(Trích từ “Bức Màn Xác Thịt”)
Biệt thự phía ngoại ô là nơi Trần Tư Thành từng xây cho vợ cũ, giờ được sửa lại thành tổ ấm mới cho anh và Hiếu – đứa nhỏ từng bị kéo vào ván cờ xác thịt, giờ đã là người mà anh gọi là “vợ”.
Tối đầu tiên sau tuần trăng mật. Căn phòng cưới ngập ánh vàng của nến thơm. Mùi xạ hương dịu nhẹ quyện cùng mùi gỗ mới từ nội thất khiến không khí vừa ngọt vừa ấm. Trên chiếc giường king-size trải ga lụa trắng, Hiếu mặc bộ áo ngủ mỏng như sương, đứng bên rèm cửa, ánh mắt đăm chiêu.
Tư Thành từ phòng tắm bước ra, chỉ quấn khăn ngang hông. Cơ thể chú vẫn cường tráng như tượng tạc – bụng không múi rõ nhưng chắc nịch, vai to, bắp tay cuồn cuộn, dáng người dù đứng yên cũng toát lên một lực hút nam tính chết người.
Hiếu quay lại, chạm mắt với chú. Một giây im lặng.
Rồi tiếng cửa phòng khép lại, khẽ khàng nhưng dứt khoát. Chú đi thẳng về phía Hiếu. Cậu chưa kịp phản ứng đã bị đẩy nhẹ vào bức tường gần giường. Cánh tay cứng như đá của chú chống lên tường, khoanh trọn người cậu vào giữa tường và ngực trần.
“Chú…” – giọng Hiếu run nhẹ.
“Đêm nay là lần đầu em làm vợ chú… Vậy thì phải được đè xuống giường cưới mới đúng.” – giọng chú Thành trầm, khàn khàn, mạch máu nơi cổ tay giật nhẹ vì kích động.
Không đợi thêm, chú cúi xuống, hôn lên cổ Hiếu, kéo theo những tiếng chóp chép nhẹ nhưng nóng rực. Tay còn lại luồn xuống vạt áo mỏng manh, lần lên ngực cậu. Ngón tay cái mân mê đầu núm đã cứng ngắc từ lúc nào.
“Ưm… a… chú… đừng hôn cổ em vậy… dễ rụng chân lắm…” – Hiếu thở gấp, hai tay vô thức bám vào bắp tay chú, móng tay cắm nhẹ vào cơ bắp rắn.
“Thì cứ để em rụng, chú sẽ bế em lên.”
Và nói là làm. Chú nhấc bổng Hiếu như nhấc một con mèo nhỏ. Lưng cậu đập nhẹ lên đệm êm. Mọi thứ mềm mại, thơm tho, nhưng đôi mắt chú lúc ấy đã tối sầm – đó không còn là ánh mắt của một chú rể dịu dàng, mà là ánh mắt của một người đàn ông khao khát độc chiếm thân thể đang run rẩy dưới mình.
Vạt áo bị kéo tung. Quần ngủ bị giật xuống, soạt. Hiếu giờ chỉ còn lõa lồ, lỗ nhỏ co giật nhẹ giữa hai đùi, ươn ướt và mềm oặt vì đã quen cảm giác bị chiếm hữu. Chú Thành luồn ngón tay thô ráp vào, xoay vòng nhẹ: lách tách. Rồi đưa lưỡi xuống, ngậm trọn khe nhỏ mềm ấy.
“Ọc ọc… chóp chép…” – tiếng miệng chú bú mút lỗ nhỏ vang khắp phòng.
“Á… ơ ơ hơ… chú ơi… dừng… ngứa quá… ngứa bên trong…” – Hiếu vặn người, hai chân co giật.
Nhưng thay vì rút ra, chú lại đưa hai ngón tay vào cùng lúc: plọc. Rồi ba ngón. Lỗ nhỏ mềm nát, co bóp nhiệt liệt. Đến khi Hiếu thở dốc, rên không thành tiếng, chú mới đứng dậy, rút khăn ngang hông. Cây hàng bật ra: dài, to, trướng căng, đầu bóng loáng. Cậu vừa thấy liền nuốt nước bọt.
“Ngậm đi.” – chú ra lệnh.
Hiếu ngồi dậy, ngoan ngoãn há miệng. Cây hàng được đưa vào môi: chóp… ọc ọc ọc…
“Giỏi… ngoan… vợ ngoan của chú…” – chú vuốt tóc Hiếu, tay giữ đầu cậu chặt hơn mỗi lần cây hàng ra vô sâu hơn.
Hiếu ngậm đến đỏ cả mắt. Nước miếng và nước nhờn chảy xuống cằm, dính vào ngực. Cây hàng vừa trượt ra khỏi miệng, chú đã đẩy Hiếu nằm sấp, mông nâng cao. Cậu quay đầu lại, vừa run vừa thở: “Chú… vào đi… đừng làm em chờ nữa…”
Cây hàng dí vào. Lỗ nhỏ chờ sẵn. Phạch – một cú đâm gọn.
“Ưm ưm… aa… sâu… sâu quá…”
Chú không đáp. Hai tay ghì lấy eo Hiếu, bắt đầu nhấp: bạch bạch bạch…. Mỗi cú thúc lại sâu thêm, mạnh thêm, đến mức lưng Hiếu cong lên, gò mông đỏ hồng vì va đập.
“Á… á… chú… đừng… rách mất…” – cậu vừa khóc vừa rên, nhưng lỗ nhỏ vẫn co giật đón cây hàng đều đặn.
Cảnh xác thịt kéo dài. Tiếng bạch bạch bạch, tiếng rên ưm… a… á… ơ ơ…, tiếng lò xo giường kẽo kẹt… tất cả hòa quyện thành một bản nhạc dâm tình.
Đỉnh điểm, chú ôm chặt Hiếu từ phía sau, ghì sát vào hông, thúc thật mạnh: phạch – phụt phụt phụttttt…
Cả lưng Hiếu run rẩy, lỗ nhỏ siết chặt đến khó thở. Cậu rên lên một tiếng dài, rồi ngất trong vòng tay chú.
Khi tỉnh dậy, trời gần sáng. Hiếu nằm gối đầu trên ngực chú, cơ thể nhừ nhuyễn, lỗ nhỏ vẫn âm ấm thứ dịch đêm qua. Chú vuốt tóc cậu, hôn lên trán, giọng khẽ:
“Chào buổi sáng, vợ chú.”