(Trích từ “Bức Màn Xác Thịt”)
Trời đêm thủ đô rải mưa nhẹ. Ánh đèn cao áp ngoài phố phản chiếu loang loáng trên lớp sơn đen bóng của chiếc limousine. Chiếc xe dài sang trọng lướt êm trên đại lộ như một con thú săn mồi thầm lặng, bên trong chở theo hai linh hồn mới kết sợi duyên trói.
Hiếu ngồi dựa vào vai chú Thành, vẫn còn mặc nguyên bộ vest cưới trắng kem ôm sát người, cài hờ ba nút đầu. Cổ áo trễ, để lộ xương quai xanh mảnh cùng làn da ửng đỏ sau tiệc. Nút cài quần cũng đã bung ra từ lúc cậu ngồi vào xe – không phải vì chật, mà là vì bàn tay chú đã kịp mò vào giữa đùi cậu trong khoảnh khắc đầu tiên hai người khép rèm xe.
“Chú, về biệt thự rồi hẵng… ưm…” – Hiếu nói chưa dứt, đã bị đôi môi nóng bỏng của chú Thành khóa lại.
Nụ hôn không vội, mà sâu. Chú nghiêng đầu, liếm dọc môi dưới của cậu như muốn ăn trọn. Tay cởi áo vest Hiếu, lướt nhanh xuống bụng dưới, kéo dây quần lót. Một tiếng soạt nhẹ vang lên khi mảnh vải ướt nhẹp kia bị giật xuống tới đầu gối.
“Xe cách âm. Rèm đóng kín. Đêm nay là đêm tân hôn, em nghĩ chú sẽ để em ngồi yên được sao?” – chú ghé sát tai cậu, giọng khàn, rền như sóng va đá.
Không đợi thêm, chú đẩy Hiếu nằm ngửa trên hàng ghế da mềm. Hiếu rướn người, hai chân tách ra tự nhiên như phản xạ, hai tay bám vào thành ghế khi thấy chú quỳ gối giữa hai đùi cậu.
Chú cúi xuống. Lưỡi ướt áp sát khe nhỏ, rồi tách ra từng lớp thịt đang run rẩy.
Chóp chép… chóp… chép… ọc ọc ọc… – từng tiếng nút vang lên ướt át, khiến Hiếu rên nghẹn:
“Ư… a… chú… chú… nhẹ chút… em nhột quá…”
“Vợ chú… thơm quá… ngậm vào mà ướt luôn cả miệng…” – chú rít khe khẽ, giọng tán tỉnh mà thô bạo.
Lỗ nhỏ co thắt từng nhịp, đỏ hồng, mềm nhũn như tơ nhúng nước. Chú Thành đưa hai ngón tay vào, ấn nhẹ: tạch tạch, rồi xoay sâu. Đến khi Hiếu nấc lên từng đợt ưm… á… a… ơ ơ hơ…, chú mới rút ra, môi dính nước bóng, ngẩng đầu lên cười.
“Chuẩn bị đón ‘hàng cưới’ của chú nhé.” – vừa nói, chú vừa tháo dây nịt, kéo quần âu xuống.
Cạch – khóa kéo vừa mở, cây hàng bật lên. To, nóng và căng trướng, tỏa nhiệt mạnh mẽ. Đầu khấc đỏ au, chạm vào đùi trong của Hiếu khiến cậu run bắn.
“Chú… đừng mạnh quá…”
“Không. Phải cho sâu. Cho vợ chú nhớ đêm nay tới rã rời.”
Chú dí đầu khấc vào lỗ nhỏ – nóng rực, cọ nhẹ một vòng như thử độ mềm. Rồi phạch – một cú đẩy trọn.
“Aaa… chú… a… sâu… sâu quá… a a…” – Hiếu cong người, hai tay bấu vào đệm ghế, mồ hôi rịn trán.
Cây hàng bắt đầu chuyển động: bạch… bạch… bạch bạch… – âm thanh lặp lại theo nhịp xe lắc. Ghế da cũng rung khẽ theo từng cú thúc mạnh.
Chú Thành đổi tư thế, kéo một chân Hiếu lên vai mình, dồn lực. Tay giữ eo cậu, cây hàng rút ra gần hết rồi phạch – cắm lại sâu hơn. Lỗ nhỏ co bóp cuồng dại, mỗi lần ra vô đều phát ra tiếng nhép nhép, ướt át và dâm dục.
“Ưm ưm… aa… aa… chú… em… không chịu nổi nữa rồi…”
“Vợ ngoan… cứ chịu… để chú đâm cho sâu nữa… phải ngoan, phải quen cảm giác bị chú lấp đầy…” – chú hôn mạnh lên ngực cậu, để lại vệt nước dài từ cổ xuống bụng dưới.
Ghế rung. Đèn vàng trong xe nhấp nháy theo từng cú nhấp. Cây hàng thúc liên tục: bạch bạch bạch bạch bạch, đến khi tiếng rên của Hiếu chỉ còn là hơi thở đứt quãng.
Cao trào đến bất ngờ – chú gồng người, thúc thêm ba cú dồn lực:
phạch… phạch… PHẠCH! – rồi phụt phụt phụttttt…
“Á á á… aaaaa…” – Hiếu giật người, lỗ nhỏ siết cứng lại theo từng đợt tinh dịch nóng bắn sâu vào trong, đầy căng.
Cậu nằm vật ra, mắt lim dim. Chú vẫn chưa rút ra. Vẫn ôm lấy cậu, cây hàng khựng lại trong lỗ mềm, ấm, co bóp đều như đang mút lấy từng giọt còn sót.
“Chú… nhiều quá… nóng…”
“Của chú. Em phải giữ hết bên trong.”
Hiếu cười mệt, dụi đầu vào ngực chú. Cây hàng vẫn còn trong người cậu, cứng, sống, và sẵn sàng cho lần kế tiếp – vì đường về biệt thự vẫn còn dài…