vật vã của Adam. Anh ôm chặt lấy chàng, thì thầm: “Tôi ở đây rồi.” Nhưng ngay cả Kofi, với dương vật to dài khác thường và sức mạnh của tình yêu chân thành, cũng không thể một mình thỏa mãn được cơn đói khát dâm dục của lời nguyền. Mỗi lần Kofi xuất tinh, làm dịu đi cơn cuồng loạn trong Adam chỉ được một lúc, thì cơn thèm khát lại trỗi dậy, mãnh liệt hơn gấp bội. Nó đòi hỏi sự sung sướng liên tục, đòi hỏi phải được làm đầy, được xâm phạm không ngừng nghỉ.
Và rồi, cánh cửa phòng mở ra. Năm người đàn ông, những người hầu được tuyển chọn kỹ càng, bước vào với ánh mắt nóng bỏng, thèm khát. Họ biết rõ nhiệm vụ của mình. Và đây là điều họ mong đợi nhất – được thỏa mãn trên cơ thể của hoàng tử xinh đẹp, thay vì hình dạng quái vật đáng sợ. Adam, trong vòng tay Kofi, run lên. Khi ở hình dạng con người, mất đi lớp lông đen, những tên người hầu sẽ đặc biệt nhiệt tình chơi mình, dù cơ thể này vẫn thèm khát sự lấp đầy, nhưng khả năng chịu đựng cực khoái lại kém hẳn, nhưng người đàn ông này sẽ chơi chàng mạnh mẽ hơn, lâu hơn vì họ cũng thích được chơi chàng ở hình dáng xinh đẹp này. Sự xấu hổ khi bị Kofi – người mà chàng yêu – chứng kiến cảnh mình sắp bị những kẻ khác chà xát, tranh giành, lại hòa lẫn với một cảm giác kích dục không tả xiết. Chàng thấy lỗ đít mình, vừa được Kofi làm đầy vài phút trước, đã lại ngứa ngáy, co bóp, thèm khát những cây dương vật thô bạo khác.
“Hãy để họ giúp ngài, Adam,” Kofi thì thầm bên tai, giọng trầm ấm nhưng cũng đầy gượng gạo, “Tôi sẽ ở đây, với ngài.” Tay Kofi siết chặt tay Adam, trong khi ánh mắt anh đau đớn nhưng chấp nhận nhìn cảnh tượng diễn ra.
Những người đàn ông kia tiến lại gần. Họ không vội vàng. Họ tháo bỏ trang phục, để lộ những thân hình vạm vỡ và những cây dương vật đã cương cứng, chuẩn bị cho bữa tiệc. Adam nằm đó, trên giường, người run rẩy, mắt nhắm nghiền nhưng cơ thể thì phản ứng một cách dâm đãng. Lỗ đít chàng, vẫn còn ướt đẫm tinh dịch của Kofi, đang mở hé, co bóp liên hồi như một đóa hoa đói khát đang cầu xin mật ngọt.
Một gã đàn ông đầu tiên, to lớn với bộ râu rậm, quỳ xuống giữa hai chân Adam. “Thưa điện hạ, xin hãy tha thứ cho sự thô lỗ của kẻ hèn này,” hắn ta nói, giọng đầy mỉa mai, trước khi lao tới, dùng sức mạnh của mình đẩy cây dương vật to lớn thô bạo vào sâu trong lỗ đít đang mong đợi của Adam.
“Ưmm chặt quá, mềmquá…” – gã ta rên lên, “Lỗ đít của điện hạ vẫn còn đầy tinh dịch của anh nô lệ kia… thật là nóng hổi!”
Adam rú lên một tiếng, không phải đau đớn, mà là khoái cảm tột độ. Cơ thể chàng vồng lên, hai tay bấu chặt vào tấm ga giường. “A… A… Chậm lại, ta không chịu được! Đâm chậm lại!” – chàng gào lên, giọng khàn đặc, mất kiểm soát. Gã đàn ông tuân lệnh, húc mạnh không thương tiếc, những cú đâm thô bạo khiến cả chiếc giường rung chuyển. Âm thanh ẩm ướt của sự cọ xát, của tinh dịch và chất nhờn vang lên rõ mồn một.
Trong khi đó, một gã đàn ông khác, gầy hơn nhưng đôi mắt sắc như dao, đã nắm lấy tóc vàng của Adam, kéo đầu chàng dậy. “Miệng của điện hạ cũng không được nghỉ ngơi đâu,” hắn ta cười gằn, trước đó đẩy cây dương vật đã cương cứng vào khoang miệng đang há ra của Adam. Adam không kháng cự, ngược lại, chàng nuốt lấy nó, một cách tham lam, điên cuồng. Những tiếng ọp ẹp, nghẹt thở phát ra từ cổ họng chàng. Nước mắt, nước dãi chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự thỏa mãn điên cuồng.
Kofi vẫn ngồi đó, nắm chặt tay Adam, khuôn mặt anh như tượng gỗ, nhưng những ngón tay thì siết chặt đến bạc màu. Anh nhìn Adam bị hai gã đàn ông cùng lúc xâm chiếm, một ở phía trước, một ở phía sau, cơ thể chàng như một con rối bị giật dây, rung lên từng hồi theo nhịp húc của họ. Khuôn mặt Adam biến dạng trong khoái lạc, đôi mắt nhắm nghiền, miệng thì bị bịt kín bởi dương vật, chỉ phát ra những tiếng rên ứ ứ, nghẹn ngào.
“Hãy nhìn tôi, Adam,” Kofi nói, giọng trầm và đau khổ, “Chỉ nhìn tôi thôi.”
Adam mở mắt, đôi mắt xanh ngấn lệ, mờ đục vì khoái cảm, tìm về ánh mắt của Kofi. Trong khoảnh khắc đó, sự xấu hổ, tội lỗi, và một tình yêu điên cuồng hòa lẫn vào nhau. Chàng rên lên, một tiếng rên não nề, đầy ý nghĩa, qua lớp dương vật đang chặn ngang miệng.
Gã đàn ông thứ ba tiến đến, dùng tay bóp chặt hai bầu ngực của Adam, véo những núm vú đã cứng ngắc. Gã thứ tư thì hôn, liếm, cắn lên cổ, lên người chàng, để lại những vết hằn đỏ trên làn da trắng mịn. Họ luân phiên nhau, thay đổi vị trí. Hết người này đến người khác, những cây dương vật không ngừng nghỉ đâm vào lỗ đít và miệng của Adam. Căn phòng ngập tràn mùi mồ hôi, mùi tinh dịch, mùi của sex thô bạo và tuyệt vọng. Những tiếng rên, tiếng thở hổn hển, tiếng đập thịt, tiếng những lời tục tĩu thì thầm vào tai Adam vang lên không dứt.
Adam không còn là một hoàng tử nữa. Chàng là một con điếm, một con thú dục tình, đang chìm đắm trong biển khoái cảm. Chàng khóc, nức nở, nhưng cơ thể thì vẫn đáp ứng một cách tham lam, lỗ đít và miệng không ngừng co bóp, mút lấy những cây dương vật đang xâm chiếm mình, như thể chúng là nguồn sống duy nhất.
Kofi vẫn ngồi đó, như một điểm tựa, như một nhân chứng cho sự suy đồi và đau khổ này. Anh biết, đây là cách duy nhất để giữ Adam lại, để chống chọi với lời nguyền. Và trong sâu thẳm, một sự ghen tuông tột độ, một ham muốn chiếm hữu, và một nỗi đau xót khôn tàn đang xé nát trái tim anh. Anh nắm chặt tay Adam hơn, như muốn nói rằng, dù chàng có trở thành thứ gì, thuộc về bao nhiêu người, thì trái tim chàng, cuối cùng, phải là của anh.
Buổi “trị liệu” kéo dài cho đến khi Adam kiệt sức, ngất đi trong vũng tinh dịch của những người đàn ông, với cơ thể đầy những vết bầm tím và vết cắn. Những người đàn ông kia rời đi, thỏa mãn. Kofi ở lại, một mình, nhẹ nhàng lau rửa cho Adam bằng nước ấm. Anh hôn lên trán chàng, thì thầm lời hứa sẽ tìm cách giải cứu chàng khỏi địa ngục này. Và trong giấc ngủ, Adam, dường như nghe thấy, khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa hạnh phúc, vừa đau đớn.
Adam nằm thở dốc trên tấm ga lụa nhàu nát, cơ thể trần truồng phủ đầy những vết hickey tím đỏ, những vệt tinh dịch khô và mới. Lỗ đít chàng đỏ ửng, mở toang đến mức có thể nhìn thấy lớp niêm mạc hồng nhạt bên trong, rỉ ra một thứ chất lỏng đục ngầu là sự pha trộn giữa tinh dịch của nhiều người đàn ông và nước tiểu. Cơ thể chàng hoàng tử kiều diễm giờ đây chỉ còn là một công cụ thỏa mãn nhục dục, một con rối trong vở kịch khiêu dâm mà chàng vừa là diễn viên chính, vừa là nạn nhân.
“Ngăn… ngăn nó lại…” Adam thều thào, giọng khàn đặc sau hàng giờ rên rỉ. Ngón tay run rẩy của chàng với về phía Kofi, như cây sậy yếu ớt trước gió. Kofi – người nô lệ da đen cao lớn với thân hình cơ bắp cuồn cuộn – tiến lại gần. Đôi mắt anh đen láy ánh lên một tia cảm xúc phức tạp: thương xót, khao khát, và một chút ghen tuông mơ hồ.
Anh cúi xuống, đôi môi dày của mình áp lên đôi môi tái nhợt của Adam. “Ngài… ngài thật đẹp…” Kofi thì thầm vào miệng chàng, trong khi bàn tay to lớn của anh từ từ luồn xuống dưới. Không chút do dự, anh đẩy cả năm ngón tay vào sâu trong lỗ đít vẫn còn giãn nở rộng của Adam.
“Ưm… Kofi… xoay mạnh lên… ư… ấn vào điểm đó… ư… ta chết mất… ư… giết ta đi mà… sướng…” Adam rên lên từng hồi, thân thể cong lên như cánh cung, hai tay giật mạnh sợi xích vàng gắn trên đầu giường. Kofi cảm nhận được từng ngón tay mình bị lớp cơ co bóp cuồng loạn bóp chặt, dòng tinh dịch ấm nóng chảy ra qua kẽ ngón tay.
**
Dưới ánh nến mờ ảo trong phòng ngủ xa hoa, không khí ngột ngạt mùi mồ hôi, tinh dịch và nước hoa hồng tàn phai. Adam, hoàng tử kiêu ngạo một thời, giờ nằm thở hổn hển trên tấm ga lụa nhàu nát. Cơ thể chàng trắng nõn nà giờ chi chít những vết hickey tím đỏ, những vết xước từ móng tay và dấu răng. Lỗ hậu môn đỏ ửng, mở toang như một đóa hoa bị vặt hết cánh, rỉ ra dòng tinh dịch trắng đục lẫn chút máu hồng.
Hai ngày qua đối với Kofi như một cơn ác mộng dài. Anh đã đứng sau tấm rèm nhung, chứng kiến hơn hai mươi người hầu lần lượt tiến vào phòng ngủ của chủ nhân. Mỗi lần cánh cửa đóng lại, mỗi lần nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn lẫn khoái cảm của Adam vang qua bức tường đá, trái tim người nô lệ da đen lại thắt lại. Nhưng anh cũng nhận ra ánh mắt thèm khát trong cách những người hầu đối xử với Adam – họ không phải đơn thuần nhận chỉ thị, mà đang hưởng thụ cơ thể xinh đẹp của chủ nhân xinh đẹp.
Ký ức về những cảnh tượng trước đó lại ùa về trong đầu Kofi…
Cảnh tượng đầu tiên anh chứng kiến là lúc Adam bị hai người hầu lực lưỡng bế lên không trung. Một người đỡ dưới nách, một người nâng dưới mông, để lộ ra lỗ đít hồng hào đang co bóp thèm khát của chàng hoàng tử.
“Cho ta… mau lên… ta cần…” Adam gào lên, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đỏ ửng vì kích dục.
Hai cây dương vật to lớn, cương cứng cùng lúc tiến vào cơ thể chàng. Adam hét lên một tiếng, không phải vì đau đớn mà vì khoái cảm tột độ. “Chết mất! Ta sướng quá! Kofi… giúp ta… ta sướng quá… ư… hỏng mất…”
Hai người hầu bắt đầu nhịp điệu của mình, thay phiên nhau đâm sâu vào bên trong. Lỗ đít Adam bị căng giãn đến cực hạn, nhưng dường như vẫn không đủ. Chàng khóc, nước mắt lưng tròng, nhưng miệng vẫn không ngừng rên rỉ: “Nữa… cho ta thêm nữa…chỗ đó… đúng rồi… đâm mạnh vào…”
Thân thể Adam run lên từng cơn như lên đồng, dương vật chàng phun ra những tia tinh dịch loãng dần theo mỗi lần hai người hầu xuất tinh vào sâu trong ruột chàng.
Rồi đến lượt Kofi tham gia. Anh trở thành dương vật thứ ba, cây dương vật to dài của người nô lệ da đen đâm thẳng vào lỗ đít đã chứa đầy tinh dịch của Adam.
“Kofi, đâm sâu vào.. ư… đụ nát ta đi… ta muốn người đụ nát ta..um” – Adam rên rỉ, hai tay bấu chặt vào tấm ga giường.
Kofi cảm nhận được sự co bóp điên cuồng của thành ruột non nớt, sự nóng bỏng như thiêu đốt bên trong cơ thể chàng hoàng tử. Mỗi lần anh đâm vào, những giọt tinh dịch cũ trào ra từ lỗ đít Adam, hòa lẫn với mồ hôi trên da thịt hai người.
Trong một cảnh tượng khác, Adam bị ép quỳ trên sàn, lưng cong lại để lộ ra lỗ đít vẫn còn đang co thắt. Bốn người đàn ông vây quanh chàng, hai người trước và sau dùng dương vật đâm vào hai lỗ của chàng, trong khi hai người còn lại thay phiên nhau xuất tinh lên mặt và ngực Adam.
“Sướng quá… ta không thể chịu nổi nữa…tha cho ta…hức hức…” Adam gào khóc, thân thể run rẩy, dương vật chàng vẫn cương cứng dù đã xuất tinh nhiều lần.
Một người trong số họ túm lấy dương vật của Adam, bóp mạnh cho đến khi chàng lại phun ra một dòng tinh dịch loãng, trong tiếng rên khóc thảm thiết. Chiếc đuôi chàng căng chặt khi dịch thể được bơm vào bên trong lỗ hậu đang co rút vì khoái cảm.
Đỉnh điểm của sự suy đồi đã đến.
Hai tên người hầu thân hình lực lưỡng, với bộ mặt dã thú, ép chàng nằm ngửa ra. Họ nắm lấy hai cổ chân thanh tú của Adam, dễ dàng giơ cao lên trời, bắt cả cơ thể chàng phải cong lại một cách khiêu dâm, phô bày trọn vẹn khu vực hậu môn đang ửng đỏ, sưng tấy và rỉ đầy tinh dịch của những lần hầu hạ trước. Người hầu thứ ba, gã cao lớn với bộ râu rậm rạp, vừa mới rút dương vật đẫm nước và tinh dịch ra khỏi thân thể Adam. Hắn nhìn xuống lỗ hậu đang co bóp, mấp máy như đang thèm khát của chàng, rồi ra hiệu.
Hai tên kia liền dùng tay, kéo rộng hai bên mông trắng nõn của Adam ra. Lỗ hậu môn bị chơi quá sức, đã mềm nhũn và giãn rộng, giờ bị kéo căng ra, để lộ một khoảng hồng nhạt, ẩm ướt, đang run rẩy yếu ớt bên trong. Nó mở toang như một cái miệng đang thèm thuồng, chờ đợi sự viếng thăm.
“Không… đừng…đừng mà….” Adam thều thào, giọng khàn đặc vì đã rên rỉ quá nhiều. Nước mắt chàng ràn rụa, lăn dài trên gò má ửng hồng. Nhưng cơ thể chàng lại phản bội lại tiếng kêu than đó. Toàn thân run lên vì một sự chờ đợi đê mê, hạ thể căng cứng, dương vật ỉu xỉu của chàng lại ứa ra một giọt dịch trong vắt, rồi bất ngờ phun ra một dòng nước tiểu mỏng, yếu ớt, bắn tung tóe lên ngực và mặt chàng. Sự ô nhục đó khiến chàng rên lên một tiếng nghẹn ngào, nửa như xấu hổ, nửa như khoái cảm.
Gã đàn ông rậm râu bước tới. Hắn mở khóa quần, rút ra bộ phận thô kệch, đen sì của mình. Nhưng hắn không đâm vào. Thay vào đó, hắn nhắm một cách cẩn thận vào cái lỗ đang mở toang, run rẩy kia, rồi thả cho một dòng nước tiểu ấm nóng, vàng sậm và đặc quánh phun thẳng vào bên trong.
“Á… ưa…” Adam giật mình, toàn thân co giật. Dòng nước tiểu ấm nóng như xâm chiếm, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong cơ thể chàng. Nó hòa lẫn với lượng tinh dịch còn sót lại, tạo thành một thứ hỗn hợp lỏng ấm nóng, kích thích đến điên cuồng các đầu dây thần kinh nhạy cảm. Mùi hăng nồng, hắc của nước tiểu xông lên mũi, hòa với mùi tanh đặc trưng của tinh dịch, tạo thành một thứ mùi dâm dục, thô tục, khiến tất cả những kẻ có mặt đều thở gấp, mắt đỏ ngầu.
Hắn không phải là người duy nhất. Lần lượt từng tên người hầu khác tiến lên, mỗi kẻ lại đóng góp vào bên trong cơ thể Adam một dòng nước tiểu của mình. Có dòng nóng hổi, có dòng nguội lạnh hơn, có dòng đặc, có dòng loãng. Adam như bị tra tấn bởi chính khoái cảm. Chàng khóc lóc, nức nở, thân thể giãy giụa yếu ớt, nhưng lỗ hậu môn lại co bóp một cách tham lam, nuốt lấy từng dòng chất lỏng ô uế ấy. “Dừng lại… làm ơn… ta không chịu nổi nữa… ư… a…” Tiếng rên của chàng bị ngắt quãng bởi những cơn co thắt khoái lạc.
Khi người cuối cùng trong số họ tiểu xong, bụng dưới của Adam đã căng phồng lên một cách lộ rõ. Hỗn hợp tinh dịch và nước tiểu bên trong chàng trào ra ngoài mỗi khi chàng cử động, chảy xuống khe hở giữa hai mông, ướt đẫm cả tấm thảm nhung.
Và rồi, lượt hầu hạ mới lại bắt đầu. Không cần một lời hối thúc, người đàn ông đầu tiên đã ấn mạnh dương vật to lớn, cương cứng của hắn vào cái lỗ hậu đã ướt sũng, mở toang kia. Một tiếng “chụt” ướt át vang lên, và hắn đâm thẳng một mạch, không chút nương tay, cho đến khi hai hòn dái của hắn đập mạnh vào mông Adam.
“Ahh… Phá hư ta rồi…!” Adam rú lên một tiếng, hai mắt trợn ngược, chỉ còn lộ ra tròng trắng. Dương vật chàng lại bắn ra một tia tinh dịch loãng, yếu ớt, dính đầy lên bụng.
Cú đâm đó khiến hỗn hợp chất lỏng bên trong trào ra ồ ạt, làm ướt đẫm cả bộ hạ của kẻ đang thụt. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn bắt đầu một nhịp điệu tàn bạo, rút ra rồi lại đâm vào lút cán. Mỗi lần hắn rút ra, một dòng hỗn hợp trắng đục, vàng nhạt lại phun theo, cùng với không khí tạo thành những âm thanh “hút… chụt… hớp… pặc…” dâm đãng, liên hồi. Mỗi lần hắn đâm vào, Adam lại rên lên một tiếng, giọng vỡ vụn, đứt quãng.
“Tha cho ta… ưm…” Adam lẩm bẩm, ý thức đã mờ mịt, “Quá sướng… ta chết mất… Đừng… Ư… Đừng… ngừng lại… Làm ơn… ngừng lại… Sướng… a… a…!”
Chàng như con rối bị giật dây, bị những cơn khoái cảm dữ dội và tàn bạo dìm chìm, vùi dập. Vẻ đẹp kiêu sa ngày nào giờ bị nhấn chìm trong biển nhục dục, trong sự ô nhục tột cùng. Và đằng sau cánh cửa phòng gỗ, một bóng đen cao lớn, với làn da nâu bóng và đôi mắt đen ngấn lệ, lặng lẽ rút lui. Kofi, người nô lệ được Adam cứu, quay lưng lại, nắm đấm siết chặt, trái tim như bị nghìn mũi dao đâm xuyên khi chứng kiến cảnh tượng mà ân nhân của mình, người mà thầm kín anh ngưỡng mộ, đang phải hứng chịu. Nhưng trong cơn đau đớn ấy, một tia lửa kỳ lạ, một sự thèm khát tối tăm và quyết tâm mãnh liệt cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng anh. Một ngày nào đó, chính anh, chứ không phải những kẻ thô bạo kia, sẽ là người chạm vào thân thể Adam, và bằng cách nào đó, giải thoát cho chàng.
Khi đêm đến, mọi người rời đi, Kofi lại đến gần vệ sinh cơ thể cho Adam.
“Ngài… ngài thật đẹp…” – Kofi thì thầm, cúi xuống liếm những giọt mồ hôi trên ngực Adam. Anh cảm nhận được nhịp tim điên loạn của chàng, mùi hương đàn hương pha lẫn mùi tình dục nồng nặc.
Adam đột nhiên mở to mắt, đôi mắt xanh long lanh ngấn lệ: “Đừng… đừng nhìn ta như vậy…”. Nhưng Kofi chỉ cười nhẹ, các ngón tay vẫn tiếp tục xoáy sâu vào điểm nhạy cảm bên trong khiến Adam rên lên thảm thiết.
“Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi ngài.” – Kofi nói, giọng trầm ấm vang lên trong căn phòng chỉ còn tiếng thở gấp. Anh quỳ xuống bên giường, ôm lấy Adam – chàng hoàng tử bị nguyền rủa mà anh nguyện suốt đời bảo vệ, dù phải trả giá bằng chính thể xác và linh hồn mình.
Adam khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống vai Kofi. Trong khoảnh khắc yếu lòng hiếm hoi ấy, chàng cho phép mình được dựa vào vòng tay này, được tin vào lời hứa của người đàn ông da đen đã cứu mạng chàng năm xưa. Dù biết rằng, cuộc hành trình giải cứu lời nguyền này còn dài và đau đớn hơn nữa.
**
Đêm đó, dưới ánh trăng bạc, lâu đài cổ như chìm vào một giấc mộng mị. Nhưng trong căn phòng ngủ rộng lớn với cửa sổ hướng ra ban công, không khí lại ngột ngạt bởi hơi thở gấp gáp và mùi hương của nhục dục.
Adam, trong hình dáng con người xinh đẹp đến nao lòng, đứng tựa vào lan can ban công. Làn da trắng nõn của chàng dưới ánh trăng trông như được rắc một lớp bụi ngọc trai, đôi mắt xanh thẳm chứa đựng cả một bầu trời đau khổ và khát khao. Nhưng vẻ đẹp ấy giờ đây đang bị che khuất bởi tư thế khiêu gợi của chàng. Hai tay chàng bám chặt vào lan can đá, phần lưng cong tuyệt mỹ, còn mông thì nhô ra phía sau, hướng về phía Kofi – người đàn ông da đen cao lớn như một bức tường thành đứng ngay sau lưng.
“Lời nguyền… không chỉ là sự trừng phạt.” Adam thở dốc, giọng nói ngắt quãng đầy xúc động mỗi khi cơ thể chàng bị một vật thể to lớn đẩy vào sâu bên trong. “Nó… à… nó dạy ta hiểu được… giá trị của sự đồng hành… của tình yêu thực sự!”
Kofi, với thân hình cơ bắp cuồn cuộn lấp lánh dưới ánh trăng, không trả lời. Ánh mắt đen láy của anh dán chặt vào vòng ba căng tròn, trắng ngần của Adam đang run rẩy trước mặt. Hai bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy eo thon của Adam, những ngón tay như in hằn vào làn da mềm mại. Và ở giữa hai cơ thể, là cây dương vật khổng lồ, đen nhánh và hung hãn của Kofi, đang không ngừng xâm nhập vào lỗ đít nhỏ hồng của Adam.
“Ưm… a… á… chậm… chậm thôi…” Adam rên rỉ, đầu ngửa ra sau, tóc vàng rũ xuống. Cơ thể chàng vặn vẹo, như muốn trốn tránh nhưng lại không ngừng đẩy mông về phía sau để đón nhận những cú húc thật sâu. “Nó… nó to quá… Kofi… em chịu không nổi… đừng dừng lại!”
Âm thanh ẩm ướt, dâm tục của sự cọ xát, của việc cơ thể được lấp đầy một cách thô bạo vang lên trong đêm tĩnh lặng. Mỗi nhịp đẩy của Kofi đều mạnh mẽ và dứt khoát, như muốn đâm xuyên qua cả cơ thể mảnh mai của Adam. Cơ bắp trên người Kofi căng cứng, mồ hôi lấm tấm trên làn da đen bóng, toát lên một sức mạnh nguyên thủy và mãnh liệt.
“Ngài… ngài thật chặt.” Kofi cất tiếng, giọng trầm đục và đầy kìm nén. “Thật nóng… Ngài đang siết chặt lấy tôi… như muốn nuốt chửng tôi vậy.”
Adam chỉ có thể gào khóc trong khoái lạc. Nước mắt lăn dài trên gương mặt tuyệt mỹ, lẫn vào mồ hôi trên cổ và ngực. “Vì… vì em cần anh… em cần anh phá vỡ lời nguyền… a… đâm thật sâu vào đi! Làm tan nát em đi!” Chàng thổn thức, những ngón tay trắng muốt bấu chặt vào đá, đến mức tưởng như gãy. “Chỉ có anh… ừ… chỉ có cây cặc to lớn của anh mới có thể… khiến em cảm thấy mình còn sống… mới có thể giải thoát cho em!”
Kofi gầm lên một tiếng nhẹ, như một con thú được tháo xích. Tốc độ và lực đẩy càng trở nên điên cuồng. Anh dùng hết sức, đâm thẳng, đâm sâu, xoáy trôn ốc, như muốn biến cơ thể run rẩy kia thành của riêng mình. Adam gào thét, tiếng rên không còn là tiếng người nữa, mà là thứ âm thanh của sự sung sướng tột đỉnh, của sự đầu thú hoàn toàn. “Đúng rồi! Như vậy đó! A… anh Kofi! Em sắp ra rồi! Em sắp…!”
Bỗng, toàn thân Adam co giật dữ dội. Một luồng sáng trắng xóa bất ngờ tỏa ra từ cơ thể chàng. Kofi cảm thấy cơ thể dưới thân mình như đang thay đổi. Làn da mềm mại trở nên thô ráp, xương cốt kêu răng rắc. Khi luồng sáng biến mất, dưới thân Kofi không còn là chàng hoàng tử xinh đẹp nữa, mà là hình dáng quái thú lông lá, to lớn và đáng sợ.
Nhưng Kofi không dừng lại. Ngược lại, ánh mắt anh càng thêm đen đặc, đầy vẻ chiếm hữu. “Dù ngài thế nào,” – anh gầm ghè, cúi xuống cắn vào gáy đầy lông của Adam, tay vẫn không ngừng bám chặt hông quái thú mà đâm thật mạnh – “Tôi cũng sẽ không buông tay. Tôi đã hứa sẽ đồng hành cùng ngài!”
Adam, trong hình dáng quái thú, lại càng kích động hơn. “Hãy… hãy đụ chết em đi! Trong hình dạng này! A… em thèm anh! Thèm cây cặc của anh từng giây từng phút!” Tiếng rên của chàng trở nên trầm đục, thô ráp, như tiếng gầm của thú hoang. Bộ lông dựng đứng, cơ thể to lớn run lên bần bật, hậu môn co bóp điên cuồng.
Cuối cùng, với một tiếng hét thảm thiết của Adam và một tiếng gầm đầy mãn nguyện của Kofi, cả hai cùng đạt đến đỉnh. Chất lỏng nóng bỏng của Kofi phun thẳng vào sâu trong ruột Adam. Cùng lúc đó, một ánh sáng vàng ấm áp, không chói lóa, bao trùm lấy Adam. Bộ lông lá rụng dần, thân hình to lớn co lại, trở về hình dáng con người xinh đẹp, nhưng trên người không còn một chút lông lá nào. Lời nguyền đã được hóa giải.
Hai người đổ gục xuống sàn ban công, thở hổn hển, cơ thể dính chặt lấy nhau không rời. Adam nằm trong vòng tay của Kofi, yếu ớt quay đầu lại, đôi mắt xanh ngập tràn nước mắt hạnh phúc và biết ơn.
“Có lẽ…” – Adam thì thầm, giọng khàn đặc vì vừa khóc vừa rên – “Lời nguyền này tồn tại… là để dẫn ta đến với cậu.”
Dưới ánh trăng, hai cơ thể lồng vào nhau, những giọt mồ hôi và tinh dịch lấp lánh như những viên ngọc trai, kể lại câu chuyện về một lời nguyền được hóa giải bằng chính sự mãnh liệt của nhục dục và tình yêu. Trong bóng tối, từ nơi tiếp hợp giữa dương vật và hậu huyệt đang dần phát ra ánh sáng nhàn nhạt.